Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Minh Huy tìm kiếm túi tiền, hắn rất tự tin, lần này về quê không những mang theo toàn bộ gia tài của cha mẹ, mà cha mẹ còn trả lại cho hắn một đống tiền. Hắn nói:
- Ngày mai con sẽ đi mua một mớ đồ để cúng bái.
Xương Trung cũng phải tế bái, bèn nói:
- Mua nhiều nhiều về nhé.
Cả hai vừa nói chuyện vừa đi vào khách đ**m, lối ăn mặc của hai người họ rất hiếm thấy ở huyện thành, không bàn tới chất liệu quần áo, mà là ngọc bội đang đeo nhìn một cái là biết ngay quý báu. Chưa kể có một đoàn xe đồ sộ bên ngoài nữa chứ, mọi người thi nhau suy đoán.
Tiểu nhị khách đ**m hướng dẫn đoàn xe đi ra hậu viện, chưởng quầy hỏi nhỏ:
- Có hỏi thăm được không?
Tiểu nhị mân mê tiền hào trong tay áo, mắt rất kích động:
- Là Chu gia ạ. Không, là con trai ít và cháu trai của Chu gia về tham gia khoa cử ạ.
Chưởng quầy rít lên một tiếng, mặc dù đã lờ mờ đoán ra nhưng khi được chứng thực vẫn hơi sửng sốt một hồi. Ông ấy nhìn tiểu nhị của khách đ**m, biết là được thưởng nên hỏi:
- Thưởng bao nhiêu đấy?
Tiểu nhị cảnh giác trong lòng, nhưng vẫn thành thật trả lời:
- Sờ thử thì chắc là một hai hào.
- Tiểu tử này may mắn thật.
Sau đó tin tức được lan truyền, Xương Trung đang ở trong phòng nói với đầy tớ:
- Không cần để ý, dù sao sớm hay muộn gì họ cũng biết thôi.
Đầy tớ đáp: - Ngày mai công tử không đi kiểu gì cũng sẽ có người đến chào hỏi.
Xương Trung không muốn người ta đến chào hỏi mình ở khách đ**m, bèn đổi ý định:
- Sáng sớm ngày mai trở về thôn Chu gia luôn.
Chờ sắp xếp xong rồi dạo chơi huyện thành cũng không muộn.
Minh Huy hơi tiếc trong lòng, nói với đầy tớ của mình:
- Đi mua nhiều vàng mã và đồ cúng một chút.
Đầy tớ: - Vâng.
Không thể phủ nhận tin tức truyền đi nhanh thật, người có ý đồ dán chặt mắt vào đoàn xe. Tri huyện đại nhân nhanh chóng biết tin, ông ta có chút lòng riêng, nhưng bắt buộc phải thừa nhận rằng dòng họ Chu thị chưa từng ngáng chân ông ta, mối quan hệ không đến nỗi nào. Hiển nhiên ông ta cũng có chỗ không hài lòng lắm, dòng họ Chu thị phát triển khiến ông ta không dám lạm quyền dẫn đến lợi lộc ít hẳn. Tuy nhiên, Tri huyện đại nhân vẫn kích động trong lòng, người kia là con trai út của Chu hầu gia đấy, con trai tới lúc tuổi già là nguồn sống của Chu hầu gia. Ông ta không muốn làm Tri huyện đại nhân cả đời đâu!
Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,
Hôm sau Trúc Lan đã thấy tranh do Cố Thăng mang đến, từ miệng cậu bé mang tranh biết được đây là bức tranh mà Cố Thăng vẻ từ lâu rồi.
Trúc Lan bèn gọi Ngọc Văn tới ngắm tranh cùng, không phải là bức tranh hoa mai sở trường của y mà là cảnh núi sông. Ngọc Văn nói:
- Phủ bá tước trả không cao thì cháu không bù vào đâu đấy
Trúc Lan gõ trán cháu gái, nói:
- Yên tâm, chắc chắn phủ Bá tước sẽ trả giá cao.
