Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hôm sau, Trúc Lan mang tờ báo đang đọc dở đến tham gia hội sách. Buổi chiều hôm qua đọc hơi nhiều, bây giờ đầu óc đau nhức khiến cô phải chau mày.
Tô Huyên hỏi: - Mẹ, mẹ không khỏe hả?
- Ừ. Lâu nay bận quá không có theo dõi truyện của Trần thái phi, hôm qua đọc hơi nhiều.
Cô không muốn để lộ mình là fan tác giả, cô còn muốn xin chữ ký của Trần thái phi càng nhiều càng tốt đấy. Vả lại cô cũng không muốn lộ tẩy rồi lại mất mặt, sau này làm sao đối mặt với Trần thái phi được nữa.
Tô Huyên à lên một tiếng, hỏi:
- Không phải số báo nào mẹ cũng gửi đến phủ Tề vương sao?
- Mẹ muốn Trần thái phi ký tên thôi.
Tô Huyên trầm mặc, mẹ chồng là người hâm mộ tác giả mà còn giấu giếm mọi người trong Kinh Thành. Kỳ báo nào cũng đặt rất nhiều báo, cả Kinh Thành không ai là không biết Chu hầu phu nhân là người hâm mộ kỳ cựu. Người thích truyện của Tần thái phi và từng gửi thư cho Trần thái phi như thị cũng phải chịu thua!
Trúc Lan hắng giọng nói: - Truyện của Thái phi đúng là rất hay.
Tô Huyên mỉm cười: - Vâng.
Chẳng biết truyện của Thái phi đã làm biết bao trái tim đàn ông rỉ máu rồi, vạch trần rất nhiều suy nghĩ bẩn thỉu!
Nơi Trần thái phi tổ chức hội sách là một tòa biệt trang, thôn trang có diện tích không nhỏ. Trúc Lan vừa vào đã quan sát khắp nơi, hai mắt hơi trợn lên:
- Kiến trúc chỗ nào độc đáo thật đấy.
Nữ quan tươi cười giải thích:
- Mỗi lần Thái phi viết một quyển truyện sẽ bày biện thôn trang theo cảnh trí kinh điển trong truyện ạ.
Tô Huyên cũng nhận ra nhiều cảnh sắc quen:
- Thái phi có tâm tư tinh tế.
Trúc Lan cũng khâm phục lắm, nếu như sau này thôn trang mở rộng thì người hâm mộ sách có chỗ tụ tập rồi. Đủ thấy Thái phi vẫn luôn chuẩn bị cho hội sách.
Sau đó họ theo nữ quan đi qua từng khu cảnh trí, một fan sách như Trúc Lan hoàn toàn có thể nhận ra cảnh sắc tương ứng với truyện. Điều khiến cô ngạc nhiên là những bức tranh, ở mỗi cảnh trí đều có một bức họa được lồng khung. Câu chuyện trong tranh đúng là truyện của Thái phi.
Tô Huyên cố nén kích động, nói:
- Con thật sự được mở mang tầm mắt.
Nữ quan cười nói:
- Thái phi bảo rằng một năm có bốn mùa thì mỗi một quý sẽ làm một đợt hội sách, hôm nay còn có bốc thăm trúng thưởng nữa đấy.
Điều Trúc Lan đang nghĩ là có thể chuyển hoạt động này thành thu phí, số tiền thu được hằng năm sẽ không nhỏ đâu!
Đi tới vườn đã có nhiều người tới trước rồi, truyện của Thái phi rất được giới nữ quyến nhà quan đón nhận. Lần đầu tiên làm hội sách sẽ phát thiệp mời rộng rãi, Trúc Lan thấy không ít người quen.
Trúc Lan gật đầu chào hỏi người quen, rồi đi đến cạnh Trần thái phi:
- Náo nhiệt quá!
Trần thái phi mời cô ngồi, nói:
- Ta bỏ ra nhiều tâm huyết lắm đấy.
Vị trí của Trúc Lan rất đẹp. Cô thầm nói một phần là nhờ thân phận, chủ yếu là nhờ cô là fan số một!
Còn Tô Huyên thì đi đến cạnh tiểu muội:
- Tiểu muội tới sớm vậy.
