Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1767: Hà Tư Thơ

Trước Tiếp

Thời gian trôi qua nhanh quá, mới đó mà đã gần đến ngày thi Phủ rồi. Thi Phủ cũng không quá trọng đại đối với người Kinh Thành, dạo này điểm nóng trong kinh là đại hôn của Nhị hoàng tử.

Ngày thành thân của Nhị hoàng tử đã được ấn định ngay sau thi Viện, bởi vì Lễ Bộ âm thầm chuẩn bị từ trước nên không hề bị lúng túng. Đại công tử của Lý gia được giao trọng trách, ngoài ra còn có Ôn lục công tử hỗ trợ nhiệm vụ lần này, đang làm rất tốt, gần đây Nhị hoàng tử chăm đến Lý gia lại khiến Lý gia càng cẩn thận hơn.

*

Chu hầu phủ

Lý thị không chắc hỏi:

- Mẹ, nên tặng gì cho đại hôn của Nhị hoàng tử thì được ạ?

- Giá trị bằng một nửa quà của Thái tử là được.

Lý thị có cơ sở trong lòng, đáp:

- Con biết rồi ạ.

Trúc Lan nói tiếp:

- Tặng thêm một phần quà cho Lý gia nữa nhé, giá trị phần quà thì bằng một nửa quà cho Nhị hoàng tử.

- Nhà Nhị hoàng tử phi ạ?

Lý thị lấy làm lạ, hai nhà họ đó giờ không có vụ bánh ít đi bánh quy lại.

Trúc Lan ra hiệu cho Ngọc Kiều ngoan ngoãn viết chữ, rồi ngẩng đầu nói:

- Ừm, vốn liếng của Lý gia vẫn còn ít ỏi, nhưng mà chắc chắn lúc đó sẽ được tặng rất nhiều quá, nhà ta không thể tụt lại phía sau.

Cô dám chắc đám người Tề vương sẽ gửi một phần quà đến, toàn là những cao thủ giải mã được tâm ý của Hoàng thượng mà. Một phần quá chẳng đáng là bao nhưng lại có thể làm đẹp mặt hoàng thất và bù đắp cho sự áy náy của Hoàng thượng, người nào người nấy khôn khéo không đấy!

Lý thị mới ý thức được sâu sắc rằng thị còn không ít thiếu sót và phải học nhiều điều hơn nữa.

Trúc Lan lại dặn dò:

- Lý gia thanh cao rất đáng quý trọng, lúc tặng quà con cũng chú ý dè dặt một chút.

- Con không biết nhiều về Lý gia, cái này chắc phải cho người đi hỏi thăm rồi.

- Ừ, thế thì nhờ con.

Lý thị cười nói:

- Chuyện đương nhiên mà.

Đại bá mẫu đi rồi, Ngọc Kiều mới đặt bút trong tay xuống nói:

- Nội ơi, làm chủ mẫu của một nhà thật sự không dễ.

- Đúng vậy, khó nhất là gìn giữ mạng lưới quan hệ.

Ngọc Kiều: - Ngọc Lộ tỷ tỷ cũng mệt mỏi lắm, mỗi lần đến Uông gia gặp tỷ tỷ toàn thấy tỷ ấy bận rộn.

Chuyện gì cũng phải tìm Ngọc Lộ tỷ tỷ, cứ như không có tỷ tỷ là không sống được vậy.

Đầu ngón tay Trúc Lan gõ nhẹ lên bàn, nói:

- Đừng hòng câu giờ, cháu mau viết tiếp đi. Tỷ tỷ của cháu còn đang chờ cháu nộp bài tập đấy!

Ngọc Kiều than thở một tiếng:

- Tỷ tỷ ruột của cháu nghiêm khắc thấy sợ.

Trúc Lan gõ trán cháu gái, nói:

- Đồ không có lương tâm này, tỷ tỷ của cháu cũng chỉ muốn tốt cho cháu thôi. Cháu phải quý trọng cuộc sống hiện tại nhé!

Ngọc Kiều ủ rũ, trưởng tỷ như mẹ mà tình thương của mẹ này quá nặng nề!

Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,  

Thành Bình Châu

Đoàn của Xương Trung đến châu thành khá khiêm tốn, mấy chiếc xe ngựa chạy vào tòa nhà của dòng họ Chu thị ở Bình Châu. Cho dù có khiêm tốn đến đâu vẫn làm chòm xóm để ý.

