Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1771: Có Thù

Trước Tiếp

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, thư của Xương Trí đã về đến Kinh Thành rồi, đi kèm theo đó là chứng cứ tra ra, được gửi cấp tốc về chung.

Hoàng thượng giữ Chu Thư Nhân lại, nói:

- Xương Trí tìm cho mình một người phò tá.

Chu Thư Nhân không nhận được thư của con trai, anh chỉ biết được đại khái tình hình hình của Xương Trí thôi:

- Phò tá?

- Ừm, là người Xương Trí cứu trong cơn tuyệt vọng. Đây là tư liệu.

Chu Thư Nhân nhận lấy tư liệu, trên đó là toàn bộ thông tin về Đinh Quyết:

- Khôi phục danh hiệu cử nhân, đúng là không tiện mua về làm tôi tớ.

Anh ngừng một chốc mới nói:

- Xương Trí làm vậy cũng nghĩ cho chữ hiếu của người ta.

Hoàng thượng: - Xương Trí làm khá đấy chứ.

Chu Thư Nhân tiếp tục đọc thư gửi về, nói:

- Xuyên Châu nghiêm trọng hơn những cái chúng ta biết.

Pháp luật có những điều khoản chế tài cho vay nặng lãi, nhưng vẫn không thể chấm dứt hoàn toàn. Đứng trước lợi ích to lớn, pháp luật không đủ khiến những người bí quá hóa liều dè dặt. Huống chi người cho vay nặng lãi đều được che chở.

Hôm qua Hoàng thượng đã tức giận xong, bây giờ ngài rất bình tĩnh:

- Trẫm sẽ dọn sạch một số thứ dơ bẩn, trả lại chính nghĩa cho đất Xuyên Châu.

Chu Thư Nhân lo cho con trai:

- Hoàng thượng, Xương Trí sẽ không gặp nguy hiểm chứ?

Thằng nhóc này có năng lực, tra ra được nhiều chứng cứ như vậy!

Hoàng thượng: - Trẫm sẽ phái thêm người đến, hắn không gặp nguy hiểm đâu. Haiz, không biết đã có bao nhiêu người tài thất vọng với triều đình rồi? Hôm qua trẫm không ngủ được cả đêm.

Chu Thư Nhân trầm mặc hồi lâu, nói:

- Vì vậy cần phải cải cách.

Hoàng thượng ý nhị nói:

- Nói nghe dễ quá.

Chu Thư Nhân: “...”

Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,  

Xuyên Châu, thôn Tiểu Khê

Xương Trí thuê nhà bên cạnh Đinh gia, căn nhà hơi tồi tàn, âu cũng là vì hàng xóm Đinh gia xui xẻo suốt mấy năm nay đã dọn đi, để lại cái nhà rách nát không ai sửa sang. Hắn thuê nhà xong mất hai ngày sửa sang mới dọn vào ở, hắn định ở lại thôn Tiểu Khê cho đến khi thi Viện xong.

Đinh gia lo tang sự xong, bởi vì không còn nợ lãi cao nên cả gia đình khốn khổ đó lại có tinh thần, biết là Xương Trí giúp đỡ nhưng đang để tang nên không ai đến nhà hắn, chỉ dám đứng ngoài khấu đầu.

Xương Trí đang ghi chép trong nhà, Đinh Quyết đi theo đầy tớ vào, giọng điệu đầy khách khí, nói:

- Đại nhân.

Xương Trí buông bút lông xuống: - Ngồi đi.

Bây giờ Đinh Quyết vẫn còn bàng hoàng, ban đầu tưởng rằng mình sắp trở thành đầy tớ, hoàn toàn không ngờ rằng người trước mặt lại là quan viên triều đình, còn là quan viên đặc phái đến Xuyên Châu để điều tra tình hình:

- Đại nhân, tiểu nhân đã sắp xếp trong nhà xong rồi. Có gì cần tiểu nhân làm không ạ?

