Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Buổi tối, Chu Thư Nhân ôm hộp về, thay quan phục xong cũng không nghỉ ngơi mà ra lệnh cho Thanh Tuyết lấy giấy và bút mực đến.
Trúc Lan chăm chú nhìn Thư Nhân bận rộn, lúc này mới lên tiếng:
- Anh muốn viết gì vậy?
Chu Thư Nhân sờ chiếc hộp, cẩn thận mở ra, lấy ra những hiểu biết và kinh nghiệm của lão gia tử, nói:
- Đây là tài sản ông cụ để lại!
Chỗ tinh hoa của đại thế gia!
Đôi mắt Trúc Lan mở to:
- Sao anh lại có được vậy?
Chu Thư Nhân bật cười:
- Ban đầu còn tưởng Uông Cự khoe khoang, sau đó ngẫm lại thấy không phải. Hẳn là di ngôn mà ông cụ để lại. Đời này của anh không có thầy dạy, ông cụ coi như nửa người thầy của anh.
Trúc Lan cảm thán:
- Ông cụ quả thực rất tốt với anh.
Chu Thư Nhân lấy bút ký ra, v**t v*:
- Sau này anh cũng sẽ để lại những hiểu biết và kinh nghiệm của mình.
- Ừ.
Hai vợ chồng dùng bữa tối đơn giản, Trúc Lan cũng giúp Chu Thư Nhân viết. Khoan nói tới Chu Thư Nhân, Trúc Lan vừa viết vừa đọc đã hiểu được rất nhiều, từng câu chữ trong bút ký đều là tinh hoa, những lời vàng ngọc. Đúng là bảo bối!
Ngày hôm sau, Chu Thư Nhân không có thời gian viết nên Trúc Lan làm thay anh. Da mặt của hai vợ chồng cũng không dày lắm đâu, tốt nhất nên viết ra để sớm ngày trả lại cho Uông Cự. Hơn nữa viết ra chỉ để mình đọc, sau này sẽ tiêu hủy. Ông cụ cho Thư Nhân xem là vì tình cảm, bọn họ không thể được một tấc lại muốn tiến một thước.
Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,
Tần Vương phủ
Ngày tháng trôi qua, Dung Xuyên xem qua tin tức điều tra:
- Xuyên Châu?
Trạch Nhi gật đầu:
- Nguyên quán của An gia ở Xuyên châu, chỉ là nhậm chức ở Tân Châu.
Dung Xuyên biết rất nhiều, tuy hắn đóng cửa giữ đạo hiếu nhưng thỉnh thoảng cũng sẽ vào cung tâm sự cùng hoàng huynh. Tứ ca đi đâu, Hoàng Thượng nói với hắn và hắn cũng là người được xem văn kiện bí mật:
- Xuyên Châu...
Trạch Nhi thắc mắc:
- Cha, Xuyên Châu có vấn đề gì sao?
- Vấn đề không hề nhỏ, xem ra phải điều tra An đại nhân của Công Bộ thật kỹ.
- Hả?
Dung Xuyên cười:
- Việc còn lại để cho cha.
Còn về chuyện của Lư Gia Thanh, chỉ có tin tức của An gia. An gia không có đứa trẻ nào bị mất tích, hậu trạch cũng không có vấn đề gì.
Dù trong lòng ngứa ngáy, Trạch Nhi không thể làm gì hơn ngoài chịu đựng, nó vẫn còn quá nhỏ, nó hỏi:
- Vậy Lư Gia Thanh thì sao?
- Tiếp tục điều tra xung quanh An gia.
Tạm thời vẫn chưa điều tra được tin tức về Lư Gia Thanh.
Trạch Nhi ồ lên một tiếng:
- Cha, nếu chưa điều tra rõ ràng, cha còn muốn tiến cử Lư Gia Thanh vào cung làm hộ vệ không?
Dung Xuyên xoa đầu nhi tử, nói:
- Con phải biết rằng chim nhạn bay qua ắt để lại tiếng kêu, không có thứ gì là không điều tra được.