Tuyết Hàm nói: - Nha đầu Lâm Hi này một hai phải tới sớm đấy.
Tô Huyên nhìn về phía đám Ngọc Điệp, các nàng ấy đã sáp lại chỗ Lâm Hi rồi:
- Truyện của Trần thái phi rất được yêu thích, mấy nha đầu trong nhà cũng vậy.
Tuyết Hàm mỉm cười nhìn con gái và các cháu gái, nói:
- Mấy tiểu cô nương xem nhiều cũng tốt.
Tô Huyên gật đầu tán thành. Trần thái phi sinh ra trong nhà danh gia vọng tộc, trải nghiệm cuộc đời phong phú, trí tuệ được thể hiện trong thoại bản, có khả năng lĩnh ngộ một chút là có thể học được rất nhiều.
Về phần Trúc Lan, cô cũng có đưa ra một số ý kiến, cô không viết thoại bản nhưng lại có kinh nghiệm dày dặn, đã ra vẻ người hâm mộ số một thì phải làm cho đến nơi đến chốn!
Trần thái phi vui vẻ thôi rồi, chỉ muốn lấy bút ra ghi lại:
- Ta biết ngay là bả hiểu ta nhất mà. Sau này bà đừng đặt báo nữa, để ta ký tên xong rồi mang đến cho bà luôn.
Trúc Lan giữ bình tĩnh, nói:
- Thôi nào, tự mình mua mới có cảm giác thành tựu.
Mặt mày Trần thái phi càng hiền từ hơn, nói:
- Thế thì ta tiết kiệm được một khoản bạc rồi.
Trúc Lan thả lỏng trong lòng, cuối cùng cũng lấp l**m xong chuyện.
Hội sách có vẻ thân thiện hơn hẳn tiệc thưởng trà hoặc ngắm hoa, các vị tiểu thư tụm năm tụm ba thảo luận câu chuyện mình thích, thôn trang có nhiều cảnh trí, bèn đi tìm các cảnh trí trong truyện. Lần đầu đến thôn trang mà chẳng khác nào đi tìm kho báu cả.
Đám Ngọc Văn và Lâm Hi cũng đứng lên, Ngọc Văn tán thưởng:
- Tâm tư Thái phi tinh tế thật đấy, cái này mà không phải thôn trang tư nhân thì hay biết mấy.
Có thể đến chơi bất cứ lúc nào.
Lâm Hi biết khá nhiều chuyện, bèn nói:
- Đây là thôn trang trong của hồi môn của Thái phi.
Vì vậy đừng mong được vào cửa tự do.
Vài người đứng ở chỗ trưng bày những bức tranh xinh đẹp và tỉ mỉ, mấy vị tiểu thư đều đang say mê thưởng thức. Chẳng mấy chốc đã có rất nhiều người tụ lại đây, đám người Lâm Hi chuẩn bị đi ra thì đụng phải mấy vị tiểu thư từ phía đối diện đi tới. Lâm Hi còn chưa đến gần là mấy vị tiểu thư đó đã tránh trước rồi.
Ngọc Văn nhạy bén cảm nhận được ánh mắt của Lâm Hi, chờ đi xa mới hỏi:
- Có người quen hả?
Lâm Hi nhớ lại tư liệu điều tra, chắc chắn xung quanh không có ai bèn nhỏ giọng đáp:
- Hồi nãy có một vị là An tiểu thư mới vừa vào kinh năm ngoái, quê ở Xuyên Châu.
Ngọc Văn lập tức nghĩ đến mục đích cha đi Xuyên Châu, nàng ấy nghĩ phủ Tần vương biết tin âu cũng là vì vấn đề ở Xuyên Châu nên không nghĩ nhiều mà chỉ quay đầu thoáng nhìn đằng sau một cái.
Đám người An tiểu thư đi xa mới dám thở phào một hơi, phản ứng như vậy khiến Tiêu tiểu thư đi ngay bên cạnh phải chú ý.
Tiêu tiểu thư bèn hỏi:
- Tiểu thư không sao đó chứ?
