Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1766: An Tam

Trước Tiếp

Trong buổi chầu triều hôm sau, Hoàng Thượng chọn ra quan viên sửa chữa trường thi ở các châu, tổng cộng có hai vị quan viên, một chính một phó. Trưởng tử của Lý đại nhân là chính, một vị khác khiến người khác bất ngờ, hóa ra là con thiếp thất của Ôn gia – Lục công tử.

Lý đại nhân nổi bật đã khiến mọi người chú ý. Hôm qua tan triều Lý đại nhân cản Chu Thư Nhân lại, có rất nhiều người nhìn thấy, lúc này đều dùng ánh mắt ẩn ý nhìn về phía Chu Thư Nhân.

Chu Thư Nhân cũng cảm nhận được, anh không thèm nhấc mí mắt.

Hoàng Thượng liếc nhìn con thứ hai, ánh mắt vui mừng của con thứ hai khiến ánh mắt Hoàng Thượng càng thêm thất vọng.

Hôm qua sự nhẫn nhịn của Lý đại nhân làm ngài có phần áy náy. Ngài biết chuyện kết thân với hoàng thất không phải mong muốn của Lý gia, Lý tiểu thư bị đối xử bất công cũng không tỏ ra bi ai. Ngài rất hài lòng với người con dâu này, đáng tiếc một cô nương tốt như vậy lại không gặp được người đối xử thật lòng với mình.

Chu Thư Nhân để ý ánh mắt của Hoàng Thượng, anh rũ mi mắt. Vậy nên nói Hoàng Thượng biết rõ mọi chuyện, tiếc là nhị hoàng tử lại không rõ. Cũng không phải, có lẽ đã hiểu rồi chỉ là cố tình không muốn hiểu mà thôi.

Kết thúc buổi chầu, Lý đại nhân vội rời đi, có ý muốn né tránh, cũng chưa nói câu nào với nhị hoàng tử.

Lý đại nhân đi rồi, các vị đại thần chỉ có thể đi chúc mừng Ôn lão đại nhân. Ôn lão đại nhân cũng bất ngờ, lão không xin nhiệm vụ này cho đứa cháu con thiếp thất này.

Chu Thư Nhân cũng theo đám người chúc mừng một câu rồi rời đi cùng Vệ đại nhân. Vệ đại nhân cảm thấy bất ngờ, nói:

- Vậy mà lại là Ôn lục công tử.

Chu Thư Nhân: - Một mình trưởng tử của Lý đại nhân phụ trách thì không thể khống chế được tình thế, con chính thất Ôn gia thì lại quá áp đảo Lý gia, bây giờ sắp xếp Lục công tử là con thiếp thất của Ôn gia là đúng đắn. Thế lực của Ôn gia có thể trấn áp được yêu ma quỷ quái, Ôn lục công tử cũng là người có tính toán.

Vệ đại nhân hiểu ra, thấp giọng nói:

- Hoàng Thượng cũng tốn nhiều tâm huyết lo cho Lý gia rồi.

Chu Thư Nhân thầm nghĩ, Hoàng Thượng đang bồi thường vì nhi tử:

- Đúng vậy.

Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,  

Chu hầu phủ

Trúc Lan nhìn Ngọc Văn cách ăn diện của Ngọc Văn, hỏi:

- Cháu muốn đi ra ngoài à?

Ngọc Văn: - Cháu nhận được lời mời của Củng tiểu thư, hôm nay có cả Hà tiểu thư nữa.

Trúc Lan hiểu ra:

- Mẹ cháu cho cháu đi gặp người ta à.

- Vâng, mẹ cháu tin vào mắt nhìn người của cháu.

Trúc Lan cười ra tiếng:

- Vậy cháu phải nhìn cẩn thận.

- Chắc chắn rồi.

Chuyện này liên quan đến hôn sự của ca ca, nàng ấy nhất định sẽ tìm hiểu kỹ càng.

Trúc Lan nhìn Ngọc Văn vẫn còn đang loay hoay:

- Cháu vẫn chưa đi à?