Trạch Nhi: - Cha nói phải.
Dung Xuyên hỏi: - Mấy hôm nay con học tập trong cung có khó khăn gì không?
Trạch Nhi lắc đầu:
- Không khó, nhưng con vẫn thích nghe ông ngoại giảng bài hơn.
Tiếc là ông ngoại quá bận, chỉ khi nào ông ngoại nghỉ đông thì nó mới có thể hỏi nhiều hơn.
- Ông ngoại con rất vất vả.
Quốc gia được phát triển như bây giờ là sự trả giá vô cùng lớn của cha ở phía sau.
Trong mắt Trạch Nhi đầy ngưỡng mộ, kinh thành có quá nhiều người ghen ghét ông ngoại nhưng không thể nói lời trái lương tâm trước năng lực của ông ngoại!
-
Chu hầu phủ
Phu nhân Trịnh bá tước đưa con gái đến thăm hỏi. Trúc Lan thắc mắc, ngoại trừ ngày tết tặng quà ra thì hai nhà không qua lại nhiều.
Phu nhân Trịnh bá tước nói:
- Ngũ công tử nhà phu nhân ở Hàn Lâm Viện, ta muốn hỏi thăm về Cố đại nhân ở Hàn Lâm Viện.
Trúc Lan: “!!”
Ánh mắt thật tinh tường!
Bá tước phu nhân cũng có mắt nhìn đấy chứ, đang chờ đợi câu trả lời. Thị đã hỏi thăm Cố đại nhân, chỉ là càng hỏi thăm nhiều càng cảm thấy không đúng nên hôm nay đến để thử.
Trúc Lan cười: - Cố Thăng sao? Đứa nhỏ này có rất nhiều ý tưởng, rất biết cách sống. Lão ngũ nhà ta vẫn luôn giữ rất kỹ.
Bá tước phu nhân thở dài, vất vả lắm với chọn được con rể:
- Bá tước nghe nói tranh của Cố công tử không tệ nên muốn mua một bộ, vậy nên hôm nay ta mặt dày đế hỏi thăm.
Trúc Lan thầm nghĩ, nói chuyện với người thông minh đúng là thoải mái:
- Cố Thăng chắc sẽ rất vui, y vẫn luôn tích góp của cải.
Bá tước phu nhân cười:
- Ánh mắt của Ngũ công tử thật tinh tường.
Trúc Lan muốn nói là cháu gái cô mới là người có con mắt tinh tường, sau đó lại nói:
- Thời gian trôi nhanh thật, lại sắp đến kỳ thi mùa thu, chờ vào đông kinh thành sẽ lại náo nhiệt.
Bá tước phu nhân có chút suy nghĩ:
- Phu nhân nói rất đúng.
Trúc Lan thoáng nhìn Trịnh tiểu thư đang lặng lẽ uống trà. Cô bé trông rất dịu dàng, không giống tiểu thư nhà võ tướng chút nào. Nói lại thì người Trịnh gia trông cũng không giống xuất thân từ võ tướng.
Nói chuyện một lúc, bá tước phu nhân dẫn nữ nhi rời đi. Trúc Lan nói với Thanh Tuyết:
- Trịnh gia đang muốn chọn một con rể hàn môn không có căn cơ.
Thanh Tuyết: - Phủ bá tước không có nhiều lựa chọn.
Trúc Lan muốn nói họ cũng không dễ gì, Trịnh gia rất sợ đi nhầm một bước sẽ để lại mối họa.
Xương Trí và Xương Trung đi rồi, người quen thuộc với Cố Thăng đều không ở nhà. Trúc Lan bảo Thanh Tuyết nói với Ngọc Văn một tiếng, đến lúc đó mang đến hầu phủ để hầu phủ bán giúp y.