Dòng họ Chu thị quá nổi tiếng ở Bình Châu, nếu không nhờ cẩn thận và kín tiếng thì có khi ngạch cửa dòng họ Chu thị đã bị san bằng rồi. Mỗi lần căn nhà ở Bình Châu mở cổng, có nghĩa là lại có con cháu của dòng họ Chu thị đến tham gia thi cử.

Lần này những người nhạy tin tức đều biết là con trai út của Chu hầu gia - tiểu đệ của Tần vương phi, về thi tú tài. Thậm chí còn đứng đầu kỳ thi Huyện nữa. Đã có vài người ở thành Bình Châu chờ sẵn, nào ngờ chờ mãi mà không thấy người đâu, đầy tớ trông chừng ở quanh tòa nhà vừa thấy xe ngựa tới, lập tức chạy vèo đi báo tin.

Đầy tớ theo hầu Xương Trung và Minh Huy đều là những người được tuyển chọn cẩn thận, hộ vệ đi theo có võ nghệ cao cường, chưa vào nhà đã để ý thấy. Cửa lớn đóng lại, đoàn người xuống xe ngựa. Hộ vệ bước tới thưa:

- Tiểu công tử, có người theo dõi ngoài cửa ạ.

Xương Trung vừa đi vào trong vừa nói:

- Ai đưa thiệp cứ nhận, gần đến ngày thi Phủ sẽ không có ai đến nhà đâu. Còn quà cáp thì từ chối hết nhé!

Hộ vệ: - Vâng.

Tòa nhà luôn có người trông coi, trước kỳ thi Phủ, tộc trưởng đã cho người trong tộc đến chuẩn bị rồi, phòng cho mọi người cũng được sắp xếp ổn thỏa.

Xương Trung và Minh Huy ở cùng nhau, Minh Huy không có cơ hội lén giấu báo nữa. Hắn vừa vào phòng đã nằm liệt trên giường:

- Mệt chết đi được!

- Con ăn suốt cả quãng đường, không biết con mệt kiểu gì!

Minh Huy: - Con ăn là do con thấy chán đó.

Xương Trung đá giày Minh Huy, nói:

- Dậy đọc sách đi, đừng nghĩ rằng đã chắc ăn rồi thì không cần đọc sách. Biết bao nhiêu người thất bại bởi vì chủ quan đó.

Minh Huy tự biết bản thân không phải là người qua loa, nhưng vẫn ngoan ngoãn đọc sách. Hắn lấy quyển sách muốn đọc ra, nói:

- Tiểu thúc, thi Phủ xong cũng chưa được yên tĩnh đâu, hay là chờ tới thi Viện rồi chúng ta mới đến?

Xương Trung liếc xéo hắn một cái, nói:

- Ở yên ở đây cho đến khi kết thúc thi Viện.

Minh Huy: - Ò.

 

Nửa canh giờ sau, người canh cổng đã nhận được rất nhiều thiệp. Đầy tớ mang thiệp vào, Minh Huy đặt sách trong tay xuống để mở thiệp ra xem. Hắn rút ra tấm thiệp của Triệu gia, nói:

- Chẹp chẹp, thế mà còn dám gửi thiệp tới đây. Triệu đại nhân đã quy thuận Vương gia rồi mà!

Xương Trung chẳng thèm ngẩng đầu lên, đáp:

- Triệu gia cũng không trông chờ chúng ta hồi đáp chi đâu, nhà họ chỉ gửi đến cho có thôi.

Triệu gia sợ mình không gửi thiệp đến sẽ khiến Chu gia nghĩ nhiều.

Minh Huy cũng mới ngộ ra:

- Lần này đúng là cẩn thận thật đấy.

Xương Trung: - Triệu gia dựa vào Vương gia, bất kể là nhà nào cũng không dám đắc tội với Chu hầu phủ chúng ta.

Hiển nhiên Triệu gia phải cư xử cẩn trọng, trước kia vẫn còn chút xíu tình cảm, bây giờ không có gì cả, Triệu gia rất sợ sơ sẩy gây ra tai họa.

Minh Huy tiếp tục lấy thiệp của tri phủ ra, nói:

- Là thiệp của công tử nhà Tri phủ.

