Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1779: Tuyển Chọn Nhân Công

Trước Tiếp

Ngọc Văn cũng mua một vài bộ trang sức cho bà nội, mẹ và bá mẫu. Đợi Hà Tư Thơ chọn xong thì giao cho chưởng quầy gói lại.

Chưởng quầy chọn một hộp quà tinh xảo, đích thân đặt trang sức vào. Nha hoàn của Ngọc Văn và Hà Tư Thơ đi theo tiểu nhị thanh toán, hai người ngồi sang một bên ăn trái cây.

Chưởng quầy nói: - Huyện chúa, trái cây vừa ướp lạnh đấy ạ.

Ngọc Văn đáp: - Ừ, bọn ta ăn ít thôi.

Nàng ấy biết chưởng quầy có lòng.

Bên cạnh Ngọc Văn vừa có trái cây vừa có nước ép hoa quả, chưởng quầy vẫn trông coi không rời đi, đương nhiên sẽ thu hút sự chú ý của khách, sau khi nhận ra là ai đều thu hồi ánh mắt.

Tiêu tiểu thư cũng mua một cây trâm theo sự giới thiệu của chưởng quầy. Nàng ấy không có nhiều tiền, để phụ thân có thể vào kinh thì gia tộc đã tiêu không ít của cải. Sau khi vào kinh lại vì có thể dung nhập với chốn quan trường kinh thành nên đã luôn chi tiêu vô số, tình nghĩa không chỉ nhiều, mẫu thân và nàng ấy tham dự yến tiệc cũng phải đặt mua trang phục, trong nhà sắp thu không đủ chi trên bổng lộc của cha rồi.

Ánh mắt An tiểu thư đầy vẻ đắc ý, ngoài miệng lại nói:

- Muội lọt vào mắt của Thái phi, lại viết sách tốt, cây trâm này có rẻ quá không đó?

Tiêu tiểu thư sắp tức chết, đây là số tiền nàng ấy dành dụm được từ việc viết tiểu thuyết, đã lâu rồi mẹ không đổi trâm mới, nàng ấy mua cho mẹ. Nàng ấy hạ quyết tâm sau này không qua lại với An tiểu thư nữa.

Những lời này thu hút các khách nữ trên lầu hai nhìn qua, Ngọc Văn vốn không muốn đáp lại An tiểu thư, ánh mắt lướt qua, quầy các nàng ấy đứng rẻ nhất cũng gần hai mươi lượng rồi lại nhìn cây trâm ba mươi lượng của Tiêu tiểu thư.

An tiểu thư chỉ vào mấy cây trâm bảo thạch rồi nói:

- Gói lại hết mấy cái này cho ta.

Hà Tư Thơ tính nhẩm xong hít sâu một hơi:

- Gần ba trăm lượng.

Ngọc Văn: - Nhìn y phục của nàng ta đi.

Hà Tư Thơ nhìn thật kỹ, ánh mắt sau đó ngỡ ngàng:

- Đây là tiểu thư của đại thế gia nào vậy?

Hà gia là thế gia xứ kinh thành, tuy rằng ẩn mình bên trong nhưng nàng ấy cũng chưa từng phô trương như vậy.

Ngọc Văn: - Vừa vào kinh năm ngoái.

Hà Tư Thơ chớp chớp mắt:

- Cố ý sao?

Ngọc Văn thực sự rất thích tẩu tẩu tương lai, trả lời rất nhanh:

- Ừ, nam tử thường xuyên tiệc tùng sẽ không tốt cho thanh danh, cũng sẽ lộ vẻ quá vì cái lợi trước mắt, nhưng nữ tử phải thường xuyên tham gia yến tiệc hoặc đi dạo mua trang sức y phục rồi mặc lộng lẫy như vậy ra ngoài là để nói An gia có tiền.

Thế nên các đại nhân cần tiền có thể thăm An gia!

Hà Tư Thơ cau mày nói:

- Vậy Tiêu tiểu thư với An tiểu thư có qua lại thân thiết không?

Ngọc Văn ngắm nghía cây quạt trong tay:

- Mấy ngày nữa sẽ không còn là bạn nữa.

Nhìn vẻ mặt mất kiên nhẫn của Tiêu tiểu thư, sắp không chịu được rồi.

Chưởng quầy: “...”

Chỉ trách ông ấy đứng gần quá, cũng không đúng, tuy rằng huyện chúa đã giảm nhỏ âm lượng nhưng cũng không sợ bị người khác nghe thấy, hơn nữa lời huyện chúa nói đều là sự thật!

Chưởng quầy liếc nhìn An tiểu thư, thầm nghĩ không hổ là huyện chúa xuất thân từ Hầu phủ, sáng mắt sáng lòng quá.

Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,  

Chu Hầu phủ

Ngọc Văn vui vẻ trở về, biết hai vị bá mẫu và mẹ đều ở chủ viện, nàng ấy bèn nhấc chân đi đến chủ viện.

Tô Huyên: - Về rồi.

Ngọc Văn ngồi cạnh mẹ: - Vâng.

Tô Huyên rất hài lòng với con dâu tương lai nên muốn hỏi thăm:

- Hôm nay có chuyện gì vui sao?

Ngọc Văn: - Chỉ là tâm trạng con tốt thôi, con có chọn cả trang sức cho bà nội và bá mẫu nữa này.

Nói xong nàng ấy bảo nha hoàn tiến vào, đặt mấy chiếc hộp lên bàn rồi chia quà cho trưởng bối.

Trúc Lan mở hộp ra, là một đôi bông tai:

- Bà nội rất thích.

Hai người Lý thị cũng mở ra xem, Lý thị nói:

- Có con gái bên cạnh đúng là vẫn tốt hơn.