Ngọc Văn nói đã biết. Đợi Thanh Tuyết rời đi, đại nha hoàn nói:
- Tiểu thư, không chỉ mỗi Thịnh gia để ý Cố đại nhân.
Ngọc Văn:
- Chứng tỏ là ánh mắt của ta rất tốt.
- Người không sợ sao?
Ngọc Văn không thèm sợ, thứ nhất là nàng ấy tin vào khả năng nhìn người của mình, thứ hai là Cố Thăng không phải người có thể tùy ý thao túng, nàng ấy nói:
- Em đi gửi tin đi.
Đại nha hoàn sửng sốt:
- Tiểu thư không đích thân đi sao?
- Không đi, ta đã đồng ý với cha rồi.
Đại nha hoàn cảm thấy một lời khó nói hết, trước khi rời đi, lão gia yêu cầu tiểu thư không được gặp Cố đại nhân, phải đợi lão gia trở về!
Ngọc Văn tiếp tục đọc báo, nàng ấy sẽ không nhúng tay vào thử thách mà cha đặt ra cho Cố Thăng. Nàng ấy xem các sự kiện trên báo, báo rất hợp ý nàng ấy.
Hàn Lâm Viện
Cố Thăng ngồi lên xe ngựa nhà nhà mình, gã sai vặt nói hầu phủ truyền tin đến:
- Đại nhân, phủ bá tước cũng muốn mua tranh của ngài!
Trong giọng nói tràn đầy vinh dự, đại nhân nhà mình thật lợi hại Lợi hại nhất là ngài còn được Chu hầu phủ coi trọng!
Cố Thăng không cảm thấy vui vẻ mấy, ngược lại sau lưng còn đổ một ít một hôi lạnh. Phủ bá tước muốn mua tranh thì có thể trực tiếp tìm y là được, hà tất phải vòng một vòng lớn, rõ ràng là đến Chu hầu phủ để xác nhận tin tức, liệu hầu phủ có cho rằng y không an phận không?
Nhưng sau đó Cố Thăng lại thả lỏng, nếu hầu phủ nghĩ như vậy thì sẽ không giúp y bán tranh.
Gã sai vặt nói: - Đại nhân?
Cố Thăng hoàn hồn:
- Không có việc gì, hôm nay ta hơi mệt mỏi.
Sự có mặt của Chu đại nhân ở Hàn Lâm Viện ảnh hưởng rất lớn đến y. Chu đại nhân có ở đây, y chỉ cần làm tốt việc của mình là được, sẽ không có người giao thêm việc cho y, y còn có thể có thời gian uống trà với Chu đại nhân.
Sau khi Chu đại nhân không ở Hàn Lâm Viện, việc của Cố Thăng càng ngày càng nhiều, gần đây còn không thể rời nha môn đúng giờ, hôm nay còn muộn hơn non nửa canh giờ mới về.
Cái này vẫn chẳng là gì, nhiều việc y cũng không sợ, y có tài thật, có thể hoàn thành được. Biến cố lớn nhất là số lần y được tiến cung ít đi, gần đây chỉ có Trác Cổ Du tiến cung.
Cố Thăng sẽ không ghen tị với Trác Cổ Du, không có chuyện vô duyên vô cớ mà được coi trọng, y ý thức được rất sâu sắc rằng sự trôi chảy của y đến từ sự bảo vệ của hầu phủ.
Tại huyện thành gần Chu gia thôn nhất, Minh Huy hỏi:
- Sắp về nhà thật rồi, tại sao lại không lên đường trước khi cửa thành đóng lại hả tiểu thúc?
Xương Trung: - Không, ta muốn ở lại huyện thành hai ngày để nghỉ ngơi.
Đã nói sẽ đi từ từ nhưng đường xá đã được sửa chữa tốt, vẫn về quê nhà sớm hơn mong muốn.
Giọng điệu Minh Huy có chút hưng phấn:
- Ngày mai cháu sẽ đi dạo huyện thành quê mình.
Xương Trung đã xuống xe ngựa:
- Ừ.