Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1770: Biến Cố

Trước Tiếp

Trong tay Xương Trí có danh sách, đúng là danh hiệu tú tài của Đinh gia đã không còn nhưng trong danh sách không có viết rằng nhà này vay lãi cao. Lại nghe thấy một tiếng gào khóc nữa, trong lòng Xương Trí chùng xuống đi qua.

Đầy tớ cản lại, nói:

- Đằng trước nguy hiểm lắm ạ.

Hộ vệ cải trang thành gia đinh cũng nói nhỏ:

- Cẩn thận một chút thì hơn.

Xương Trí xua tay, nói:

- Không sao đâu, chúng ta tới xem thôi.

Đi đến cửa nhà họ Đinh, một bà cụ đang nằm trên vũng máu trong sân, bên cạnh bà cụ là một đôi vợ chồng và mấy đứa con nít, năm gã đàn ông đi đòi nợ trợn tròn mắt. Một trong số đó nói:

- Xúi quẩy!

Người đàn ông đang quỳ vớ lấy con dao trên mặt đất, đôi mắt đỏ ngầu:

- Ngươi nói lại lần nữa xem!

Trong mắt gã đàn ông đầy châm chọc, nói:

- Tú tài lão gia à… ủa không, đã không còn là tú tài từ lâu rồi mà. Ai cho ngươi cái gan động dao với ông đây vậy? Hừ, mụ ta tự sát đó nha, ngươi có hận cũng đừng hận ta, ngươi nên hận người Đại ca đã đi đời nhà ma từ kiếp nào của ngươi ấy!

Người đàn ông như thể bị rút đi hết sức lực, con dao trên tay rơi xuống đất, hai đứa trẻ lớn hơn một chút cứng đờ người, trong mắt toàn là sợ hãi và mông lung.

Xương Trí đã nắm được toàn bộ thông tin từ cuộc hội thoại của thôn dân. Người đàn ông đang quỳ là người mà hắn muốn tìm, người vay nặng lãi là Đại ca của Đinh Quyết. Trước kia có vay ít bạc để tham gia kỳ thi mùa thu, tưởng chừng chắc chắn sẽ đỗ thì lại thất bại, mẹ già trong nhà bệnh nặng, Đại ca ở nhà không mượn được bạc cùng được bí lối bị lừa nên mới vay lãi cao.

Mọi chuyện sau đó có thể tưởng tượng ra được, thi rớt trở về còn phải trả lãi và số bạc đã vay nặng lãi, phải bán đi miếng đất cuối cùng trong nhà để trả, thế nhưng một khi đã vay nặng lãi thì không bao giờ có thể trả được. Đã nghèo còn gặp cái eo, Đinh Quyết mất đi danh hiệu tú tài, để trả tiền nợ mà Đại ca của Đinh Quyết chết bất đắc kỳ tử, tẩu tẩu để lại hai đứa trẻ rồi cũng qua đời. Mấy năm vừa qua Đinh gia không có lấy một ngày bình yên.

Xương Trí ngẩng đầu lên nhìn trời, không quét sạch khoảng trời này thì lửa giận trong lòng hắn khó mà nguôi ngoai.

Đầy tớ nói nhỏ:

- Người cho vay nặng lãi là An tam gia ạ.

Xương Trí khẽ ừ, Hoàng thượng đã cho người đi điều tra, thì cho dù có tránh né cỡ nào cũng có thể điều tra ra thôi, huống chi An gia còn rất huênh hoang.

Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,  

Kinh Thành

Buổi trưa, Chu Thư Nhân đi từ Hộ Bộ đến quán trà. Uông Cự tới sớm hơn, đang nhâm nhi trà và nghe dưới lầu đọc sách.

Chu Thư Nhân bước vào nói:

- Cuối cùng ngài cũng ló mặt ra ngoài rồi à!

Từ khi ông cụ qua đời, đây là lần đầu tiên Uông Cự ra khỏi cửa phủ. Đủ thấy cái chết của ông cụ khiến Uông Cự đau buồn nhường nào.

Uông Cự ra hiệu cho đầy tớ đóng cửa phòng riêng lại, đích thân rót trà:

- Ta không ra ngoài mà ngài cũng không chịu đến thăm ta luôn.

Ông ấy còn tưởng đâu sẽ được Chu Thư Nhân an ủi, ấy vậy mà đến cả bút ký người này còn không tự mình đi trả.

Chu Thư Nhân rùng mình một cái, nói:

- Nói chuyện nghiêm túc đi!

Uông Cự hắng giọng, nói:

- Ta ở trong nhà không nắm bắt được tin tức, chứ không cũng chẳng kiếm ngài để tự trấn an mình.

Chu Thư Nhân liếc ông ấy một cái, nói:

- Mấy chuyện xáo trộn gần đây không liên quan đến Uông gia của ngài.

Uông Cự biết chứ:

- Ta sợ đập trúng cái bẫy không nên đạp thôi.

Chu Thư Nhân: - Có ta trông chừng thì ngài còn sợ cái gì?

Lúc này Uông Cự mới tươi cười:

- Thế thì ta về nhà ngồi chơi tiếp vậy.

Chu Thư Nhân vuốt râu, nói:

- Mới có bao lâu không gặp mà ngài gầy đi trông thấy, suýt nữa thì ta nhận không ra rồi.

Uông Cự chỉ vào bụng mình, nói:

- Mất tiêu rồi nè, quần áo cũng phải sửa lại.

Chu Thư Nhân chân thành nói:

- Cứ giữ như vậy nhé, ta thấy bây giờ ngài khỏe khoắn hơn đấy.

Uông Cự cười gượng, đáp:

- Đại phu cũng nói vậy.

Hai người lại nói tiếp vài chuyện khác, Uông Cự bỗng nói:

- Xương Trung thi phủ xong rồi, ngài không lo lắng gì à?

