Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chu Thư Nhân biết rõ hơn một chút:
- Quan hệ qua lại, bọn họ đã trở về phủ đệ ở kinh thành.
Trúc Lan: “...”
Cô còn tưởng sẽ xem được một trò hay, kết quả lại là đầu voi đuôi chuột, dù có chứng cứ vô cùng xác thực, nhưng mấy tên công tử lại không phải chịu phạt gì.
Chu Thư Nhân nói tiếp:
- Điều này cũng chứng tỏ phủ Quốc Công chỉ có cái danh.
Trúc Lan rất cạn lời:
- Em nghĩ Hoàng Thượng cũng rất cạn lời.
Chu Thư Nhân thấp giọng cười cười: - Ừ.
Ngày hôm sau, Trúc Lan suy nghĩ một hồi rồi vẫn quyết định đặt một phòng riêng ở quán trà. Lý thị bận việc trong nhà, Triệu thị có hẹn với Hồ thị, chỉ có Tô Huyên thích xem chuyện cười của phủ Quốc Công cùng quán trà với cô.
Quán trà là nơi tin tức lan truyền nhanh nhất, chỉ cần ở đây chờ là có thể trực tiếp nhận được tin tức.
Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,
Trong cung, Thái Tử nhỏ giọng nói:
- Lúc này hẳn là đã bắt đầu thẩm tra xử lý rồi.
Hoàng Thượng không muốn nghe, nói:
- Trẫm còn tưởng lão già này sẽ ẩn giấu chút thế lực gì đó, ha.
Thái Tử nói: - Năm ngoái thái độ của phụ hoàng đã đủ rõ ràng, làm gì có người nào còn dám dựa vào phủ Quốc Công. Dù cho trước đây có thì sau nhiều năm im lặng, hổ không còn răng ai còn muốn để ý đến phủ Quốc Công chỉ có mỗi tước vị chứ.
Hoàng Thượng cười nhạo một tiếng:
- Phải cần cho phủ Vĩnh An quốc công thêm lợi thế mới được.
Thái Tử hỏi: - Vậy lần này nhi thần có cần phải can thiệp không?
Khóe miệng Hoàng Thượng gợi lên sự lạnh lẽo:
- Không cần, để các thế gia phương nam cho rằng phủ Vĩnh An quốc công thua rồi, đồng thời để ông già đó biết muốn sống thì phải bán mạng hơn nữa.
Ánh mắt Thái Tử cũng lạnh lùng:
- Lần khoa cử nào các thế gia phương nam cũng giúp đỡ học sinh hàn môn, lần này có năm quan viên làm việc giúp thế gia phương nam.
Đây còn là những quan viên xuất thân hàn môn, mối liên hệ giữa các thế gia càng sâu hơn.
Hoàng Thượng nghĩ đến khoa cử, lòng nôn nao khó chịu:
- Khoa cử lại trở thành thủ đoạn chọn ô dù che chở cho bọn họ.
Thái Tử giật mình:
- Phụ hoàng, người phái Chu Xương Tri đi làm chủ khảo là vì coi trọng tư tưởng của người này phải không?
Hoàng Thượng chỉ vào đầu mình, nói:
- Tư tưởng được truyền lại từ xa xưa càng ngày càng kiên cố, dù là hoàng gia gia của con hay là ta, chúng ta đều chịu ảnh hưởng bởi tư tưởng của Chu Thư Nhân, ngay cả con cũng như vậy.
Thái Tử hiểu, phụ hoàng bồi dưỡng nhi tử của Chu hầu không chỉ bởi có năng lực và đáng để tin tưởng mà càng bởi vì tư tưởng của hắn.
Hoàng Thượng thích nói chuyện phiếm cùng Chu Xương Trí, quan viên hành tẩu trong chính điện và Hàn Lâm Viện có sự đối lập rõ ràng.
Hoàng Thượng nghĩ đến thế gia đại tộc, nói:
- Cứ từ từ, không cần vội.