- Không cần vội, đi sớm cũng phải ngồi chờ.

Ngọc Văn lại ngồi thêm một lúc mới đến cuộc hẹn, khi đến đó Ngọc Văn vẫn chưa phải người cuối cùng. Thiệp mời của nhà Binh Bộ thượng thư không phải dễ lấy, Củng tiểu thư không gửi nhiều thiệp nhưng không thấy một tiểu thư nhà quan viên tứ phẩm nào.

Củng tiểu thư vô cùng nhiệt tình, đích thân dẫn Ngọc Văn vào chỗ ngồi. Ngọc Văn ngồi một lúc thì Lâm Hi đến, là thiệp mời của nhà Binh Bộ thượng thư nên Lâm Hi sẽ nể mặt đến.

Lâm Hi đi vào thẳng chỗ Ngọc Văn:

- Biểu tỷ.

Ngọc Văn: - Ngồi xuống nói chuyện đi.

Củng tiểu thư thấy không cần nàng ấy chiêu đãi bèn ra hiệu đi tiếp đón những người khác, nhường lại không gian cho hai tỷ muội Ngọc Văn.

Lâm Hi hạ giọng nói:

- Sao biểu tỷ lại đến đây?

Ngọc Văn: - Thiệp đã được đưa tận tay ta, đương nhiên phải nể mặt mà đến đây.

Lâm Hi đảo mắt, buồn bã nói:

- Biểu tỷ không thích ta, không muốn nói thật với ta.

Ngọc Văn cười như không cười:

- Muội thực sự không biết?

Tiểu cô cô biết Hà tiểu thư, Ngọc Văn không tin tiểu cô cô không nói với Lâm Hi.

Lâm Hi không giả vờ nữa:

- Biết, vị nào là Hà tiểu thư thế?

Giọng nói rất nhỏ, Lâm Hi vô cùng tò mò về Hà tiểu thư.

Củng tiểu thư là đích nữ, hôm nay tất cả tiểu thư được mời là con của chính thất cả, thoạt nhìn đều là tiểu thư thế gia.

Ngọc Văn miêu tả:

- Là vị tiểu thư mặc váy màu lam nhạt.

Lâm Hi nhìn qua đó, nhướng mày:

- Cười rất ấm áp.

Ngọc Văn cũng cảm thấy như vậy, có người trời sinh đã cười tươi, Hà tiểu thư giống như một mặt trời nhỏ, tươi đẹp mà ấm áp.

  -

Xuyên Châu

Xương Trí ngồi trên xe ngựa của Tiền Giang, nhìn khuôn mặt vô cùng cau có của Tiền Giang:

- An gia không chịu bỏ qua, yêu cầu giải quyết.

Trong mắt Tiền Giang tràn đầy chán ghét:

- Đường ra khỏi thành rộng như vậy, vì sao phải nhường đường cho An gia? Đường rộng như vậy vẫn chưa đủ cho An gia đi sao?

Xương Trí cũng coi như được mở rộng hiểu biết, An gia ngang ngược giống như thủ lĩnh thổ phỉ. Qua cửa sổ xe ngựa, hắn nhìn thấy bá tánh vô cùng sợ An gia. Tất cả đều tránh đường để cho xe ngựa của An gia đi qua.

Tiền Giang hít một hơi thật sâu, nói với người đánh xe ngựa:

- Chúng ta cũng tránh đường đi.

Người đánh xe ngựa vội vàng đánh xe tránh đường, kết quả là xe ngựa của An gia không đi qua mà chạy song song với xe ngựa của Tiền gia. Trên xe ngựa của An gia là An tam gia.

An tam gia vô cùng kiêu ngạo nói:

- Ta còn tưởng là ai, hóa ra là Tiền đại gia à?

Tiền Giang nắm chặt bàn tay:

- Ngươi muốn lãng phí thời gian với ta à?

Thấy trên xe vẫn còn người, An tam gia kêu lên:

- Thì ra Tiền đại gia có khách à, bảo sao lại cứng đầu không chịu nhường đường.

