Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1756: Kỵ Binh

Trước Tiếp

Lại thêm mấy ngày nữa trôi qua, Chu Thư Nhân nán lại sau buổi chầu triều cùng các vị Thượng Thư khác. Hoàng thượng chỉ lên tấm bản đồ đang treo, nói:

- Đoạn sông này đã được sửa chữa rồi, vẫn còn một phần ba còn chưa sửa xong.

Ngài rất không hài lòng với tiến độ năm ngoái, nhưng hết cách rồi. Năm ngoái tuyết rơi khá dày ở phương Nam.

Lần nào Chu Thư Nhân cũng thấy tim như rỉ máu, không những tốn nhiều tiền của mà còn trì hoãn rất nhiều chuyện khác.

Hoàng thượng nói tiếp:

- Năm nay phải sửa xong vào cuối tháng 5.

Chu Thư Nhân không có ý kiến gì, chuyện lớn có liên quan đến bá tánh nên đã chuẩn bị khoản bạc này từ lâu rồi.

Các vị Thượng Thư khác đưa mắt nhìn nhau, Công Bộ Thượng Thư do dự cất lời:

- Hoàng thượng, một phần ba công trình không nhỏ đâu ạ.

Hoàng thượng: - Cũng phải hoàn thành.

Ngài rất sợ có lũ lụt, trong lòng lại chì chiết đám quan viên dám tham ô bạc làm đập sông một lần nữa.

Công Bộ Thượng Thư ngậm miệng lại, đúng là đâu đâu cũng cần nhân lực. Đau đầu quá đi!

Sau đó tiếp tục thảo luận những chuyện hệ trọng khác, các đại thần lần lượt lui ra ngoài. Chu Thư Nhân đi chung với Củng đại nhân, Củng đại nhân nói:

- Ta nghe nói con trai út của Hầu gia về quê thi tú tài rồi hả?

Chu Thư Nhân: - Ngài để ý ta quá nhỉ?

Củng đại nhân cười nói:

- Năm nay con trai út của ta cũng tham gia thi mà.

Chu Thư Nhân thật sự không biết:

- Ta nhớ con trai út của ngài cũng 22 rồi mà?

Trong giọng điệu của Củng đại nhân có sự bất lực nhưng lại chất chứa cưng chiều:

- Đứa trẻ này là nguồn sống của bà cụ, học hành gian khổ một chút là bà cụ lập tức bao che ngay. Rõ ràng có thể thi tú tài từ lâu rồi, mà cứ dây dưa tới tận bây giờ.

Chu Thư Nhân: - Con cả của ngài thì sao?

- Thi tú tài từ năm 16 tuổi rồi. Con cả thì khác, nó phải gánh trách nhiệm.

Chu Thư Nhân à lên một tiếng, vì vậy con trai út lớn lên trong sự cưng chiều:

- Ngài nói với ta cái này làm gì?

Củng đại nhân nghĩ thầm, muốn nói chuyện phiếm với ngài để kéo gần quan hệ chứ gì. Nhắc tới con cái cho có đề tài để nói, con sinh lúc tuổi già toàn là nguồn sống của cha mẹ:

- Tâm sự thôi.

Cả hai trò chuyện cả quãng đường mà cũng không thân thiết mấy, chủ yếu là không lần nào Củng đại nhân vào được trọng tâm của vấn đề.

Chu Thư Nhân ôm tâm sự lên xe ngựa, nhớ lại buổi chầu hôm nay, Hoàng thượng tỏ ra rất mất kiên nhẫn với phe ngoan cố, nhất là La lão đại nhân. Ngài hoàn toàn không nể mặt La lão đại nhân.

Chu Thư Nhân gõ nhẹ mấy đầu ngón tay, anh cảm thấy Hoàng thượng muốn thủ tiêu luôn phe ngoan cố này mà La gia sẽ là bước đầu tiên.

Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,  

Thôn Tiểu Lưu

Tại căn nhà nhỏ mà Xương Trí thuê, hắn đang ngồi trong sân xem báo. Đi xa Kinh Thành, báo chí cũng bị lạc hậu nên lúc này là số báo của kỳ trước.

