Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tô Huyên chán chẳng buồn ngó con trai, chỉ hừ một tiếng rồi cũng không tiếp tục hỏi nữa mà xoay người đi kiếm mẹ chồng để lễ Phật cùng.
Minh Gia không tiện đi theo, đành phải tìm một cái đình ngồi xuống. Hắn làm gì có tâm tình ngắm nhìn phong cảnh xa xa, trong lòng không khỏi có chút lơ đãng. Hà tiểu thư thực sự rất phù hợp với những kỳ vọng của hắn về thê tử tương lai.
Hắn thích những cô nương rộng rãi và hoạt bát, thông minh nhưng không khoe ra bản thân thông minh, xã giao chừng mực chứ không quá trớn, cộng thêm ngoại hình phù hợp với gu thẩm mỹ của hắn. Có vẻ như đúng là tiểu thư này rồi!
Trúc Lan thấy Tô Huyên tươi cười đi tới, trên mặt Tô Huyên không có vẻ gì là giận con trai mình cả, thị rất hiểu con trai, tiểu tử này giống cha nó!
Hà lão phu nhân cũng đã nhận ra, trong miệng lẩm bẩm một câu “A Di Đà Phật". Phận gái quá thiệt thòi, ai mà không muốn có một người tướng công một lòng với mình. Tư Thơ có phước!
Ngọc Văn ở sau núi trêu ghẹo:
- Nảy giờ gió thổi phà phà vậy mà mặt tỷ còn đỏ dữ vậy?
Hà Tư Thơ bưng mặt, nói:
- Hôm nay nắng gắt quá đấy!
Ngọc Văn: - À há.
Mặt Hà Tư Thơ càng nóng hơn, nàng ấy luống cuống:
- Huyện chúa ghẹo ta!
Ngọc Văn nháy mắt:
- Ta trêu tỷ chuyện gì chứ?
Hà Tư Thơ héo hon, bây giờ vẫn chưa nói rõ với nhau. Chu Minh Gia công tử là hình mẫu của nàng ấy, thấy Huyện chúa đã đi xa, nàng ấy vội vàng chạy theo, muốn thăm dò nhưng lại thấy hơi ngại ngùng. Nàng ấy không biết phong cảnh ra sao, chỉ lo rối rắm mà thôi.
Hai nhà gặp gỡ tương đối hài lòng, nhưng cũng không gấp. Tô Huyên một mực chờ Xương Trí về, Ngũ phòng chỉ có hai đứa con, con trai độc nhất đính ước có ý nghĩa rất khác biệt, nên phải đợi cho đến khi kỳ thi mùa thu kết thúc.
Trúc Lan về phủ mới hay hôm nay Giang Linh có đến, tiếc rằng cô không ở nhà. Thiệu Tuân dự định tham gia thi Viện sau khi kết thúc thi Phủ.
Trúc Lan hỏi Lý thị:
- Còn chuyện gì nữa không?
Lý thị đáp: - Trần thái phi gửi một mớ bản thảo tới, bảo là mời mẹ đọc thử. Thái phi chờ mẹ hồi âm.
Trúc Lan: “...”
Hình tượng fan hâm mộ số 1 của cô không thể nào bị phá hủy được!
Trúc Lan quay về gian chính thay quần áo xong liền cầm bản thảo lên, mới đọc đã thấy không ổn. Đây không phải là phong cách viết của Trần thái phi, cô vừa nhướng mày vừa lật đến trang cuối cùng. Quả nhiên là bản thảo do Tiêu tiểu thư viết.
Vị tiểu thư này có nhiều ý tưởng, mà ý tưởng nào cũng táo bạo. Đồng thời mừng cho Tiêu tiểu thư lọt vào mắt Trần thái phi, lần trước Thái phi trực tiếp mua truyện, lần này lại gửi truyện đến cho cô, rõ ràng là có ý định bồi dưỡng Tiêu tiểu thư.
Ngọc Văn không về mà nán lại đọc truyện cùng cô, nói:
- Thật bất ngờ!
Rõ ràng là một cô nàng rất đáng yêu, nào ngờ trong đầu lại tàn bạo như vậy!