- Ta tin nó mà.

Uông Cự vui vẻ nói:

- Ta cũng đang chờ Hầu phủ có một Trạng nguyên đấy.

Ông ấy cũng rất có lòng tin ở Xương Trung, lúc đến Hầu phủ, ông ấy gặp Xương Trung lần nào là ra đề lần đó, có khi đứa trẻ này sẽ hoàn thành giấc mơ của gia đình.

 

Bình Châu

Xương Trung và Minh Huy đến chỗ hẹn, Trình Tường cố tình đi nhìn mặt hai người này trước, thấy hai người họ đã đến liền đứng dậy chào hỏi:

- Mời hai công tử vào trong.

Xương Trung ngước mắt nhìn, thấy trong phòng riêng còn có những người khác mới nhấc gót đi vào trong.

Trình Tường giới thiệu:

- Đây là các công tử nhà quan lại trong phủ thành, biết Chu công tử nhận lời mời của ta nên mới mặt dày tới đây.

Xương Trung: - Hân hạnh được gặp.

Trình Tường thoáng thở phào, sau đó tiếp tục nhiệt tình mời mọi người ngồi xuống rồi nói:

- Không cần giới thiệu hai người này chắc mọi người cũng biết cả rồi, mọi người tự giới thiệu mình đi!

Các công tử lần lượt giới thiệu bản thân, toàn là các công tử nhà quan lại ở phủ thành thật.

Hôm nay Xương Trung và Minh Huy là tâm điểm của bữa tiệc, đây cũng chỉ là một dịp đơn giản với hai người họ mà thôi. Vòng bạn bè của Xương Trung quá cao cấp, mà vòng bạn bè của Minh Huy chẳng kém cạnh nên cả hai hết sức bình thản.

Trình Tường quan sát một lúc đã nắm chắc trong lòng, quả nhiên là công tử Hầu phủ:

- Nào nào, đừng nói chuyện mãi, mọi người uống trà đi!

Xương Trung khẽ nhướng mày, vị công tử nhà Tri phủ này cũng thú vị đấy, nãy giờ chính y điều hòa không khí bữa tiện, rất biết kiểm soát hoàn toàn không khiến người ta khó chịu.

Trình Tường thấy Chu công tử nhìn mình, cười nói:

- Hôm qua cha ta còn nhắc đến công tử đấy.

- Tri phủ đại nhân nói gì?

Trình Tường: - Bảo ta đọc văn chương của công tử nhiều vào.

Buổi sáng hôm qua y chuồn đi mất, buổi tối lại bị cha lôi vào thư phòng. Cuối cùng y cũng đọc hết văn chương của Chu Xương Trung, sau đó đỏ mặt.

Bữa tiệc nhanh chóng kết thúc, biết Xương Trung về để thi tú tài nên không ai dám dẫn hắn đến những nơi không đứng đắn. Cuối cùng chỉ còn lại Trình Tường, còn lại đều ra về hết.

Xương Trung: - Huynh muốn đưa bọn ta về à?

Trình Tường thoáng nhìn hộ vệ bên hông xe ngựa, nói:

- Ta muốn lắm chứ, nhưng mà không cần thiết.

Minh Huy suy tư rồi nói:

- Vậy bọn ta xin phép đi trước.

Trình Tường mấp máy môi, cuối cùng không nói gì thêm. Đợi người đi rồi y mới thở dài, nghĩ rằng cha y muốn mượn sức Chu công tử để về phe Hầu phủ e rằng không có nhiều cơ hội lắm.   

Xuyên Châu, thôn Tiểu Khê

Lần thứ hai Xương Trí đến thì Đinh gia đã treo cờ trắng, quan tài trong nhà là đồ đi mượn, hương thân ở quê không hỗ trợ được gì, trông rất thê lương.

Đầy tớ ôm giấy tờ trong lòng, hỏi:

- Đại nhân, bây giờ mang vào luôn sao?

Xương Trí: - Ừ, đừng để bà cụ ra đi mà còn vướng bận trong lòng.

Hắn cho người trả lại bạc và lấy giấy nợ về, mấy năm nay Đinh gia lần lượt trả được hơn 20 lượng bạc, mà số bạc vay còn chưa đến một lượng, nếu không phải có người chết thì đâu dễ gì lấy được giấy nợ này.

Người Hoàng thượng phải đến có phương pháp riêng, hắn không cần ra mặt mà buổi chiều đã nhận được giấy nợ rồi.

Lúc đầy tớ đi vào trong sân, tiếng khóc lại vang lên. Sau đó Đinh Quyết chạy từ trong nhà ra, bước chân loạng choạng. Cuối cùng quỳ xuống trước mặt Xương Trí.

Xương Trí cúi đầu nhìn Đinh Quyết, hỏi:

- Huynh làm gì vậy?

Đinh Quyết cảm thấy đời mình thật nực cười, thuận lợi thi đỗ tú tài, lần thứ hai tham gia kỳ thi mùa thu lại trở thành biến cố trong đời, mấy năm vừa qua nhìn thấu lòng người. Ngay tại thời điểm y thấy nản lòng thoái chí nhất, nào ngờ nhìn thấy ánh sáng:

- Tiên sinh, ngài để mẹ ta ra đi thanh thản, bản thân ta không có tài cán nên không có gì báo đáp ngài, ngài thấy ta sao?

Xương Trí: - Huynh muốn bán thân à?

Đinh Quyết cười khổ:

- Trong nhà thật sự không còn bạc để trả cho tiên sinh nữa.

Y cũng đâu muốn bán thân, y phải nuôi gia đình mà. Nhưng y thật sự không biết lấy đâu ra bạc trả cho tiên sinh!

Trước Tiếp