Lưu Minh Sinh đẩy cửa đi vào: - Tiên sinh.

Xương Trí đặt báo xuống, hỏi:

- Đã đăng ký chưa?

Lưu Minh Sinh không nén được vui mừng, đáp:

- Đăng ký rồi ạ, cảm ơn tiên sinh giúp đỡ. Đời này không quên sự giúp đỡ của ngài.

Xương Trí mời y ngồi xuống, đầy tớ bưng ấm trà lên:

- Uống miếng trà nóng đi.

Lưu Minh Sinh: - Lần này tại hạ nhất định phải đậu.

Xương Trí không nhắc tới chuyện thành tích của Lưu Minh Sinh bị người ta chiếm mất. Hắn nán lại nơi này, cái gì cần điều tra đều đã điều tra xong rồi.

Tại sao Lưu Minh Sinh cứ bị kẹt lại ở thi huyện trong những lần thi trước?

Âu cũng là vì không thu mua được quan viên trong kỳ thi phủ, quan viên ở phủ thành vừa được điều động đến vào mấy năm trước thôi. Vì vậy số phận của Lưu Minh Sinh còn chưa đến nỗi nào, chỉ cần giải quyết quan huyện là Lưu Minh Sinh có thể thuận lợi thi cử rồi.

Xương Trí nói: - Nán lại nơi đây cũng mấy ngày rồi, ta phải tiếp tục đi du ngoạn học hành đây.

Lưu Minh Sinh rất không nỡ, mấy ngày vừa qua y được thỉnh giáo học vấn, học được rất nhiều điều, không phải là thứ mà trường học có thể dạy cho y. Nhưng y cũng biết không có bữa tiệc nào là không tàn, y nói:

- Chúc tiên sinh thuận buồm xuôi gió.

- Ừ, chờ ta quay về lấy Tứ thư.

Lưu Minh Sinh nán lại hỏi thêm vài chỗ không hiểu, lại cảm ơn lần nữa rồi mới rời đi.

Đầy tớ đi tới, nói:

- Đại nhân, ba ngày sau sẽ bắt giam Tri huyện đại nhân ở đây.

Xương Trí đáp ừ:

- Chúng ta cũng mau rời đi thôi, đừng để bị phát hiện.

Đầy tớ nói: - Lưu Minh Sinh gặp được đại nhân giống như gặp được quý nhân vậy.

Xương Trí cười: - Đây là duyên phận, không nghe thấy chuyện của y thì ta cũng sẽ không nán lại đây bấy lâu nay.

Đầy tớ đứng dậy đi thu dọn hành lý, bước chân của đầy tớ nhanh nhẹn hơn hẳn, cuối cùng cũng có thể rời khỏi thôn này, mấy ngày vừa qua nhiều người tò mò rất phiền.

*

Hôm sau Lưu Minh Sinh nhận được một gói đồ, người đàn bà nói:

- Vị tiên sinh thuê nhà để lại cho ngươi, còn nhắn một câu là mong ngươi có thể thuận buồm xuôi gió.

Trong lòng Lưu Minh Sinh hơi buồn bã, nói cảm với người đàn bà rồi trở về mở gói đồ ra. Trong đó là một bộ văn phòng tứ bảo, và một chiếc hộp. Trong hộp có 20 lượng bạc, coi như bạc trả công viết Tứ thư đủ cho y tham gia kỳ thi mùa thu.

Lưu Minh Sinh cảm kích hết cười đến khóc, cười vì bản thân mình được người ta tán thưởng, khóc vì bản thân kiên trì mới có được cơ hội này.

 

Hoàng cung

Chu Thư Nhân thấy được tin về Xương Trí, mỗi một lời nói hoặc hành động của Xương Trí đều được ghi chép lại. Điểm nhất ở chỗ vấn đề Xương Trí đề ra.

Chu Thư Nhân: “!!!”

Hoàng thượng chỉ vào tin tức báo về, nói:

- Tiểu tử này đúng là to gan.

Chu Thư Nhân: “...”

