Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1749: Thử Thách

Trước Tiếp

Tai Chu Thư Nhân rất thính, không khỏi trợn trắng mắt, lão già!

Sau khi ra cung, Chu Thư Nhân đến thẳng Hộ Bộ, không có ý định đến Hàn Lâm Viện gặp Xương Trí, kết quả là Xương Trí vào cung đối mặt với lời nói của Hoàng Thượng:

- Cha khanh đã nói với khanh rồi đúng không?

Vẻ mặt Xương Trí ngơ ngác:

- Hôm qua thần vẫn chưa gặp gia phụ.

Vậy nên Hoàng Thượng đã nói gì với cha hắn?

Hoàng Thượng: “!!”

Từ lời giải thích của Thái Tử, Xương Trí đã biết được nguyên do. Sau đó cảm thấy vô cùng cạn lời, chuyện lớn như vậy mà cha lại không nói với hắn. Hôm qua cha không hề gọi hắn đến chủ viện!

Hoàng Thượng cũng cạn lời:

- Khanh về chuẩn bị đi.

Xương Trí không giấu diếm tâm tư, hỏi:

- Thần làm chủ khảo, có thể ra bất kì đề thi nào được không?

Sau một lúc im lặng, Hoàng Thượng nói:

- Không thể khác người.

Xương Trí đã đi lại trong chính điện nhiều năm cũng có thể thăm dò được một chút điểm mấu chốt của hoàng thượng, hơn nữa có cha làm lợi thế:

- Thần ra một câu hỏi gần với thực tế nhất?

Hoàng Thượng nhìn xoáy vào Chu Xương Trí, sao đột nhiên ngài lại cảm thấy hơi hối hận khi thả hắn ra ngoài nhỉ?

Hoàng Thượng có một loại cảm giác thà nhốt hắn ở Hàn Lâm Viện vẫn tốt hơn, lại nghĩ cũng chỉ thả ra ngoài một lần, nếu hắn thực sự dám gây chuyện lớn, thì cứ nhốt ở Hàn Lâm Viện đừng hòng ra ngoài là được.

Thái Tử thấy Chu Xương Trí vui vẻ đi ra ngoài, lên tiếng:

- Phụ hoàng, ý chỉ chưa được ban xuống, thật ra vẫn có thể cân nhắc đổi người khác.

Hoàng Thượng cười: - Không cần, chỉ cần hắn là được.

Thái Tử cũng cười nói:

- Mấy nhi tử của Chu hầu gia đều rất thú vị.

Hoàng Thượng cảm thán:

- Vậy nên mới nói Chu hầu gia thực sự rất biết cách dạy con.

Ai còn nhớ được dáng vẻ trước đây của Chu thế tử?

Trên người mấy nhi tử của Chu Thư Nhân đều có bóng dáng của Chu Thư Nhân, phụ thân là tấm gương của nhi tử và nhi tử sẽ vô thức bắt chước phụ thân.

Chu Xương Trí trở về Hàn Lâm Viện, khiến mọi người ở Hàn Lâm Viện đều chú ý. Đây là lần đầu tiên hắn rời cung nhanh như vậy.

Cố Thăng có hơi lo lắng, tìm một cơ hội đi qua dò hỏi:

- Đại nhân, ngài không sao chứ?

Giọng điệu Xương Trí vui sướng:

- Sao ta lại có chuyện gì được?

Cố Thăng xác nhận vẻ mặt đại nhân vui mừng thì yên tâm, cho nên nói có Chu hầu ở đây thì Chu đại nhân sẽ không chọc giận Hoàng Thượng.

Xương Trí đang thu dọn đồ đạc thì dừng lại, lần điều nhiệm này của hắn không công khai, trước tiên bí mật đi qua hỏi thăm danh sách học sinh, đợi mùa hè đến mới được điều nhiệm chính thức. Tính thời gian thì khi trở về sẽ là mùa đông, gần trôi qua một năm. Điều này có nghĩa là hắn không thể nhìn chằm chằm Cố Thăng được nữa, nụ cười trên mặt Xương Trí kém tươi đi một chút.

Cố Thăng chú ý đến, y hỏi:

- Đại nhân?