Ngọc Văn nhoẻn miệng cười, nói:
- Tranh núi sông không đẹp bằng tranh hoa mai!
Trúc Lan là người yêu tranh, đã sưu tầm rất nhiều bức tranh, mà vài năm trở lại đây, kỹ thuật vẽ tranh của cô cũng khá hơn:
- Phủ bá tước không để ý đâu.
Trúc Lan sai người mang tranh đến phủ Bá tước, cô không nói là bao nhiêu bạc, phủ Bá tước hào phóng đưa 200 lượng, và đáp lại một bộ văn phòng tứ bảo.
Ngọc Văn mở văn phòng tứ bảo ra xem, nói:
- Chi hào phóng thật!
Trúc Lan: - Trịnh gia có nhiều của cải lắm đấy.
Ngọc Văn cầm văn phòng tứ bảo, nói:
- Cháu thích, không cho Cố Thăng cái này.
Trúc Lan bật cười:
- Tùy cháu.
Ngọc Văn thoải mái lấy đồ, nói:
- Chờ cha cháu về rồi đưa lại cho Cố Thăng dùng.
Trúc Lan cau mày nói:
- Cha cháu đi cũng được ít bữa rồi, không biết bây giờ đã đi đến đâu?
Ngọc Văn hiểu rõ cha không vô hại như vẻ bề ngoài, nếu như thành thật thì Hoàng thượng đã không phải cha đi xa làm việc:
- Cháu cảm thấy cha sẽ không đến Xuyên Châu trước đâu.
Trúc Lan: - Cháu đoán đúng rồi.
Ngọc Văn vẫn ngồi đó không có ý định về phòng, Trúc Lan lấy làm lạ hỏi:
- Cháu không về nằm sao?
- Dạo này mẹ cháu rảnh rỗi lắm ạ.
Ca ca đọc sách không tiện quấy rầy, toàn bộ tinh thần và sức lực đều dồn hết vào nàng ấy. Dạo này nàng ấy thật sự rất sợ mẹ!
Trúc Lan trầm mặc:
- Cha mẹ cháu lấy nhau nhiều năm nhưng chưa từng phải xa nhau.
Ngọc Văn hiểu rồi, vậy nên nàng ấy phải chăm sóc mẹ nhiều hơn:
- Bà nội, cháu về chơi với mẹ đây.
- Đi đi!
Trúc Lan gọi đầy tớ đến, bảo đầy tớ mang ngân phiếu qua cho Cố gia.
Thanh Tuyết thấy lão phu nhân ngồi bất động, bèn kêu: - Phu nhân?
Trúc Lan hoàn hồn:
- Tính tới này chắc Xương Trung cũng sắp về đến quê rồi.
Thanh Tuyết: - Tiểu công tử sẽ chăm sóc bản thân đàng hoàng mà.
- Ta không lo cho nó và Minh Huy, ta chỉ nhớ tụi nó thôi. Hai đứa nó là những đứa ồn ào nhất trong phủ đấy.
Thôn Chu gia
Xương Trung về đến căn nhà ở quê chưa lâu thì Minh Thanh và các trưởng lão trong tộc đến. Minh Thanh nói:
- Mọi thứ đã chuẩn bị xong, căn nhà trong huyện thành cũng được dọn dẹp rồi. Ngươi có muốn đi xem thử không?
Xương Trung: - Không cần, tộc trưởng làm việc thì ta yên tâm rồi.
Bởi vì có con cháu của các nhà tham gia khoa cử nên mua nhà ở cả huyện thành và phủ thành, khoản tiền này do tộc chi ra. Bây giờ dòng họ Chu thị không thiếu chút tiền này.
Minh Thanh nói: - Ngày mai phải lên núi tế bái rồi nhỉ?
Xương Trung gật đầu:
- Ừm, mấy năm nay nhờ có cả tộc trông nom.
Minh Thanh cười nói:
- Là chuyện mà tộc nên làm.
Chỗ dựa lớn nhất của dòng họ Chu thị không phải là những người trong tộc bật lên sau khoa cử, đó giờ luôn là Chu hầu phủ.
