Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Xương Trí trở về căn nhà được thuê, nhà cũng không rộng, đầy tớ thuê một người đàn bà trong thôn quét dọn sạch sẽ, rồi đi mua lương thực và trứng gà này nọ.
Xương Trí nói: - Đi lên huyện thành mua một bộ giấy và bút mực, mua nhiều giấy tốt một chút. Đủ viết hai bộ Tứ thư!
Đầy tớ không hiểu, hỏi:
- Đại nhân muốn chép sách sao?
- Tặng người ta.
Đấy tớ đi rồi, Xương Trí mới lấy bút mực mà mình quen dùng ra định bụng viết thư. Hắn gặp được ba người đi thi không đỗ suốt chặng đường này, trong đó có hai người có vấn đề. Người trước đó đã bị đả kích từ bỏ học hành, chỉ còn lại Lưu Minh Sinh là vẫn kiên trì, vả lại, bản tính của Lưu Minh Sinh cũng rất tốt.
Rất dễ điều tra chuyện của Lưu Minh Sinh, điều tra theo hướng ai chèn ép y là ra. Chắc chắn có người đánh tráo bài thi, rồi chiếm mất thành tích của y. Giờ còn chưa đến Xuyên Châu mà bức màn đen trong vụ thi cử đã làm người ta chấn độ, thế gia địa phương thật sự có thể một tay che trời.
Xương Trí viết thư xong, sực nhớ ra chuyện mình từng chứng kiến ở châu thành, một vị công tử thế gia lại không coi quan lại châu thành ra gì, âu cũng là vì công tử nhà này có người thúc trong tộc đang làm quan ở Kinh Thành.
*
Kinh Thành
Chu Thư Nhân không hay biết những gì Chu Xương Trí được chứng kiến và thổn thức, anh đang bế một đứa con nít!
Đúng rồi, là một đứa con nít mềm xèo.
Hoàng thượng ở bên cạnh thấy vậy thì rất vui mừng:
- Chu hầu gia ở nhà hay bế trẻ con lắm nhỉ, coi động tác tiêu chuẩn chưa kìa!
Chu Thư Nhân nói: - Đúng là hay bế lắm.
Hoàng thượng hỏi: - Thằng bé giống trẫm lắm đúng không?
Chu Thư Nhân nghĩ thầm giống có ba phần thôi, đứa bé giống Thái tử hơn:
- Ờm, giống.
Hoàng thượng khẽ hừ một tiếng, cáo già chỉ nói “giống", tức là không giống lắm, ngài bèn duỗi tay bế đứa trẻ lại:
- Hôm nay khanh đã gặp được đồ đệ tương lai của mình rồi đấy, sau này giao nó lại cho khanh.
Trong lòng Chu Thư Nhân rất phức tạp, đồ đệ nhỏ xíu:
- Thần sẽ cố gắng sống lâu thêm vài năm.
Hoàng thượng nhìn Chu Thư Nhân, trong lòng lại buồn rầu, coi gầy chưa kìa, ngài nói:
- Khanh không thể ăn nhiều hơn sao?
- Đây là vấn đề về thế chất, sao trách thần được.
Trong khi vợ anh ghen tị với anh nhường nào vì anh ăn mãi không mập!
Hoàng thượng giao đứa trẻ lại cho Thái tử, bảo Thái tử đưa đứa trẻ về. Lúc trong thư phòng không còn ai khác, Hoàng thượng mới nói:
- Cũng mấy ngày rồi trẫm không triệu kiến Cố Thăng, con trai của khanh muốn thử thách con rể tương lai nên trẫm đổ thêm tí dầu.
Chu Thư Nhân âm thầm khinh bỉ:
- Rõ ràng là ngài muốn cho phủ Vĩnh An quốc công thêm lợi thế thì có.
Bởi vậy đừng cho là anh sẽ biết ơn nhé!
Hoàng thượng bật cười:
- Biết ngay là khanh biết tỏng mà.
