Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Xương Trí uống nước ấm xong cũng không đi ngay, người đàn bà trong sân đã quay về phòng, chỉ còn lại tiểu cô nương đang sắp xếp lại giấy phơi khô trong sân thôi.
Nam chủ nhân của nhà này về đến, đứng bên ngoài hàng rào tre một lúc lâu mới lấy lại tinh thần hỏi:
- Cho hỏi ngài là ai?
Xương Trí đặt chén xuống, nói:
- Ta ra ngoài du ngoạn học hỏi, khi đi ngang qua đây bèn vào xin miếng nước ấm để uống. Mạo muội quấy rầy!
Rõ ràng người đàn ông chỉ mới 28 tuổi, nhưng thất bại nhiều năm khiến y trông già hơn số tuổi thật, thoạt nhìn cứ như 35 - 36 tuổi, ánh mắt Xương Trí dừng lại trên tay người đàn ông.
Phải mất một lúc người đàn ông mới kích động nói:
- Ngài là cử nhân lão gia à?
Xương Trí lắc đầu, nói:
- Chỉ là tú tài có ít của cải và thích ngao du đây đó học hỏi mà thôi.
Người đàn ông mới sực nhớ ra còn chưa giới thiệu bản thân:
- Tại hạ là Lưu Minh Sinh. Nói ra thì thật xấu hổ, cố gắng rất nhiều năm mà vẫn không thể thi đỗ.
Vì sao Xương Trí lại đến nhà này?
Bởi vì bây giờ Lưu Minh Sinh còn chưa nhụt chí.
Hắn nói: - Lúc nãy ta có xem văn chương huynh viết, văn chương rất tốt. Năm nay huynh bao tuổi rồi?
Người đàn ông sửng sốt:
- Năm nay 28 tuổi.
Nói đoạn, y nhìn những trang giấy đã được sử dụng trong sân, trong mắt ánh lên thống khổ, y cũng không hiểu rõ ràng y cảm thấy mình chắc chắn có thể đậu mà.
Xương Trí nói với đầy tớ:
- Ta thấy môi trường ở thôn Tiểu Lưu này rất ổn, ngươi đi thuê một căn nhà đi.
Đầy tớ thoáng nhìn người đánh xe ngựa, lại nghĩ ở đây không ai biết đại nhân là ai bèn nhận lệnh đi ra ngoài.
Lưu Minh Sinh hỏi: - Ngài muốn ở lại đây vài ngày hả?
Xương Trí gật đầu, đáp:
- Ta thấy huynh cũng là người đọc sách, có muốn trao đổi một chút không?
Trong lòng Lưu Minh Sinh trào dâng chua xót, nói:
- Tại hạ còn chưa đỗ Đồng Sinh nữa là.
- Huynh thiển cận quá, mỗi người có cách học của riêng mình, khiêm tốn là một đức tính cực kỳ quan trọng trong việc đọc sách, nhưng huynh phải biết lấy cái tốt nhất để bù vào khuyết điểm của mình.
Lưu Minh Sinh đáp lễ:
- Là tầm nhìn của tại hạ hạn hẹp.
Xương Trí thấy người đàn bà lại đi ra, Lưu Minh Sinh mới nhớ ra mình đang cầm lương thực trong tay. Y nói với nương tử:
- Hôm nay được 20 văn tiền, ta mua lương thực hết luôn.
Trong mắt người đàn bà có niềm vui sướng, sau đó nhíu mày nói:
- Nhà hết giấy rồi.
Lưu Minh Sinh nói:
- Hết rồi thì chờ khi nào có dư dả bạc lại mua, chứ nàng và con đâu thể đói bụng được.
Xương Trí nghe phu thê họ nói chuyện, ấn tượng về Lưu Minh Sinh được cộng thêm vài điểm. Đợi người đàn bà vào trong, Xương Trí mới hỏi:
- Ta thấy chữ viết của huynh rất đẹp, sao không đến tiệm sách nhận việc…
Còn chưa nói xong đã bị Lưu Minh Sinh ngắt lời:
- Đi rồi, nhưng không cần ta.
