Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Mới đó mà đã có thành tích thi phủ, Xương Trung không đi xem thành tích mà lại lôi văn chương viết mấy ngày trước ra để suy ngẫm. Minh Huy thường xuyên nhìn về phía cửa, hắn muốn biết tiểu thúc có đứng đầu bảng hay không.
Đầy tớ chạy vào, nói:
- Chúc mừng công tử giành được vị trí đầu bảng.
Minh Huy vui mừng xong liền nói:
- Còn ta thì sao? Con ta thì sao?
Đầy tớ hớn hở nói:
- Minh Huy công tử xếp hàng thứ ba.
Minh Huy hài lòng:
- Chúc mừng tiểu thúc.
Xương Trung yên lòng, khi nhận được tin chính xác vẫn rất vui vẻ:
- Cảm ơn, hôm nay phải ăn mừng một trận ra trò.
Tôi tớ trong nhà đều được thưởng bạc, các học trò khác trong tộc thi nhau đến đây chúc mừng, con cháu dòng họ Chu thi đều đỗ thi Phủ, cả nhà tràn ngập niềm vui.
Chẳng mấy chốc đã có người đến tặng quà, Xương Trung lịch sự từ chối hết. Xương Trung không tự làm mình khó chịu, hôm nay hắn không gặp bất kỳ ai nhưng thiệp gửi đến thì vẫn nhận. Hắn chọn ra thiệp của công tử nhà Tri phủ, hẹn ngày mai gặp.
Minh Huy mân mê tấm thiệp trong tay, nói:
- Tiểu thúc thật sự đến chỗ hẹn à?
- Ừ, đã gửi thiệp hai lần rồi, lần đầu gấp rút thi phủ nên không nhận lời, bây giờ thi phủ xong rồi phải gặp, không cần biết Tri phủ có mưu đồ gì thì dòng họ Chu thị ở Bình Châu cũng phải nể mặt người ta.
Minh Huy: - Ngày mai con cũng đi.
- Đương nhiên là phải đi rồi.
Nha môn phủ
Tri phủ đại nhân đang xem văn chương, nói với con trai:
- Con xem văn chương của Chu công tử đi.
Trình Tường bĩu môi, nói:
- Cha à, con đỗ tú tài rồi mà.
Tri phủ đại nhân tức giận trừng mắt nói:
- Đừng nghĩ là đỗ tú tài thì ghê gớm lắm, cái tú tài của con là vé vớt thôi. Cha hỏi con này, con có chắc ăn vào kỳ thi mùa thu không?
Trình Tường gượng gạo đáp: - Một nửa.
Tri phủ đại nhân càng tức giận hơn, nói:
- Tha con ngốc nghếch thì cha cũng không tức giận làm gì, sao con lại không chăm chỉ học hành cơ chứ?
Trình Tường chỉ muốn bịt lỗ tai lại, y nghe những lời này quá nhiều rồi:
- Cha à, Chu công tử nhận lời mời rồi. Con xin về trước để chuẩn bị.
Tri phủ đại nhân trơ mắt nhìn con trai chuồn đi, sau đó lại càng giận hơn. Bởi vì chỉ có một đứa con trai duy nhất, chứ không thì ông ta cũng mặc kệ rồi. Ông ta đưa mắt nhìn về phía văn chương, trong lòng lại càng ghen tị.
Kinh Thành
Tuyết Hàm về Chu hầu phủ, Trúc Lan bèn hỏi:
- Hôm qua vào cung có gặp được Hoàng hậu không?
Tuyết Hàm gật đầu:
- Có ạ. Lần này đổ bệnh như đã rút đi một nửa tinh thần và sức sống, con thấy Hoàng hậu nương nương có tóc bạc rồi.
Trúc Lan: - Tóc bạc?
Tuyết Hàm gật đầu, mời đầu nàng còn nghĩ rằng mình bị hoa mắt, bèn nhìn kỹ lại mới dám chắc chắn bản thân không nhìn lầm, Hoàng hậu bệnh lần này rõ ràng già đi trông thấy.
Tuyết Hàm hơi bàng hoàng trong lòng, nói:
- Con cảm thấy không thoải mái lắm.