Chu Thư Nhân uống miếng trà, nói:
- Cũng sắp tròn ba năm rồi, Hoàng thượng tính cho Trác Cổ Du đi đâu? Thần muốn tỏ rõ thái độ trước, Hộ Bộ không có ý định nạp thêm quan viên vào đâu.
Hoàng thượng: - Yên tâm, trẫm sẽ không kiếm thêm chuyện cho khanh.
Chu Thư Nhân giương mắt nhìn thẳng Hoàng thượng, anh không nói gì, nhưng ý tứ rất rõ ràng, bộ ngài còn ít rước thêm phiền phức cho ta sao?
Hoàng thượng không hề chột dạ, nói:
- Trẫm đã chọn cho Trác Cổ Du một nơi rất tốt, khanh thấy Hình Bộ thế nào?
Chu Thư Nhân buông chén trà xuống, dựng ngón cái lên: - Tuyệt!
Phủ Vĩnh An quốc công chỉ có thể đi dương mưu, mà dương mưu không phải dễ đi nên Hoàng thượng bèn tăng thêm ưu thế và điều kiện.
Hoàng thượng lại cười:
- Mấy ngày nữa Thái tử sẽ đến Hình Bộ một khoảng thời gian, nó đưa Trác Cổ Du theo.
Chu Thư Nhân tiếp tục dựng thẳng ngón tay cái, bởi vậy mới nói người biết chơi cờ nhất là Hoàng thượng.
Hoàng thượng nói: - Lão Ngũ nhà khanh cũng có nhiều ý tưởng đấy.
Chu Thư Nhân cười: - Nó đọc sách nhiều nên suy nghĩ nhiều.
Hoàng thượng cười nhạo:
- Có biết bao nhiêu người đọc sách nhưng chẳng có mấy người có ý tưởng.
Chu Thư Nhân tỏ ý tán thành, trong triều có không ít quan viên không an phận thủ thường, không bàn tới đám liều chết ôm thứ tư tưởng cổ hủ, còn có những quan viên có suy nghĩ chén ép. Mỗi lần anh thấy cũng bực mình theo.
Hoàng thượng nói tiếp: - Tiếc thật.
Chu Thư Nhân cúi đầu nhìn chén trà trên bàn, đúng là tiếc cho Lão Ngũ thật. Xương Trí chỉ có thể là Ngũ công tử thôi, cũng may Xương Trí hiểu được và suy nghĩ thoáng.
Hoàng thượng thoáng nhìn Chu Thư Nhân, người này tỉnh táo thật.
Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,
Lại mấy ngày nữa trôi qua, Hoàng thượng nói được làm được, cho Thái tử đến Hình Bộ, và dẫn Trác Cổ Du theo khiến rất nhiều người đổ dồn ánh mắt vào phủ Vĩnh An quốc công. Vốn dĩ cho rằng phủ Vĩnh An quốc công không có tương lai, vậy mà Đại công tử của Trác gia lại được Thái tử coi trọng và dẫn theo đến Hình Bộ.
Quốc công cũng không vui vẻ gì cho cam, trái lại vẫn luôn thở dài. Phủ Quốc Công sắp bán mạng tới nơi rồi!
*
Hàn Lâm Viện
Có vài người đi đến bên cạnh Cố Thăng, một trong số đó nói:
- Bây giờ xem ra Trác Cổ Du đã có hướng đi rồi.
Người khác nói: - Ta còn tưởng đâu người đầu tiên phải là Cố Thăng chứ.
Cố Thăng: - Các vị, các vị chắn hết ánh sáng rồi.
Cả đám đưa mắt nhìn nhau, trong mắt toàn là châm chọc. Trước kia bọn họ hâm mộ Cố Thăng, bây giờ Cố Thăng không có Chu đại nhân che chở thì Cố Thăng cũng chỉ có vậy.
Cố Thăng vẫn rất bình thản, không được vào cung thì y cứ làm tốt chuyện của mình thôi. Trong họa có phúc, bởi vì y quá im ắng, dạo này ít người làm mai hẳn, cũng là một chuyện tốt với y.