Xương Trung: - Nghe nói Tri phủ sắp hết nhiệm kỳ rồi, có vẻ như muốn đi theo con đường của cha.

Minh Huy tặc lưỡi, nói:

- Vẫn là ở thôn Chu gia tốt hơn.

Rảnh rỗi thì dạy bọn trẻ trong trường tộc đọc sách, hoặc thảo luận học vấn với con cháu trong tộc. Không có nhiều chuyện vòng vo quấy rối sự bình yên trong lòng người ta.   

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, mới đó mà đã kết thúc kỳ thi Phủ và chỉ còn chờ kết quả thôi. Cùng lúc đó ở Kinh Thành, Trúc Lan gặp được tổ mẫu của Hà tiểu thư. Hai người gặp gỡ trong chùa, Hà lão phu nhân dẫn theo hai người cháu gái: một là thứ nữ đã xuất giá, một là Hà tiểu thư.

Trúc Lan và Tô Huyên dẫn huynh muội Ngọc Văn theo cùng. Sau khi điều tra cũng có hiểu biết, Tô HUyên khá hài lòng với Hà Tư Thơ, thậm chí còn vẽ một bức tranh cho Minh Gia xem.

Hai nhà gặp gỡ, Trúc Lan và Hà lão phu nhân cùng đi lễ Phật. Bà cụ không nhắc tới cháu gái ngay mà hỏi:

- Nghe nói con trai út của phu nhân về quê thi tú tài rồi, ta nghe lão gia kể tiểu công tử thông minh hơn người. Chắc chắn tiểu công tử sẽ đạt được thứ hạng tốt.

Thật ra điều mà lão gia nói nhiều nhất là bên cạnh Chu tiểu công tử vừa có Tứ hoàng tử vừa có phò mã tương lai, tuổi tác còn nhỏ mà vẫn có thể bình tĩnh được đúng là hiếm thấy. Chu hầu gia biết dạy con quá!

Trúc Lan cười nói: - Mượn lời hay của lão phu nhân.

Thành tích thi Huyện của con trai đã được gửi về Kinh Thành, phản ứng của Trúc Lan là “đương nhiên rồi". Thầy của con trai toàn là Trạng Nguyên hoặc Bảng Nhãn, còn từng học ké các lớp Nho học. Cô rất mong chờ con trai giành giải Trạng Nguyên về nhà.

Trúc Lan nhìn con của thiếp thất Hà gia đang quỳ gối ở nơi xa, nói:

- Đã được nghe kể Hà gia rộng lòng với con cháu bấy lâu, hôm nay nhìn thấy đúng là Hà gia nhân hậu.

Bà cụ nghiêng đầu nhìn cháu gái con của thiếp thất, nói:

- Không dám nói sẽ xử lý mọi chuyện công bằng, nhưng cũng không đến mức quá khắt khe.

Cảm tình của Trúc Lan dành cho Hà gia đến từ điều này, Hà gia không chà đạp con gái do thiếp thất sinh, cũng rất hết lòng trong chuyện chọn hôn sự cho con cái của thiếp thất, chứ không coi họ là công cụ để lợi dụng. Mặc dù Hà gia có con thiếp thất, nhưng hậu viện vẫn khá bình yên so với Kinh Thành.

Ngọc Văn và Hà Tư Thơ bên kia đi ngắm cảnh, dạo này cả hai rất hay gặp nhau. Hà tiểu thư có tâm lấy lòng, Ngọc Văn có tâm lui tới nên hai người họ thân thiết hơn hẳn.

Tô Huyên đẩy con trai, nói:

- Hôm nay đã nhìn thấy người thật rồi, nói cho mẹ nghe xem con có cảm nghĩ gì?

Lúc nhỏ Minh Gia là đứa nói nhiều, lớn lên tính tình thay đổi không ít, trở thành một chàng thiếu niên trầm ổn, lỗ tai chàng thiếu niên hơi đỏ lên:

- Mẹ này, đây đâu phải là chỗ để nói chuyện.

Tô Huyên bĩu môi, nói:

- Con chẳng dứt khoát như muội muội con gì cả, nắm xưa mẹ con mà không mau lẹ một chút thì làm gì sinh ra huynh muội các con?

Trước Tiếp