Trúc Lan: - Cháu viết cảm tưởng và ý kiến đi nhỉ?
Ngọc Văn đứng dậy nói:
- Bà nội, hôm nay cháu đi hơi nhiều, cháu về nghỉ ngơi trước ạ.
Trúc Lan thò cái tay béo ra níu tay áo cháu gái lại:
- Cháu có viết chữ bằng chân đâu?
Ngọc Văn: “...”
Nàng ấy nán lại đây làm gì nhỉ? Biết vậy về phòng với mẹ cho rồi!
Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,
Huyện Hà, Xuyên Châu
Xương Trí cố tình đặt một phòng riêng ở tửu lầu, hắn đã đến huyện Hà được ít hôm rồi, bữa giờ vẫn đi hỏi thăm về Đại công tử của Nhị phòng An gia, vị này là cử nhân vớ được một chức quan nhỏ nhưng mấy năm qua chẳng lo chính sự còn bỏ bạc vào túi thì thuận tay lắm.
Phòng bên có người vào, là Tri huyện đại nhân và An công tử. Cả hai nắm huyện Hà trong lòng bàn tay, chưa từng nghĩ tới có người dám nghe lén họ nói chuyện.
Tri huyện đại nhân hói: - Ngài còn trẻ tuổi, trong nhà lại có trưởng bối làm quan trong Kinh Thành mà ngài chỉ làm lấy có một chức quan thì đáng tiếc quá.
An Ngao rất biết lượng sức mình, đáp:
- Ta đỗ cử nhân là may mắn lắm rồi.
Ánh mắt Tri huyện đại nhân sâu thẳm, bật cười thành tiếng:
- Chức quan nhỏ cũng có cái lợi của chức quan nhỏ, uống rượu nào.
Xương Trí híp mắt. Ồ, đỗ cử nhân không phải may mắn mà là lên kế hoạch để đỗ!
Phòng bên vừa uống rượu vừa nói những chuyện quan trọng trong huyện thành, còn thấy tiếc nuối vì không thể đụng vào bạc tu sửa đập chứa nước. Trận thanh trừng năm ngoái vẫn khiến bọn họ sợ hãi.
Xương Trí chờ người đi rồi mới đứng dậy nói:
- Chúng ta rời huyện Hà thôi.
Đầy tớ: - Vâng ạ.
Trên đường đến huyện Hà, Xương Trí đã mất rất nhiều thời gian. Hắn âm thầm điều tra theo danh sách học trò, trong lòng nặng trĩu. Khi nhìn thấy người thật mang lại đả kích rất lớn cho hắn, cho dù hắn cũng có chuẩn bị sẵn tinh thần trên đường đến Xuyên Châu rồi.
Đầy tớ quay lại xe ngựa, hỏi:
- Đại nhân, vậy huyện Hà này thì sao ạ?
- Cái gì cần biết đều đã biết rõ cả rồi, chúng ta không nên rút dây động rừng.
- Vâng.
Xương Trí nhắm mắt dưỡng thần, hắn đã từng phẫn nộ, bây giờ nội tâm không còn phẫn nộ nữa, bây giờ hắn đang âm thầm tự vấn rất nhiều chuyện trong đầu.
Đầy tớ bỗng nhiên hỏi:
- Đại nhân, thi Phủ xong ngài sẽ gấp rút lên đường đến chỗ coi thi Viện luôn sao?
Xương Trí: - Không được.
Đầy tớ cảm thấy đáng tiếc, cũng biết đại nhân còn muốn ngầm ngầm hỏi thăm thêm nhiều người nữa nên không nói gì.
*
Buổi chầu hôm sau, Chu Thư Nhân lấy làm lạ vì tâm trạng Hoàng thượng không tốt. Đến cả Thái tử cũng đang tỏ ra rất áp lực, anh bèn cẩn thận ngẫm lại xem có chuyện gì lớn không, anh điểm qua một lượt rồi nhíu mày, dạo này triều đình đâu có chuyện gì lớn.