Xương Trí ngồi đó, ánh mắt bình tĩnh. Hắn chỉ cảm thấy vô cùng buồn cười, kinh thành có vô số kẻ ăn chơi trác táng, bọn họ cũng không có kiêu ngạo như vậy, ngược lại cách xa kinh thành loại người như An tam gia này lại nhiều lên.

An tam gia cũng đang có việc, thấy Tiền Giang không lên tiếng thì cười nhạo một tiếng rồi đi.

Tiền Giang nhắm mắt lại, rồi lại mở ra:

- Thấy vậy rồi huynh còn muốn khuyên ta tham gia kỳ thi mùa thu không?

Xương Trí: - Huynh đứng yên một chỗ, An gia lại từng bước tiến lên trên, huynh thực sự cam lòng sao?

Tiền Giang ra lệnh cho xe ngựa đi nhanh hơn, trốn tránh không muốn trả lời.

Xương Trí không thất vọng, hắn biết không phải một sớm một chiều mà khuyên bảo được. Sau đó hắn nói:

- Trưởng tử của nhị phòng An gia trúng cử rồi mới xin chức quan à?

Tiền Giang cau mày nói: - Ừ.

Xương Trí nghe ra được sự mâu thuẫn cảm xúc, Tiền Giang đang không muốn nói chuyện nhiều. Xương Trí nói:

- Ta đã ở châu thành một thời gian, ngày mai ta sẽ chuẩn bị lên đường đi du ngoạn khắp nơi.

Lâu rồi Tiền Giang mới tìm được người có thể nói chuyện:

- Chu huynh không muốn ở lại thêm một thời gian sao?

- Không được, ta ra ngoài du học, ở lại châu thành một thời gian, điều này đã trái với ước nguyện ban đầu.

- Vậy ngày mai ta sẽ tiễn Chu huynh.

Xương Trí cười: - Sau khi đi một vòng Xuyên Châu sẽ quay lại nói chuyện với Tiền huynh.

- Được.   

Phủ Binh Bộ thượng thư

Ngọc Văn đã nói chuyện với Hà tiểu thư, tiểu thư có mặt ở đây hôm nay đều có xuất thân tốt, biết tự giữ thân phận nên cũng không lục đục tính kế nhau, cùng lắm nếu không thích thì không nói chuyện thôi.

Hà tiểu thư vốn là người thông minh, đương nhiên rất vui khi được nói chuyện với huyện chúa. Nếu thực sự muốn nói, hai người cũng tính là có quan hệ nên nói chuyện với nhau cũng khá vui vẻ.

Đối với những gia tộc không có tham vọng lớn, nam tử của Chu hầu phủ chính là người được chọn hoàn mỹ cho vị trí tướng công.

Ngọc Văn không hẹn Hà tiểu thư đến nhà mà hẹn Hà tiểu thư cùng đi chọn trang sức:

- Đến lúc đó ta sẽ phái xe ngựa đi đón tiểu thư.

Nụ cười của Hà tiểu thư rất đẹp:

- Được, vậy ta sẽ chờ trong phủ.

Thời gian trôi qua rất nhanh, các tiểu thư cũng lần lượt rời đi, Lâm Hi không vội về vương phủ mà ngồi cùng biểu tỷ trên một chiếc xe ngựa.

- Biểu tỷ có hài lòng không?

- Biết rõ vẫn cố tình hỏi.

Nếu không hài lòng, Ngọc Văn sẽ không mời Hà tiểu thư đi chọn trang sức cùng.

Lâm Hi nghịch cây quạt:

- Biểu ca Minh Gia ngày càng trầm tính, tính cách của Hà tiểu thư cũng khá tốt.

Ngọc Văn khẽ cười:

- Muội cũng rất hài lòng đúng không?

Lâm Hi cười tủm tỉm:

- Tất nhiên là hài lòng.

Ai mà không thích một biểu tẩu hào phóng chứ, nàng ấy cũng đâu thích tự ngược đi thích nữ tử bụng dạ hẹp hòi.

 

Trước Tiếp