Tránh cho quá bất thình lình, đây là điều Chu Thư Nhân đã nói. Hiện tại có rất nhiều bộ môn của đất nước đang cùng thay đổi, thâm nhập từng chút một không ép buộc. Từng bước một thực hiện là điều tất nhiên.
-
Quán trà
Trúc Lan nghe Thanh Tuyết báo cáo tình huống, cô cạn lời một lúc lâu.
Tô Huyên khép lại miệng đang nhếch lên:
- Chỉ vậy mà đã xong rồi? Bồi thường một ngàn lượng là xong việc?
Chỉ vậy? Chỉ có vậy thôi? Nếu ai dám động đến nhi tử của thị, thị sẽ trả lại gấp trăm lần.
Trúc Lan nói: - Phí tiền đặt phòng riêng rồi.
Tô Huyên gật đầu, sau đó lại cười ra tiếng:
- Hôm nay phủ Quốc công mất hết thể diện, nếu không phải Trác Cổ Du cũng coi như được Thái Tử coi trọng một chút thì phủ Quốc Công không còn chút chỗ đứng nào rồi.
Trúc Lan cầm chén trà lên, cô còn chưa uống trà xong, kết thúc nhanh như vậy, kết quả lại khiến người ta không nói lên lời:
- Uống trà đi, đừng lãng phí.
Tô Huyên cười vui vẻ, thị thù rất dai:
- Để con xem phu nhân của Vĩnh An thế tử còn có mặt mũi nào để ra cửa nữa.
- Phủ Quốc Công sắp đóng cửa không ra ngoài rồi.
Tuy lạc đà gầy lớn hơn ngựa nhưng cũng phải xem là so với ai, so với những quan viên nhỏ, quả thực bọn họ không dám trêu vào phủ Quốc Công, nhưng đối với những thế gia mà nói thì lạc đà gầy có nghĩa là sắp chết.
Mấy công tử bước ra như không có chuyện gì, nói với Ngô Thế Hằng:
- Thế nào?
Ngô Thế Hằng giơ ngón tay cái lên:
- Hay lắm.
Vẫn luôn tìm đường chết, hắn cũng không cản được, tuy rằng hắn chưa từng quản. Từ sau khi biết được việc giam giữ sẽ không gián đoạn, hắn đã đoán được Hoàng Thượng sẽ không cho phép bọn họ có thể tùy tiện gặp người!
Cho rằng mình đã thắng, ha hả, không biết mình bị Hoàng Thượng thăm dò đến đâu, thực sự dưỡng thành thói kiêu ngạo rồi.
Mấy vị công tử còn muốn châm chọc mấy câu nhưng lại dừng lại, mấy người liếc nhau, rốt cuộc vẫn cố kỵ thân phận của Ngô Thế Hằng, một người trong số đó nói:
- Ta sẽ quay về, chờ kỳ thi mùa thu kết thúc mới lên kinh.
Ngô Thế Hằng nheo mắt, hắn thi khoa cử bằng thực lực của mình, nhưng có một vài vị trong số này lại không có năng lực đó, tuy vậy hắn cũng không nhắc nhở.
Phương nam bớt đi vài thế gia, càng có thêm chỗ kiếm lời. Ngô Thế Hằng mỉm cười nói:
- Ta mời mọi người uống rượu.
Xe ngựa của phủ Quốc Công rời đi, Ngô Thế Hằng nghĩ đến vài vị công tử của phủ Quốc Công sắp thi khoa cửa. Thôi, hắn không biết gì cả.
*
Chớp mắt đã qua ba ngày, sáng sớm Xương Trí dẫn theo người mà Hoàng Thượng ban cho, ngồi trên chiếc xe ngựa nhỏ màu xanh lơ rời kinh, không cần hầu phủ phải xuất nhân lực. Ngoại trừ gã sai vặt của Xương Trí ra thì xa phu đánh xe ngựa và hộ vệ đều là người của Hoàng Thượng.
Trúc Lan lo lắng trong lòng, lôi Chu Thư Nhân không vào triều sớm hỏi:
- Chỉ có từng ấy người liệu có ít không?
- Em đã hỏi anh tám lần rồi đấy.