Nhất là lúc tâm sự cùng Hoàng hậu, biểu tình và thái độ của Hoàng hậu khiến nàng cảm nhận rõ ràng hơn.
Trúc Lan: - Rồi nương nương có khỏe hơn chưa?
Tuyết Hàm trầm mặc một lúc, nói:
- Nương nương nói đã khá hơn nhiều.
Trúc Lan bắt được trọng điểm, Hoàng hậu tự mình nói à?
Tuyết Hàm thở dài: - Nhị hoàng tử sắp thành hôn tới nơi rồi, sau đó lại đến hôn sự của Tam hoàng tử.
Trực giác mách bảo nàng e rằng lần này Hoàng hậu nương nương không gắng gượng nổi nữa.
Trúc Lan: - Lần này Hoàng hậu nương nương bị bệnh nghiêm trọng mà không hề che giấu thì người nên lo lắng là Nhị hoàng tử mới phải.
Sắp thành hôn rồi, nhà ngoại của Nhị hoàng tử - Lưu gia, và Nhị hoàng tử lúc này đang lo lắng nhất. Trước khi thành hôn, Nhị hoàng tử vẫn luôn ở Lễ Bộ, bây giờ Nhị hoàng tử thật lòng hy vọng Hoàng hậu có thể khỏe lại.
Tuyết Hàm nghĩ cũng thấy phải, bèn nói:
- Tĩnh Huyên công chúa đang chăm sóc Hoàng hậu.
Trúc Lan: - Công chúa là một đứa trẻ ngoan.
Tuyết Hàm rất thích Tĩnh Huyên, nàng vốn không yên tâm lắm, khi thấy Hoàng hậu và Tĩnh Huyên hòa hợp với nhau, nàng mới hoàn toàn yên tâm.
Buổi tối lúc sắp đi ngủ, Trúc Lan nói với Chu Thư Nhân chuyện Hoàng hậu. Thư Nhân nói:
- Không riêng gì Nhị hoàng tử lo lắng đâu.
- Sao lại nói vậy?
Chu Thư Nhân nói: - Rất nhiều người đang dán mắt vào hậu viện của Thái tử, bởi vì giữ trọn đạo hiếu với Thái thượng hoàng nên vẫn chưa có ai hành động, chờ mãi mới sắp mãn năm, Hoàng hậu mà có mệnh hệ gì thì lại phải chờ tiếp. Em nghĩ họ có lo lắng không?
Trúc Lan: “...”
Đúng là đáng lo thật!
Độ tuổi tươi đẹp nhất của con gái cổ đại chỉ có vài năm, mà cứ trì hoãn và trễ nãi suốt như vậy thì chẳng khác nào lãng phí hết tâm huyết mà các thế gia bỏ ra bồi dưỡng các vị tiểu thư.
Chu Thư Nhân nói tiếp: - Hoàng thượng không vui.
Trúc Lan thở dài:
- Thê tử kết tóc phải khác biệt chứ. Hoàng thượng không phải là người trọng sắc, những năm qua vẫn luôn kính trọng Hoàng hậu, Hoàng hậu thật sự có chỗ không đúng, nhưng làm sao Hoàng thượng không buồn.
Hoàng thượng thật sự khổ tâm, Thái y đã thay vài bài thuốc rồi mà cũng không thấy hiệu quả rõ ràng. Cơ thể Hoàng hậu không chịu được thuốc, nhưng lúc này cần phải uống thuốc hàng ngày không được bỏ một cử nào.
Cuối cùng Thái tử cũng phê duyệt xong tấu sớ hôm nay, những ngày gần đây đều do cậu ta phê duyệt tấu chương. Phụ hoàng dồn hết sự chú ý vào mẫu hậu rồi.
Thái tử thấy phụ hoàng ngồi im lìm, bèn nói:
- Phụ hoàng, cũng đã khuya rồi, phụ hoàng nên đi nghỉ đi.
Hoàng thượng hoàn hồn, hỏi:
- Xử lý xong rồi à?
- Có vài cái không dám chắc, nhi thần đã để riêng ra rồi ạ.