Xương Trí không đáp mà hỏi ngược lại:

- Chức danh tú tài của ngươi bị mất oan uổng, thật sự không có ý định lấy lại công danh sao?

Đinh Quyết đã chán khoa cử rồi, con đường khoa cử của y được lót bằng mạng của mẹ và Đại ca. Giọng nói của y khàn khàn, có phần đè nén:

- Không muốn ạ.

Xương Trí âm thầm thở dài:

- Về phần bạc cho vay nặng lãi thì ngươi cứ đi theo ta nửa năm coi như xí xóa.

Hắn sẽ không giúp Đinh Quyết thêm nữa, bởi vì Đinh Quyết sẽ không nhận. Suốt mấy ngày qua hắn quan sát nhà bên, không còn áp lực nợ vay nặng lãi thì cho dù sống gian khổ cũng có thể sống được.

Đinh Quyết nhớ rõ ân tình của đại nhân, y chỉ có thể cố gắng hết sức trả ơn đại nhân:

- Cảm ơn đại nhân.

Xương Trí không nói với Đinh Quyết là y bị người ta tráo đổi thành tích kỳ thi mùa thu, sợ y sẽ chịu không nổi. Hắn cũng không nói hắn đến đây vì khoa cử, chỉ nói với Đinh Quyết rằng:

- Ngươi chỉnh lý thông tin về An gia giúp ta.

Đinh Quyết hơi mông lung: - An gia?

Xương Trí chỉ vào quyển sách giống như cuốn sổ trên bàn, nói:

- Ngươi xem là hiểu ngay thôi. Nhưng, ngươi phải biết cái gì nên hỏi và cái gì không nên hỏi.

Đinh Quyết giật thót mình, chìa tay chạm vào quyển sổ:

- Tiểu nhân hiểu rồi, tiểu nhân chắc chắn sẽ không làm ảnh hưởng đến đại nhân.

 

Kinh Thành

Trúc Lan dẫn Ngọc Văn và Hà tiểu thư đến trường nữ, Hà tiểu thư khá tò mò về trường học. Hai cô nương ở cùng cô cả một buổi sáng, buổi chiều mới trở về thành. Trên đường về, Hà Tư Thơ hỏi:

- Lão phu nhân, cháu nghe Huyện chúa nói năm nay học viện mở hai lớp mới ạ?

Trúc Lan: - Ừ, Công Bộ bán ra rất nhiều bản quyền sáng chế, thương nhân mua những kỹ thuật cải tiến độc quyền, sản xuất phát triển dẫn đến thiếu nhân lực nên trường học chọn ra hai ngành sản xuất thiếu nhân lực nhất để tuyển sinh.

Mời được thầy đến giảng bài cũng nhờ Từ gia giúp đỡ.

Hà Tư Thơ: - Phu nhân giỏi thật.

Ngọc Văn tiếp lời: - Ông nội ta cũng ghê gớm lắm, bán bản quyền của Công Bộ là do ông nội ta đề xuất đấy.

Càng tìm hiểu về Hầu phủ, Hà Tư Thơ càng muốn được gả vào Hầu phủ. Nàng ấy tán thành nói:

- Ông nội của ta cũng rất nể phục Hầu gia.

Ngọc Văn vui vẻ, Trúc Lan thấy hai cô bé bắt đầu trò chuyện, ánh mắt nhìn Hà tiểu thư càng thêm dịu dàng, cô rất hài lòng với Hà tiểu thư.

Xe ngựa xếp hàng vào thành, Trúc Lan tinh mắt nhìn thấy Lưu Gia Thanh:

- Ngươi tính đi đâu đó?

Lư Gia Thanh đang suy nghĩ chuyện của mình, nghe thấy tiếng bèn nhìn qua:

- Chào lão phu nhân ạ.

Trúc Lan hỏi lại lần nữa. Đứa trẻ này không những đang mặc thường phục mà trước ngựa còn treo một cái tay nải.