Thằng nhóc này cố ý thì có, nó muốn thử thái độ của Hoàng thượng nên mới rời khỏi Kinh Thành chưa bao lâu đã hành động rồi.

Hoàng thượng nói tiếp:

- Hắn không đến Xuyên Châu mà đi xử lý chuyện trước.

Chu Thư Nhân tiếp tục xem, nói:

- Hoàng thượng nên vui mới phải.

Xương Trí phát hiện được hạt giống tốt, mấy năm trắc trở cũng không mài mòn ý chí mà còn có suy nghĩ của riêng mình. Lưu Minh Sinh được đấy!

Hoàng thượng khẽ cười, nói:

- Xương Trí về đây vẫn cứ cho ở Hàn Lâm Viện thì hơn.

Chu Thư Nhân: - Sau này Xương Trí sẽ không dang tay giúp đỡ nữa đâu ạ.

Lão Ngũ có chừng mực, chắc chắn là có thể làm ơn một lần, nhưng không thể làm ơn mãi. đây không phải là điều Hoàng thượng muốn thấy. Mà nó cũng không tốt cho Chu hầu phủ.

Hoàng thượng khẽ ừ, Chu Xương Trí là kỵ binh của ngài, không thế cứ dùng hoài, nhưng có thể ra trận bất cứ lúc nào khiến ngài rất hài lòng.   

Hoàng thượng ra hiệu cho Trương công công bày bàn cờ, lúc sắp đánh cờ thì Hoàng thượng bỗng nói:

- Trẫm có ám chỉ cho La đại nhân về hưu.

Chu Thư Nhân sửng sốt:

- Hơi nằm ngoài dự kiến của thần.

Anh có thể đoán ra suy nghĩ của Hoàng thượng nhưng không ngờ Hoàng thượng lại quyết định nhanh như vậy.

Hoàng thượng đi trước, ngài đặt quân cờ xong bèn nói tiếp:

- Đây là lần cuối cùng trẫm nể mặt lão ta đấy.

Chu Thư Nhân nói: - Phủ Quốc Công và La gia có quan hệ sui gia.

Giọng của Hoàng thượng đầy tráo phúng, nói:

- Làm sui gia bấy lâu mà La gia có giúp được gì chưa?

Chu Thư Nhân trầm mặc, nếu La gia có ích thì lần trước phủ Vĩnh An quốc công đã không mất hết thể diện rồi.

Hoàng thượng buồn bã nói:

- Vì vậy mối quan hệ sui gia này có cũng như không, hứa hẹn mà không làm được thì giữ lại làm gì?

Chu Thư Nhân: - Ngài biết hết rồi.

Hoàng thượng cười khẩy:

- Trẫm đâu có cản hai nhà tới với nhau, khanh nghĩ thử đi?

Ban đầu dự định La gia có thể làm được gì đó, chờ đến sau này giải quyết một thể, nào ngờ ngài đã quá coi thường sự vô sỉ của La gia rồi, nhận bạc của phủ Quốc Công mà chẳng làm nên trò trống gì. Đúng là không biết xấu hổ!

Chu Thư Nhân hiểu rõ, La gia không có tác dụng, Hoàng thượng không muốn nhịn nữa, anh hỏi:

- Bây giờ mới đầu năm mà đã có biến chuyển lớn rồi, có khi nào không hay lắm không?

Hoàng thượng: - Bởi vậy mới ám chỉ lão ta về quê đi, lão ta ngoan ngoãn về hưu thì trẫm sẽ cho La gia thời gian nửa năm. Không thì đừng trách trẫm vô tình.

Chu Thư Nhân chẹp chẹp hai tiếng, anh không có ý định nói đỡ cho La gia vì anh cũng chán La gia lắm.

Hoàng thượng nói tiếp:

- La gia về hưu thì vị trí sẽ bị bỏ trống.

Chu Thư Nhân nghiền ngẫm một hồi rồi cười, Hoàng thượng điều động và giữ vị trí lại cho Uông Cự sau này, đồng thời anh cũng có suy nghĩ hơi châm chọc, La đại nhân rời đi thật sự không ảnh hưởng gì đến triều đình cả.

Trước Tiếp