Cho dù y chỉ yêu cầu thù lao thấp nhất cũng không thuê y, y không thể tìm được công việc nào khác ngoài tính toán sổ sách hoặc viết thư thuê.
Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,
Kinh Thành
Đã đến tiết mục đặc biệt trong hội sách, Trần thái phi cười nói:
- Mọi người đều biết ta có chuẩn bị phần thưởng đúng không? Chắc chắn tất cả đang tò mò thi tài cái gì.
Nữ quyến đồng loạt im lặng chờ đợi, Thái phi cũng không ậm ờ nữa mà tiếp tục nói:
- Thi xem truyện của ai hay hơn, tiền đề là bắt buộc phải là truyện do mình nghĩ ra.
Trúc Lan nhìn mấy đứa cháu gái, cháu gái nhà mình mà tham gia thì phải chăng là gian lận?
Trần thái phi dứt lời, đã có rất nhiều người muốn tham gia, nhất là những người muốn trở nên nổi bật, lợi ích trước nhất không những là được nổi tiếng mà còn được Trần thái phi chú ý nữa.
Người tham gia toàn là tiểu thư, các phu nhân không tham gia nhưng lại rất mong chờ con cháu của mình đạt được giải thưởng. Trần thái phi cho người đi lấy phần thưởng đến, nói:
- Đây là bộ trang sức trong của hồi môn của bổn cung, bổn cung chưa từng đeo nó và cũng đã cho người làm sáng lại rồi.
Phần thưởng vừa được mang ra, bầu không khí so tài càng căng thẳng hơn.
Ngọc Điệp không muốn tham gia, nàng ấy không mong được nổi bật ở đây chi bằng lẳng lặng ngồi xem so tài. Ngọc Nghi không phải là người thích nổi trội lắm, còn cản Ngọc Kiều không cho tham gia. Ngọc Văn thì lười tham gia, chỉ giương mắt nhìn bà nội, khóe miệng gợi lên nụ cười, nàng ấy luôn cảm thấy truyện bà nội kể mới hay. Lâm Hi cũng không tiện tham gia, tránh cho bị nói là không công bằng. Ai bảo nàng ấy có thân phận chứ!
Các tiểu thư tham gia so tài đứng dậy, Lâm Hi để ý An tiểu thư, dã tâm của vị này đúng là không nhỏ, chẳng biết trí tuệ có tương xứng với dã tâm hay không.
Nên nhận xét gì về truyện kể của các vị tiểu thư nhỉ?
Đa phần là những giai thoại, không nói về tình yêu nhiều, toàn là tiểu thư nhà quan bất kể là đã đính ước hay chưa, đểu phải chú ý thanh danh của mình.
Tuy nhiên thật sự có người kể chuyện rất ổn, một trong số đó là truyện phá án của Tiêu tiểu thư, còn thêm thắt chút xíu tâm linh, may mà kể vào ban ngày chứ vào buổi tối thì cả đám đã sợ hãi la làng lên rồi.
Trúc Lan nghe mà hai mắt sáng rực. Cô nương này được ghê á, rất biết xây dựng bầu không khí. Trần thái phi nghe cũng liên tục gật gù, kết quả cuối cùng là Tiêu tiểu thư giành được hạng nhất.
Lâm Hi nói với Ngọc Văn:
- Vị tiểu thư này thú vị đấy.
Ngọc Văn: - Ừm.
Lâm Hi nhìn thấy vẻ đố kỵ nhưng vẫn phải dằn xuống của An tiểu thư, âm thầm cười nhạo.
Tiêu tiểu thư hân hoan trong lòng, truyện của nàng ấy được công nhận, không những được thưởng mà Thái phi của mua truyện của nàng ấy!
Trúc Lan thấy cô bé không kiêu ngạo, không mất bình tĩnh thì cong môi cười. Cô bé này lọt vào mắt của không ít nữ quyến rồi.