Xương Trí trầm giọng nói:

- Nếu ta nhớ không nhầm thì trước đây ngươi nói trong vòng ba năm sẽ không thành thân?

Vành tai Cố Thăng đỏ lên:

- Đúng vậy.

Nụ cười trên mặt Xương Trí lại tươi hơn:

- Ba năm sắp qua rồi, có rất nhiều người đang ngấp nghé ngươi.

Sau lưng Cố Thăng đổ mồ hôi, từ sau năm mới liền bắt đầu có người dò hỏi. Nếu không phải do gia chủ Uông gia qua đời thì sẽ có càng nhiều người hỏi thăm.

- Hạ quan đã từ chối tất cả.

Xương Trí ừ một tiếng:

- Năm nay ngươi nên chú ý nhiều hơn, có người hào phóng, nhưng cũng có không ít kẻ keo kiệt, ngươi làm mất mặt bọn họ sẽ có người hủy hoại ngươi.

Nếu không làm con rể của ta, vậy thì hủy hoại đi.

Cố Thăng cũng biết rõ vì sao Trác Cổ Du và Kỷ Đức Minh không loan tin ra, chắc mẩm bọn họ đã biết. Tất cả cũng vì những âm mưu trong tối, không nói ra ngoài thì ai biết được quan hệ giữa y và Chu hầu phủ.

Cố Thăng hiểu ra, lại cảm thấy sai sai. Có Chu đại nhân ở Hàn Lâm Viện, y không sợ bị tính kế:

- Đại nhân?

Xương Trí vỗ vỗ bả vai Cố Thăng, nói:

- Phải tự dựa vào bản thân ngươi, đây là thử thách cuối cùng mà ta dành cho ngươi.

Hắn muốn xem xem không có sự che chở của hắn, Cố Thăng có thể tự bảo vệ bản thân không.

Cố Thăng chỉ cảm thấy chuyện không đơn giản nhưng cũng không dám hỏi, y biết cái gì cần hỏi và cái gì không nên.

Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,  

Chu hầu phủ

Trúc Lan nhìn bức tranh con gái đưa đến, hỏi:

- Từ sau Tết tới giờ Khương Thăng chỉ vẽ tranh thôi à?

Tuyết Mai cười: - Chàng ấy đã đồng ý vẽ tranh cho cha và muội phu, từ sau Tết vẫn luôn ở trong phòng vẽ tranh.

Trúc Lan: - Cha con cũng không cần gấp.

Tuyết Mai bĩu môi:

- Cha không vội, nhưng Khương Thăng lại sốt ruột muốn hiếu kính nhạc phụ.

Trúc Lan cất bức tranh cẩn thận, nói:

- Mẹ nghe nói từ sau năm mới có rất nhiều người mang đại lễ đến bái sư?

Tuyết Mai đỡ Trúc Lan ngồi xuống:

- Vâng, tất cả đều muốn làm học trò của tướng công nhưng tướng công không nhận ai.

- Vì sao?

Tuyết Mai: - Tướng công nói bọn họ không thành tâm, có rất nhiều người trong số đó đến vì hầu phủ. Hơn nữa tướng công cũng không định nhận quá nhiều đồ đệ.

- Khương Thăng sống rất tỉnh táo.

Tuyết Mai cười đôi mắt cong cong:

- Chàng ấy rất tốt.

Trúc Lan hỏi: - Đứa nhỏ Khương Lỗi này vẽ tranh cũng không tệ nhỉ?

Tuyết Mai đáp: - Trong mấy đứa trẻ, cặp song sinh không ở bên cạnh, chỉ có Lỗi nhi là kế thừa thiên phú của tướng công, nhưng tâm đứa nhỏ vẫn chưa được thuần nên vẫn còn rất nhiều thiếu sót.

- Thằng bé này khá tốt, tuy được nịnh bợ nhưng vẫn giữ được bình tĩnh.

Có biết bao người muốn gặp được Khương Thăng thông qua Khương Lỗi, đứa trẻ có thể giữ được bản tâm trước những lời lẽ ngon ngọt rất hiếm có.