Sau buổi chầu, Chu Thư Nhân để ý thấy sắc mặt Ôn lão đại nhân có vẻ sốt ruột. Anh lập tức hiểu ra, có lẽ Hoàng hậu xảy ra chuyện rồi. Toàn là những người thông minh nên không ít thì nhiều đều phát hiện ra, nhưng chuyện không liên quan đến mình thành ra ai cũng nhanh chóng rời đi.
Tẩm cung Hoàng hậu
Hoàng thượng và Thái tử vừa chầu triều xong là đến đây ngay, Hoàng thượng hỏi quan chính ngự y:
- Hoàng hậu có khá hơn không?
Trên trán quan chính ngữ y đã ướt đẫm mồ hôi: - Lão thần…
Sắc mắt Hoàng thượng trầm xuống:
- Trẫm không trách tội khanh.
Quan chính ngự y nghe thế thì yên tâm hơn, lúc này giọng điệu không còn do dự nữa:
- Lần này Hoàng hậu bị cảm cực kỳ nguy hiểm, lão thần đã kê đơn rồi, lát nữa nương nương sẽ tỉnh lại thôi.
Hoàng thượng bảo Thái tử vào trong xem, nói:
- Cứ nói tiếp đi.
Quan chính ngự y cúi đầu, nói:
- Sức khỏe của Hoàng hậu nương nương vẫn luôn không tốt, điều dưỡng chừng ấy năm cũng không dễ gì, lần này đổ bệnh đã làm công sức trước kia đổ sông đổ bể hết rồi, sau này muốn khỏe lại sẽ càng khó khăn hơn.
Hoàng thượng nhắm mắt lại, ngài không hỏi Hoàng hậu sống thêm được bao lâu nữa mà phất tay nói:
- Khanh đích thân giám sát nấu thuốc đi.
Quan chính ngự y biết cái mạng nhỏ của mình được an toàn rồi, đáp: - Vâng.
Hoàng hậu nhanh chóng tỉnh lại, lần này nàng ta có linh cảm rằng có lẽ mình không còn nhiều thời gian nữa:
- Hoàng thượng, ngài tới rồi à!
Hoàng thượng cau mày, hỏi:
- Sao tự nhiên lại bị bệnh?
Hoàng hậu không ngờ đi ngắm mưa xuân thôi mà đã bị bệnh, bèn đáp:
- Làm Hoàng thượng lo lắng rồi.
Hoàng thượng thở dài, nói:
- Trẫm vẫn mong nàng khỏe mạnh.
Hoàng hậu cũng muốn sống lâu lắm chứ, nàng ta nhìn thấy mình trong đôi mắt của Hoàng thượng, tay đang nâng lên bỗng cứng lại, nàng ta già đi nhanh quá vậy?
Nàng ta cẩn thận ngắm Hoàng thượng, đế vương nắm quyền, vị đế vương đang ở độ tuổi sung sức, chững chạc và khỏe mạnh mà mấy năm trở lại đây nàng ta già đi chóng mặt.
Hoàng hậu chờ Hoàng thượng và con trai đi rồi mới bảo mang gương đến, nàng ta duỗi tay vuốt gương mặt mình:
- Da của ta đen sạm đi rồi.
Nữ quan: - Nương nương, chờ bệnh của nương nương khỏi sẽ ổn thôi ạ.
Hoàng hậu khẽ cười thành tiếng, nói:
- Đừng an ủi bổn cung, trong lòng bổn cung hiểu rõ.
Nữ quan cực kỳ bất an, Hoàng hậu trước mặt trầm mặc quá khiến bà ấy thấy hơi sợ:
- Nương nương, người phải dưỡng bệnh cho khỏi. Tứ hoàng tử và công chúa đều cần người.
Hoàng hậu bảo nữ quan cầm gương đi, nói:
- Nào thuốc nấu xong thì mang đến đây.
Nói xong thì nhắm mắt lại, chỉ có hoàng hậu mới biết bản thân đang suy nghĩ gì!
Lần này chuyện Hoàng hậu bị bệnh không hề giấu giếm, Trúc Lan cũng biết tin ngay trong hôm đó.
Lý thị nói: - Không biết còn tưởng là làm cho ngày đại hôn của Nhị hoàng tử mất vui đấy!