Thôn Tiểu Lưu
Xương Trí kiểm tra Lưu Minh Sinh, trong mắt có sự tán thưởng. Học thức rất chắc, quả nhiên thi rớt là có vấn đề. Vị này không kiếm được bạc rõ ràng là do bị chèn ép.
Xương Trí hỏi: - Sắp đăng ký dự thi rồi, năm nay có thi tiếp không?
Lưu Minh Sinh khum mấy đầu ngón tay, nói:
- Không đâu, nương tử sắp sinh, trong nhà cần bạc.
Xương Trí cười nói:
- Ta hỏi huynh một vấn đề nhé.
Bỗng nhiên Lưu Minh Sinh thấy căng thẳng:
- Mời nói.
- Huynh cảm thấy chế độ khoa cử hiện nay thế nào?
Lưu Minh Sinh ngớ ra, khoa cử thế nào?
Sĩ - Nông - Công - Thương, khoa cử là để chọn ra người tài cho triều đình, cũng là cơ hội để học trò nhà nghèo “cá chép hóa rồng", hiển nhiên là tốt. Tuy nhiên y thi không đỗ trong lòng có chút oán trách, rõ ràng học thức của y không đến nỗi nào mà.
Xương Trí không nôn nóng, lẳng lặng nhìn dãy núi ở phía xa xa. Điều hắn đang suy nghĩ là người tài mà Công Bộ sàng lọc và lựa chọn trong vài năm qua, Công Bộ có những người giỏi tính toán, mẹ bảo người ở Công Bộ là thiên tài, nhưng chắc chắn đi thi khoa cửa sẽ rớt. Bởi vì Tứ thư ngũ kinh không đâu vào đâu cả, mẹ cười nói rằng khoa cử lệch môn quá nghiêm trọng.
Thoạt nhìn cha không ưa Công Bộ giàu mà keo kiệt, nhưng cần cho bạc chắc chắn sẽ không cho thiếu, cha còn thường xuyên nói người tài quan trọng, tư tưởng của Hoàng thượng bị cha ảnh hưởng nên Công Bộ mới có thể tuyển người tài trong cả nước.
Xương Trí cong môi người, thật ra đã có rất nhiều điều đang lặng lẽ thay đổi và chỉ còn chờ tích lũy từ từ để chạm tới cơ hội thay đổi nữa thôi.
Lưu Minh Sinh mím môi nói:
- Ngài có biết Tri huyện đại nhân không?
- Không biết.
Lưu Minh Sinh hít vào thật sâu, nói:
- Tri huyện đại nhân xuất thân là cử nhân nhờ mưu toan mới được ra làm quan, mất hơn chục năm lợi dụng các mối quan hệ để trở thành Tri huyện đại nhân như hôm nay. Tuy nhiên Tri huyện đại nhân lại không mấy quan tâm đến các chuyện trọng đại trong huyện, mà chỉ thích mời tú tài và cử nhân đến ngâm thơ đối câu.
Ánh mắt Xương Trí trở nên sâu thẳm, hỏi:
- Nếu là huynh thì huynh sẽ xử lý chuyện trọng đại trong huyện thế nào?
Lưu Minh Sinh sửng sốt: - Hả?
Xương Trí mỉm cười đứng dậy, nói:
- Hôm nay đến đây thôi, huynh đi đăng ký đi, gặp nhau là duyên, không cần lo lắng chuyện tiền nong.
Tim Lưu Minh Sinh đập thình thịch, y dằn lòng nói:
- Không được… không được đâu.
- Nếu như vẫn còn băn khoăn thì huynh hãy chép cho ta một bộ Tứ thư, ngày mai ta sẽ đưa giấy và bút mực đến.
- Hả?
Xương Trí cười: - Không cần làm cho ta gấp đâu, huynh cứ từ từ viết chờ khi nào ta đi du ngoạn học hỏi về rồi mới đưa cho ta.
Lúc Lưu Minh Sinh hoàn hồn thì người trước mặt đã đi mất rồi. Trực giác nói cho y biết rằng y gặp được quý nhân, nếu không bắt được cơ hội lần này chắc sẽ không có ngày trở mình nữa đâu!