Tuyết Mai cười cong mắt:

- Mấy đứa trẻ đều rất tốt.

Cả đời này của thị, ngoại trừ lúc mới lấy chồng còn hơi khổ một chút thì có thể nói là một đời êm xuôi.

Trúc Lan hỏi:

- Mâu nhi lại có thai, con có định đến chăm sóc không?

Tuyết Mai lắc đầu:

- Con và Khương Thăng không đến được, cha mẹ chồng của Mâu nhi đã lên đường rồi.

- Cũng được, cha mẹ chồng con cũng đã lớn tuổi.

Tuyết Mai không hề lo lắng nữ nhi chịu ấm ức, nhà mẹ đẻ là chỗ dựa của nữ nhi nên Khương gia không dám đắc tội với nữ nhi. Thị mong cái thai này là nam, nữ nhi có đầy đủ trai gái sẽ làm thị yên tâm hơn.

  -

Thời gian trôi qua rất nhanh, lễ tang của Uông lão gia kết thúc. Dòng chính Uông gia để tang ở nhà, Uông gia không sợ sau khi để tang xong bị mất chức, không chỉ đơn giản vì trong triều có mạng lưới quan hệ mà còn bởi toàn Uông gia có đủ công trạng lại thành thật. Hoàng Thượng nể tình, cho phép Uông Cự yên tâm cùng con cháu đóng cửa để tang.

Ngọc Lộ dẫn theo hai đứa nhỏ về, Trúc Lan đau lòng bế cháu chắt lên:

- Gầy đi rồi, trên mặt không còn tí thịt nào cả.

Ngọc Lộ cũng gầy đi rất nhiều, mẹ chồng nàng ấy bị bệnh, nàng ấy phải giải quyết mọi việc với bà nội, bây giờ mới có thời gian rảnh rỗi.

Lý thị cũng đau lòng:

- Giữ đạo hiếu chỉ có thể ăn chay, khi nào về con nhớ lấy mớ trái cây, nhị thúc của con đã mang về rất nhiều trái cây phương nam.

Ngọc Lộ thấy con trai muốn ăn, bèn nói:

- Cảm ơn bà nội, cảm ơn mẹ.

Trúc Lan nói: - Cảm ơn cái gì, dù cháu không tới cũng sẽ phái người đưa cho cháu.

Mới vừa bận rộn làm tang lễ xong nên Uông gia sẽ phải mất một khoảng thời gian để bình thường lại, giữ đạo hiếu không ảnh hưởng đến việc mua sắm bình thường nhưng một số trái cây đắt tiền sẽ bị cắt giảm.

Trạc Bình cầm khăn lau miệng cho đệ đệ, nhỏ giọng nói:

- Ăn từ từ.

Trác Thanh giơ trái cây lên, nói:

- Ca ca cũng ăn đi.

Trúc Lan nhìn hai đứa nhỏ, hỏi Ngọc Lộ:

- Mẹ chồng cháu đã khỏe hơn chưa?

Ngọc Lộ gật đầu:

- Đã khá hơn nhiều rồi.

Lý thị thấp giọng hỏi:

- Con không chăm sóc à?

Ngọc Lộ nói: - Mẹ chồng biết con vất vả, đau lòng cho con nên không để con qua đó mà bảo con phải nghỉ ngơi thật tốt.

Nụ cười của Lý thị sâu hơn:

- Ngày mai mẹ sẽ đến thăm mẹ chồng con.

Ngọc Lộ gật đầu: - Vâng.

Lý thị đã nghĩ xong nên mang gì đến, Trúc Lan nhìn Lý thị tươi cười, trong lòng cảm thán. Sự tự tin của một người được tích lũy dần dần, trước đây Lý thị sợ mẹ chồng của Ngọc Lộ, nhưng bây giờ Lý thị đã không còn sợ.   

Buổi tối, Chu Thư Nhân trở về nói:

- Ngày mai vụ án của Vĩnh An quốc công phủ sẽ được xét xử.

Trúc Lan: - Haizz, Xương Trung không có ở nhà, em cũng không có tin tức của Ngô công tử, không biết mất vị công tử thế gia tự cứu như thế nào.

Trước Tiếp