Trúc Lan vô cùng lo lắng:
- Em sợ Xương Trí gặp nguy hiểm.
Chu Thư Nhân nói: - Anh đã phái người âm thầm đi theo rồi.
Trúc Lan không ngờ nhi tử sẽ đi nhanh như vậy, không tiết lộ tin tức còn tốt, một khi tiết lộ ra ngoài sẽ vô cùng nguy hiểm, cô nói:
- Ngày mai em sẽ lên chùa.
Chu Thư Nhân: “??”
Trúc Lan: - Đã quyết định rồi.
Chu Thư Nhân dở khóc dở cười:
- Xương Trí đủ thông minh mà.
Đã làm quan nhiều năm, lại hành tẩu trong chính điện nhiều năm, thủ đoạn và tâm cơ của Xương Trí đều không tệ, tối hôm qua hắn còn ám chỉ nếu hắn gặp rắc rối thì hy vọng anh hỗ trợ!
Trúc Lan nhìn thời gian, xua tay nói:
- Đã đến lúc anh đi nha môn rồi.
Chu Thư Nhân nói: - Anh ở cạnh em thêm một lúc nhỉ?
- Không cần đâu, anh đi làm việc của anh đi.
Vừa qua năm mới, Hộ Bộ rất bận rộn, không thể thiếu Chu Thư Nhân, cô nằm một lúc là được.
*
Hàn Lâm Viện
Cố Thăng vừa đến đã nghe được tin tức, Chu đại nhân đi bổ sung những sách cổ mới được phát hiện cho nên phải rời khỏi Hàn Lâm Viện một thời gian. Còn thuyên chuyển một vài thứ cát sĩ đi cùng để bổ sung sách cổ.
Cố Thăng chớp mắt, nghi ngờ của y đã trở thành sự thật. Y thực sự không quen với sự vắng mặt của Chu đại nhân.
Cố Thăng quay lại phòng làm việc, nhìn về hướng Trác Cổ Du. Vị này vậy mà vẫn tới, sự nhẫn nại của Trác Cổ Du làm Cố Thăng phải bội phục. Hôm qua quốc công phủ xảy ra chuyện xấu hổ, nghe nói mấy vị công tử uống rượu ở tửu lầu vô cùng kiêu ngạo.
Trác Cổ Du cúi đầu xử lý công việc trước mắt, y vốn tưởng mình sẽ xấu hổ và tức giận, nhưng ngược lại y cảm thấy vô cùng bình tĩnh, cũng hiểu rõ mình có thể nắm được cái gì và nên đi làm gì.
Trác Cổ Du cảm nhận được ánh mắt của Cố Thăng bèn gật đầu, sau đó tiếp tục làm việc của mình. Cố Thăng nhướng mày, y cảm thấy Trác Cổ Du đã trưởng thành, cuối cùng cũng mất đi hào quang của phủ Quốc Công. Có thể nói đây là chuyện tốt với Trác Cổ Du nhỉ?
*
Hộ Bộ
Chu Thư Nhân bận rộn một buổi sáng, anh xoay cổ, lúc này Cẩn Ngôn đi vào, thưa:
- Đại nhân, Uông đại nhân phái người đưa một cái hộp cho ngài.
Chu Thư Nhân nhướng mày nói:
- Mang đến đây.
Cẩn Ngôn đặt hộp lên bàn, sau đó ra ngoài đứng canh cửa.
Hộp không khóa, Chu Thư Nhân mở hộp ra. Trong đó có mấy quyển bút ký, anh nhận ra chữ viết trên bút ký, cầm lên xem, hóa ra là bút ký sinh thời của ông cụ.
Chu Thư Nhân không vội xem, ngược lại cầm thư trong hộp lên xem, sau đó anh cảm thấy cạn lời, tổng cộng chỉ có năm chữ: Cho ngài mượn đọc đó.
Thứ quý giá nhất ông cụ để lại không phải của cải, dòng tộc Uông thị đã đủ nhiều của cải. Thứ quý giá nhất là sự hiểu biết và kinh nghiệm của lão gia tử.