An tiểu thư lắc đầu tỏ ý không sao. Nàng ta rất khâm phục sự can đảm của bản thân, ở Kinh Thành lâu mới biết không nên chọc vào người nào.
Tiêu tiểu thư nói với giọng đầy hâm mộ:
- Tiểu thư ở đất Kinh Thành này cũng được phân chia cấp bậc. Lúc chưa đến Kinh Thành, chúng ta là tiểu như nhà quan được nịnh nọt ở châu thành, lên Kinh Thành rồi mới biết, mình như ếch ngồi đáy giếng.
An tiểu thư mím môi. Nàng ta không cam tâm, rõ ràng là đã vào kinh rồi mà.
Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,
Thôn Tiểu Lưu
Xương Trí mặc quần áo thường dân, thoạt nhìn chỉ là một người đọc sách bình thường. Đầy tớ giả làm thư đồng, Xương Trí từ trên xe ngựa bước xuống nhìn căn nhà đổ nát trước mặt. Phòng ốc trong viện đã lâu không được sửa chữa, một mặt phòng bị đổ sụp không thể ở được nữa.
Đầy tớ hỏi: - Có ai ở nhà không?
Đợi một lúc lâu mới có người từ trong căn phòng nguyên vẹn đi ra, là một người đàn bà đang mang thai. Phía sau thị là một tiểu cô nương chừng bảy tám tuổi tò tò đi theo.
Đầy tớ cười nói:
- Vị nương tử này, bọn ta đi ngang qua đây muốn xin một bát nước uống.
Người đàn bà mím môi, nói:
- Nước thì có đó, nhưng tướng công không có ở nhà nên không tiện lắm.
Đầy tớ đáp: - Bọn ta đứng ngoài sân chờ là được rồi.
Động tác của người đàn bà hơi khó khăn, đứa trẻ trong bụng chắc cũng lớn tháng. Tiểu cô nương thì chạy vào phòng bếp nấu nước.
Xương Trí cất lời:
- Ta thấy trong nhà có giấy, ở nhà có người đi học sao?
Tay người đàn bà khựng lại, nói:
- Phải, tướng công là người đọc sách, chàng ấy đi viết thư hộ người ta rồi, chốc nữa mới về.
Hôm qua Xương Trí đã đến đây rồi, hắn cố tình hỏi thăm ở huyện thành, sau đó gặp được nam chủ nhân của căn nhà này, lúc đó người đàn ông đang tính sổ cho người ta.
Sau khi hắn nghe ngóng được không ít chuyện, biết nam chủ nhân của nhà này 28 tuổi, rất có tiếng ở thôn Tiểu Lưu, thông minh từ bé và có năng khiếu học hành lắm. Kết quả vào năm 16 tuổi tham gia khoa cử với niềm hy vọng tràn trề, đợt thi huyện đầu trót lọt, nhưng thứ hạng không cao, đợt thi phủ thứ hai thì rớt. Rồi lại tiếp tục tham gia khoa cử thêm hai lần nữa, đều rớt ở đợt thứ hai. Thi phủ phải đi khỏi quê nhà, tốn không ít tiền của, bảo lãnh thi huyện cũng cần có bạc, thi rớt vài lần làm trong nhà hết sạch bạc.
Để dành bạc ròng rã hai năm để tiếp tục thi, nào ngờ không đỗ thi huyện nữa. Các ca ca và đệ đệ trong nhà ỏm tỏi cả lên, cuối cùng tách khẩu luôn.
Xương Trí thoát khỏi hồi ức, tiểu cô nương đã bưng cái bát ra. Người đàn bà nói:
- Đây là những cái bát nguyên vẹn nhất ở trong nhà rồi, mong các vị đừng chê.
Xương Trí không chê, trước kia hắn và sư phụ đi khắp nơi tầm học gặp đủ cảnh khổ. Hắn móc kẹo trong túi tiền ra đưa cho tiểu cô nương, nói:
- Làm phiền con quá.
Tiểu cô nương nhìn mẹ, người đàn bà im lặng một lúc mới gật đầu nói: - Cảm ơn.
Xương Trí chưa định đi ngay, hắn canh thời gian mới tới, cần phải chờ nam chủ nhân về, hắn muốn xác thực phỏng đoán của mình.