Con gái cẩn thận, ra ngoài sẽ mua quà về trong khi con trai thì khinh suất.

Triệu thị đồng ý, nhưng những trưởng bối như thị không tiện nhận quà không. Thị cười nói:

- Mấy hôm trước nhị bá con nhận được ít trà ngon, biết con thích trà nên cho con một ít.

Lý thị cũng nói:

- Lần trước cũng mua được mớ bảo thạch từ Từ gia, lát nữa sẽ chọn mấy cái cho con đem về.

Tô Huyên nghe vậy liền nói:

- Con gái muội tặng mấy món quà còn được lời.

Trúc Lan nói: - Vậy ta cũng nên tặng lại thứ gì đó nhỉ?

Ngọc Văn nghe vậy vội vàng lắc đầu:

- Đừng ạ, như thế lần sau cháu không dám tặng quà nữa đâu.

Mọi người đều bật cười, cuối cùng Ngọc Văn vẫn nhận được một mớ kha khá.

Chớp mắt lại qua vài ngày, nội dung của tờ báo số mới nhất hôm nay đã dấy lên cuộc bàn bán giữa bách tính kinh thành.

Trong số mới nhất của tờ báo, triều đình tuyên bố Y Bộ sẽ xây dựng xưởng ở các châu lớn phong phú về dược liệu, xưởng vốn có của kinh thành sẽ được mở rộng thêm, đây là chuyện tốt ích nước lợi nhà nhưng bách tính ca tụng triều đình sẽ không dấy lên cuộc thảo luận quá lớn. Mà, chuyện bách tính bàn tán là tiêu chuẩn tuyển chọn nhân công.

Lần này Y Bộ đăng thông tin tuyển dụng trên báo, tỷ lệ nam nữ cân bằng, đây là điểm bàn tán thứ nhất, tiền lương của công nhân hiểu dược lý và biết bào chế dược liệu gấp hai lần bình thường. Tiền lương được công bố minh bạch, đây là điểm bàn tán thứ hai. Cuối cùng, người vừa hiểu dược lý vừa hiểu biết chữ nghĩa, trải qua sát hạch sẽ được trọng dụng, còn công bố một số chức vụ quản lý.

Lúc triều đình công bố việc xây xưởng, Trúc Lan đã biết nội dung của báo chí hôm nay. Hôm qua cô đến học viện, cô nhi nữ học rất sớm, lần tuyển dụng này bọn họ sẽ tham gia.

Trúc Lan chạm vào tờ báo, ngón tay chạm vào dòng tỷ lệ nam nữ cân bằng, ý cười trong mắt cô cực kỳ ấm áp, lần tuyển dụng này rất có ý nghĩa. Đáng tiếc là nam nữ làm việc riêng, tuyển quản lý cũng là tuyển riêng. Tuy nhiên Trúc Lan cũng rất vui, học viện sẽ đón đợt cao điểm nhập học, năm nay còn có bé gái trong kinh thành đến học viện đi học, học viện sẽ mở thêm hai lớp.

 

Hoàng cung

Không phải ai cũng có thể biết trước nội dung của tờ báo, Hoàng Thượng đọc báo vào gần cuối buổi chầu, sau đó các đại thần trong triều sớm chuẩn bị tâm lý, những chuyện này là nhìn xa trông rộng. Xây học viện nữ tử rồi, tuyển dụng nữ công nhân là tất nhiên, người nhìn xa hơn sẽ hiểu, địa vị của nữ tử đang từ từ thay đổi.

Những gương mặt cổ hủ liền trở nên khó coi, truyền thống vốn là chủ nghĩa đại nam tử, dựa vào cái gì mà tỷ lệ tuyển dụng nam nữ cân bằng? Có người cho rằng nữ tử nên giúp chồng dạy con, thậm chí có người còn nói trên triều đình rằng không nên xây học viện nữ tử. Kết quả là kết thúc buổi chầu triều lại tranh luận ở chính điện.

Trong buổi chầu tâm trạng Chu Thư Nhân rất tốt, chuyện đã chắc chắn như vậy nên anh lười cãi nhau. Nhưng có vài người không hề biết chừng mực, vẫn kêu gào mãi, tâm trạng Chu Thư Nhân tốt vì nỗ lực của vợ đã có thành quả, tiền của mà anh gom góp cũng hết sạch vì chuyện xây xưởng rồi nên nội tâm anh không sao đẹp được. Chỉ là vì niềm vui của vợ mà kiềm chế lại thôi, bây giờ càng nghe tranh cãi càng khó chịu.

Điền lão Đại nhân lòng đau như cắt nói:

- Hoàng Thượng, không thể làm thế được, sau này nữ tử không giúp chồng dạy con, ai tận hiếu trưởng bối trong nhà? Ai chăm sóc con cái?

Chu Thư Nhân tức cười, nói:

- Lão đại nhân còn nói thiếu hai mục đó.

Điền đại nhân trừng mắt nhìn Chu Hầu, nhất định là do Chu Hầu gia góp ý, nếu không sao Hoàng Thượng lại tin tưởng Chu Hầu gia như vậy?

Chu Thư Nhân nói: - Ai quản lý tài sản cho đại nhân, ai cân bằng thiếp thất, nuôi con thiếp thất cho đại nhân.   

Thư phòng vẫn có mấy người đang làm phông nền, những người này chưa từng lên tiếng, bọn họ chờ Chu Hầu gia lên tiếng đấy, vốn đang nghe đến ngủ gục nhưng bây giờ lại tỉnh cả rồi.

Ngay cả ánh mắt của Hoàng Thượng và Thái tử cũng sáng lên, không ai muốn nghe những người này lải nhải, quá phiền phức, ánh mắt của Hoàng Thượng thậm chí còn rất mong chờ.

 

Trước Tiếp