Xương Trung không hỏi thăm tình hình dòng họ Chu thị, đã có tộc quy mà cha đặt ra để quản thúc tốt người trong tộc rồi:
- Lát nữa ta sẽ đến trường tộc.
Minh Huy nói: - Tiểu thúc, con không đi đâu nhé. Tý nữa con về thôn Lý gia, sáng sớm mai con sẽ quay lại ạ.
Xương Trung nói: - Thay thúc gửi lời chào, hôm nào thúc mới đến chào hỏi được.
Minh Huy đi rồi lại lần lượt có vài người nữa đến, ngồi không lâu cũng rời đi. Xương Trung đứng dậy đi đến trường học.
Sau này có không ít người trong tộc trở về thôn Chu gia, nhà to trong thôn bắt đầu nhiều lên và họ cũng tự bỏ bạc ra để sửa chữa đường sá của thôn. Trường tộc lanh lảnh tiếng đọc sách, từ xa mà vẫn có thể nghe thấy. Xương Trung đứng lại nghe một lúc, là mấy đứa trẻ vừa qua vỡ lòng.
Minh Thanh nói: - Cũng có người ở châu thành nghe danh mà đến.
- Có nhận không?
Minh Thanh: - Không nhận nhiều đâu, người có thể vào học toàn là có năng khiếu cả.
Xương Trung nói: - Có quy củ thì tốt rồi.
Có nhiều đứa trẻ đến trường, có nhiều đứa trẻ trong tộc sống tốt. Những năm gần đây, tỉ lệ sinh sản tăng vọt.
Xương Trung đến thư phòng của trường tộc, bên trong thư phòng có rất nhiều sách. Minh Thanh nói tiếp:
- Trong tộc sẽ thu mua một ít sách chép, chỉ có con cháu những nhà có hoàn cảnh khó khăn mới được giao nhiệm vụ này.
- Tộc trưởng làm rất tốt ạ.
Hôm nay Xương Trung đến đây chủ yếu là để quan sát, chứ không có ý định vào học nên nán lại không lâu là về.
Thoắt cái đã vài ngày trôi qua, Chu gia nhận được thư của Xương Trí. Hiển nhiên không phải là tên của Xương Trí.
Trúc Lan đọc thư xong rồi, đúng là Xương Trí không đến Xuyên Châu. Hắn đi viếng thăm rất nhiều học trò, cuối cùng bảo rằng mọi chuyện đều ổn không cần lo lắng cho hắn.
Tô Huyên đọc thư, nói:
- Mẹ, tướng công to gan thật đấy!
Thị vẫn cứ thấp thỏm trong lòng mãi, tướng công không có chút gì là quyến luyến khi rời khỏi Kinh Thành cả, trong mắt chàng ấy là thứ ánh sáng mà thị chưa từng nhìn thấy bao giờ, nhưng thị không tài nào yên lòng được.
Trúc Lan muốn an ủi nhưng nói không thành lời, từ những dòng chữ trong thư có thể nhận ra Xương Trí đã có kế hoạch:
- Nó biết chừng mực mà.
Tô Huyên thật sự muốn đi theo để trông chừng, nhưng tiếc là không được. Thị mà ra khỏi Kinh Thành là hành trình của tướng công đừng mơ được bảo mật:
- Ngày mai Trần thái phi tổ chức tiệc phẩm sách, mẹ có muốn đi không?
Trúc Lan nhận được thiệp mời lâu rồi, cô phải nể mặt Trần thái phi chứ:
- Mẹ đi, con đi cùng mẹ à?
Tô Huyên: - Vâng.
Trúc Lan nói: - Mẹ nghe nói còn mời rất nhiều tiểu thư.
Tô Huyên vực dậy tinh thần, nói:
- Vâng, nghe nói có không ít trong số đó là người hâm mộ truyện của Trần thái phi.
Trúc Lan nhớ lại mình xin được chữ ký, cô cũng là một fan tác giả!