Lúc ra khỏi nha môn, Cố Thăng gặp Ngô Thế Hằng:
- Sao huynh lại đến đây?
Ngô Thế Hằng nòi: - Mời ngươi đi uống rượu đó.
Cố Thăng cười đáp: - Được thôi.
Y hiểu rõ Ngô Thế Hằng đến chống lưng cho y, vị này là phò mã tương lai mà. Lên xe ngựa rồi, Ngô Thế Hằng mới quan sát Cố Thăng:
- Ngươi không sao chứ?
- Vẫn ổn, đúng lúc có thể yên ổn tập trung nghiên cứu sổ sách.
Ngô Thế Hằng yên tâm, nói:
- Ta nói cho người biết, nhìn Trác Cổ Du có tương lai thế thôi chứ cha ta vẫn luôn nói với ta rằng không có cái gì tự nhiên tốt cả. Không thể chỉ nhìn mọi chuyện từ một phía nhé!
Có vài điều hắn cũng không thể nói nhiều, chỉ có thể tiết lộ bấy nhiêu.
Cố Thăng chỉ không có chí hướng lớn chứ không hề ngu:
- Ta hiểu mà, chẳng phải trước đó có nói cha huynh sắp vào kinh sao?
Ngô Thế Hằng nói: - Phải chờ thêm năm sáu ngày nữa mới đến Kinh Thành, mà ông ấy không đến đây vì ta đâu.
Cha vào cung diện thánh, để Hoàng thượng biết Ngô gia trung thành.
Ngô Thế Hằng thở dài, nói:
- Sau khi Xương Trung đi khỏi, Tứ hoàng tử cũng không xuất cung. Trong số mấy người bạn tốt của ta chỉ còn lại mỗi mình ngươi, sau này chỉ có thể rủ ngươi đi uống trà và tán gẫu thôi.
- Cảm ơn.
- Khách sáo.
Chu hầu phủ
Trúc Lan và Triệu thị đang trò chuyện, Triệu thị nhắc tới Hồ thị:
- Bà sui đã đến thôn trang rồi ạ.
- Hồ thị sống cũng thảnh thơi.
Triệu thị chứng kiến lối sống của bà sui bấy lâu, trong lòng cũng hơi hâm mộ, không phải nặng lòng con cái, sống vì chính mình rất hưởng thụ:
- Vâng, năm nay bà ấy muốn sửa lại thôn trang.
Trúc Lan rất thích tính cách của Hồ thị, nói được làm được, bảo không can thiệp vào cuộc sống của đôi trẻ là chưa từng can thiệp dù chỉ một lần, cô nói:
- Hồ thị là người suy nghĩ thoáng.
Kiểu người này sống rất thọ.
Triệu thị lo cho Ngọc Sương, nói:
- Không biết phu thê Ngọc Sương sao rồi.
- Lưu Phong và Ngọc Sương sẽ xử lý ổn thỏa.
Cô thì không lo cho hai đứa trẻ lắm, bọn chúng đều là những đứa tỉnh táo.
Triệu thị bỗng nói:
- Con nghe tướng công nói Lễ Bộ đang chuẩn bị hôn lễ của Nhị hoàng tử.
Chuyện này thì Trúc Lan biết rồi, lúc Thư Nhân về có nói Hoàng thượng chuẩn bị cho Nhị hoàng tử thành hôn. Tuy nhiên sẽ khác đại hôn của Thái tử, hôn lễ của Nhị hoàng tử khiêm tốn hơn. Bây giờ vẫn chưa công bố rộng rãi, chỉ có một số người biết thôi.
Triệu thị nói nhỏ: - Cũng tội Lý tiểu thư thật.
Trúc Lan nghĩ thầm đúng là tội thật, Nhị hoàng tử mong muốn có nhà nhạc phụ đắc lực, thế nhưng Lý gia không phải, Nhị hoàng tử càng không cam lòng thì cuộc sống của Lý tiểu thư càng khổ.