Hoàng thượng đứng dậy đi tới để xem, giữa mày lúc thì nhăn lại lúc thì giãn ra. Ngài cầm bút lên sửa lại lần nữa, rồi chỉ ra chỗ không ổn:
- Con ở Hình Bộ cũng khá lâu rồi, ít ngày nữa đến Lại Bộ đi.
Thái tử: - Vâng.
Hoàng thượng nói: - Đi nghỉ ngơi thôi.
Thái tử bất động:
- Phụ hoàng, người cũng nghỉ ngơi đi ạ.
Hoàng thượng ra vẻ biết rồi, sau khi con trai đi khỏi thì ngài cũng về tẩm điện. Con người ta thường thích hồi ức, mấy ngày nay ngày cứ nhớ lại những ngày mới vừa thành thân. Tiếc thay, kỷ niệm vẫn chỉ là kỷ niệm mà thôi.
Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,
Trong buổi chầu triều hôm sau, Chu Thư Nhân cười với tất cả mọi người, muốn tìm hiểu tin tức thì xin lỗi nhé, anh không tiết lộ dù chỉ nửa chữ mà cả buổi chỉ bày ra vẻ mặt tươi cười. Liên tiếp vài người không tìm hiểu được tin tức gì đều lần lượt từ bỏ, Chu hầu gia không muốn nói tất nhiên sẽ không hỏi được.
Cũng có người muốn hỏi thăm từ chỗ Ôn gia, tiếc là từ lúc Hoàng hậu đổ bệnh đến nay chưa từng gặp một người nào của Ôn gia. Đúng vậy, không gặp bất kỳ người nào. Ôn gia gửi lệnh bài xin tiến cung toàn bị từ chối thôi.
Sắc mặt Ôn lão đại nhân khó chịu vô cùng, khi đi ngang qua Chu Thư Nhân còn hừ một tiếng thật mạnh. Anh vờ như không nghe thấy, ông cụ bức bối trong lòng, anh rất thông cảm, Hoàng hậu không gặp người nhà mẹ đẻ khiến Ôn gia hết sức xấu hổ.
Lý đại nhân mấp máy khóe môi, cuối cùng chỉ thở dài chứ không hề bước tới. Ông ta không đến mức không biết xấu hổ như vậy, mặc dù ông ta cũng hơi sốt ruột, dạo này không thấy tăm hơi Nhị hoàng tử đâu, ông ta cũng sợ hôn sự bị hoãn thì uổng hết công sức mưu toan cho con gái mình.
*
Xương Châu
Tới sớm không bằng tới đúng lúc, Xương Trí vừa mới đặt chân đến thôn Tiểu Khê đã nhìn thấy cảnh đòi nợ. Năm sáu gã đàn ông mặt mày hung hãn chặn kín khoảnh sân. Ờm, đúng là hộ gia đình mà Xương Trí đang định đến thăm. Dường như thôn dân đã quá quen rồi, mặc dù sợ hãi những vẫn đứng ở phía xa để nhìn.
Xương Trí bước xuống xe ngựa, hắn đi đến cạnh nhóm thôn dân thì nghe thấy trong nhà có tiếng khóc lóc. Ông lão người dân trong thôn lẩm bẩm:
- Tội nghiệp làm sao!
Xương Trí bèn hỏi:
- Lão bá, nơi này xảy ra chuyện gì vậy?
Lão bá quay đầu lại đánh giá hắn, rồi nói với vẻ mặt đầy cảnh giác:
- Ngài lạ mặt quá.
Xương Trí cười nói:
- Ta là tú tài đi khắp nơi học hỏi, đi ngang qua thôn này thấy có chuyện xảy ra nên mới hỏi thăm.
Lão bá nghe thấy là tú tài thì lập tức không cảnh giác nữa, nói:
- Nhà gặp chuyện là Đinh gia, nhà họ cũng từng có một tú tài, tiếc là công danh không thành mà trong nhà còn vay nặng lãi, vay nặng lãi dễ vay lắm à? Lãi mẹ đẻ lãi con muốn chết người ta, chưa trả bạc thì ngày nào cũng sẽ kéo tới quậy. Ôi thôi, lần này chắc xảy ra chuyện rồi!
Nói đoạn lão bá nhanh chân đi theo các thôn dân khác đến nhà họ Đinh, Xương Trí cũng nghe thấy tiếng gào khóc rồi.