Lưu Gia Thanh đáp: - Tại hạ xin Vương gia nghỉ phép để đi xử lý vài chuyện riêng ạ.

Đầu óc Trúc Lan nhanh nhạy, cháu ngoại điều tra chuyện của Lư Gia Thanh đến Xuyên Châu rồi, bây giờ Xương Trí đang ở Xuyên Châu, trông Lư Gia Thanh có vẻ như sắp đi xe khiến cô lập tức chìa tay cản lại:

- Khoan hẵng đi vội, vào thanh tâm sự với ta cái đã?

Lư Gia Thanh ngẩn ra: - Lão phu nhân?

Trúc Lan híp mắt nói:

- Ngươi muốn đi Xuyên Châu đúng không?

Lư Gia Thanh: “!!!”

Trúc Lan nhướng mày hạ tay xuống, thằng bé vẫn còn quá trẻ:

- Đi nào!

Trong khi đó, hộ vệ của phủ Tần vương ở phía xa xa trợn tròn mắt, rồi, hắn khỏi theo dõi nữa mà cứ trở về báo cho Thế tử biết trước vậy.

Lưu Gia Thanh bất an trong lòng, sao lão phu nhân biết y muốn về Xuyên Châu?

Trúc Lan đưa Hà tiểu thư về Hà phủ trước, sau đó mới dẫn Lư Gia Thanh về nhà.

Về đến Hầu phủ, Ngọc Văn đưa mắt đánh giá Lư Gia Thanh. Tầm mắt đảo qua khiến y hết sức căng thẳng, trán đã túa mồ hôi hột. Trúc Lan thay quần áo xong đi ra, nói:

- Ta biết ngươi có bí mật, bởi vì liên quan đến vài nguyên nhân, ta muốn hỏi vài câu cho an toàn của con trai ta, ngươi có thể lựa chọn đáp hoặc không.

Lư Gia Thanh hoàn toàn không biết mình bị lộ ở chỗ nào, cung kính nói: - Tại hạ hiểu rõ.   

Trúc Lan hỏi thẳng:

- Ngươi và An gia ở Công Bộ có ân oán à?

Lư Gia Thanh nghẹn họng, trực tiếp dữ vậy. Y nghĩ đến sự tín nhiệm giữa Hầu phủ và Tần vương phủ, dứt khoát trả lời: - Vâng.

Trúc Lan hỏi tiếp: - Đất tộc của An gia ở Xuyên Châu, ngươi về Xuyên Châu là định báo thù sao?

Sau khi Lư Gia Thanh nhìn thấy người An gia, y đã không có ý định giấu giếm thân thế của mình nữa. Ban đầu y tính về Xuyên Châu trước, sau đó quay lại thẳng thắn với Vương gia:

- Không phải đâu ạ, tại hạ về Xuyên Châu lấy vài thứ thôi.

Trúc Lan thấy Lư Gia Thanh không định nói tiếp, bèn hỏi:

- Lấy xong sẽ khai báo chăng?

Lư Gia Thanh trả lời dứt khoát: - Đúng vậy.

An gia vào kinh đã phá hỏng kế hoạch của y, y ý thức được tự mình đi từng bước thì quá chậm. Suy đi nghĩ lại cuối cùng y quyết định sẽ nói với Vương gia, y sợ mình không trở về, ký ức ngày càng mờ nhạt mất, bèn dứt khoát xin Vương gia cho nghỉ.

Trúc Lan thấy Lư Gia Thanh mím môi, biết hỏi cũng không hỏi được gì:

- Ngươi có thắc mắc sao ta lại cản ngươi lại không?

Lư Gia Thanh đáp: - Lão phu nhân vừa nói lý do rồi.

Sau khi nhìn thấy người An gia, y đắm chìm trong thù hận, Vương gia và Thế tử sẽ không nói với y chuyện của Hầu phủ, y thật sự không biết Hầu phủ có liên quan đến vị nào của An gia.

Trước Tiếp