Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1747: Hèn Cũng Có Chỗ Tốt Của Hèn

Trước Tiếp

Xương Trung nhướng mày:

- Nghe ý của con là con cũng điều tra à?

Trạch Nhi gật đầu:

- Vì sự an toàn của Tần vương phủ, đương nhiên con phải điều tra, con đã phái người đi điều tra An gia, phải mất một thời gian mới có thể đưa tin tức về.

Xương Trung bình tĩnh nói:

- Ta không nghĩ Gia Thanh có vấn đề, hẳn là liên quan đến thân phận của y.

Trạch Nhi cười: - Vậy thì cũng cần phải điều tra rõ.

Xương Trung vui mừng ôm chầm cháu trai:

- Không hổ là Tần Vương tương lai.

Trạch Nhi xấu hổ nói: - Tiểu cữu cữu.

- Đi thôi, chúng ta qua đó chơi, đừng có lúc nào cũng cau mày nữa, ai không biết còn tưởng là Tần Vương phủ sắp không xong rồi.

Trạch Nhi thầm nghĩ hắn cũng muốn vui vẻ, tiếc là không thể, có quá nhiều người muốn mượn sức hắn, giữ khuôn mặt cau có và dáng vẻ không dễ gần có thể giúp hắn tránh được rất nhiều phiền toái.

Ngô Thế Hằng lần mò đến đây, nhỏ giọng dò hỏi:

- Thế tử, công chúa dạo này có khỏe không?

Trạch Nhi: - Đại đường tỷ của ta...

Ngô Thế Hằng vểnh tai lên, có hơi căng thẳng. Từ sau khi Thái Hậu qua đời, số lần được gặp công chúa của hắn ít đi nên bây giờ nóng lòng muốn biết tin tức.

Trạch Nhi không trêu người nữa:

- Đại đường tỷ nhờ ta chuyển lời, Ngô công tử yên tâm.

Nụ cười của Ngô Thế Hằng càng lúc càng tươi, yên tâm có nghĩa là Hoàng Thượng đã hết giận:

- Đa tạ thế tử.

Năm mới ở Chu hầu phủ vô cùng náo nhiệt, ngược lại Uông phủ không có ai cười.

Đảo mắt đã đến mồng bảy, Xương Trung lên đường về quê, còn dẫn theo một người. Sau năm mới, Minh Huy đổi ý muốn quay về quê thi tú tài. Hai người cùng nhau về quê khiến mọi người trong nhà yên tâm hơn, đoàn xe rất dài, phần lớn là quà mang về quê.

Xương Trung rời nhà, hầu phủ trở nên yên tĩnh hơn hẳn, Ngô Thế Hằng đã rời đi từ mồng ba.

Tâm tư của Trúc Lan đều hướng về Uông gia, Ngọc Lộ không về nhà, gửi tin tức nói ông cụ sắp không qua khỏi, kết quả vẫn nhịn được qua mồng bảy.

Buổi trưa không nghe thấy tin tức gì từ Uông gia nhưng thay vào đó lại nghe được tin phủ Vĩnh An quốc công đưa ra chứng cứ để tố cáo người khác.

Trúc Lan nhướng mày, phủ Quốc Công đã thông minh hơn, không lén lút trả thù, mà thực hiện quang minh chính đại.

Buổi tối Chu Thư Nhân trở về, kể lại sự việc:

- Đã nhận được đơn kiện.

Trúc Lan hỏi: - Bắt được hết chưa?

- Chứng cứ vô cùng xác thực, đã bắt giữ mấy người, bây giờ muốn chạy cũng không được.

Trúc Lan đưa khăn cho Chu Thư Nhân, nói:

- Đi bài dương mưu khá đấy.

Chu Thư Nhân lau khô tay:

- Quốc công không muốn để lại nhược điểm bị nắm thóp.

Trúc Lan nói: - Mấy năm nay phủ Quốc Công cụp đuôi làm người, mấy thế gia phía nam muốn tìm phiền phức cũng khó.

Đôi khi sống tạm cũng có chỗ tốt của sống tạm, ít nhược điểm!

Chu Thư Nhân cười: - Hôm nay Khâu Duyên cũng nói như vậy, nếu chơi dương mưu thì những thế gia đó không hơi lại, họ chỉ giỏi âm mưu.

- Vậy thì từ không thành có.

Chu Thư Nhân chỉ lên trời:

- Xem vị bên trên như thế nào thôi.

Trúc Lan lại nói:

- Lần này phủ Vĩnh An quốc công có ba người thi khoa cử.

- Rất khó để được lên bảng.

Trúc Lan cũng nghĩ như vậy, đó là nhân quả!

*Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,  

Sáng sớm hôm sau, Chu Thư Nhân vừa đứng dậy, Thanh Tuyết canh giữ ở ngoài cửa tiến vào:

- Hầu gia, Uông gia gửi thư đến nói ông cụ đã đi từ khuya hôm qua.

Đôi tay đang xỏ giày của Chu Thư Nhân dừng lại, mũi có hơi đau nhức, bình tĩnh lại một chút rồi nói:

- Bảo Cẩn Ngôn gửi tấu sớ xin nghỉ cho ta.

Thanh Tuyết cúi đầu: - Vâng.

Trúc Lan cũng đứng lên:

- Chúng ta nên vui mới đúng, cuối cùng ông cụ cũng được hưởng phúc.

Không phải ai cũng có thể chịu đựng được sự tra tấn lâu dài của bệnh tật.

Chu Thư Nhân đứng dậy tìm quần áo, rất dễ tìm, quần áo năm nay của anh đều là màu nhạt, anh nói:

- Lát nữa chúng ta qua đó.

Trúc Lan nhìn sắc trời bên ngoài, nói:

- Chờ sáng thêm chút nữa đi.

- Ừm.

Hai vợ chồng rửa mặt đơn giản, bữa sáng đã được dọn lên. Thanh Tuyết biết chủ tử không muốn ăn nên bưng lên canh chua và hoành thánh chay.

Trúc Lan vỗ về tay Chu Thư Nhân, nói:

- Ăn một chút đi.

Chu Thư Nhân bưng bát lên, vị chua thực sự k*ch th*ch vị giác, không muốn ăn cũng ăn được mấy cái, lại uống thêm một chút nước ấm cho ấm người. Người ấm áp thì ra cửa mới không thấy lạnh.

Lúc này mọi người trong phủ đều đã biết tin tức, phu thê Chu lão đại chờ sẵn bên ngoài xe ngựa. Chu lão đại đỡ cha mẹ lên xe ngựa rồi mới cùng thê tử lên xe đằng sau.

Lý thị lo lắng cho khuê nữ và cháu ngoại:

- Không biết hai đứa nhỏ có chịu nổi không.

Phải quỳ trong trời lạnh giá, hai cháu ngoại vẫn còn nhỏ như vậy, thế gia đại tộc có nhiều quy củ, cháu ngoại lại là đích trưởng tử bị trói buộc bởi quy củ.

Chu lão đại cũng lo lắng:

- Ngọc Lộ sẽ chăm sóc tốt.

Lý thị lẩm bẩm:

- Haizz, đại gia tộc, chắc bây giờ khuê nữ đang bận lắm.

Đúng như lời Lý thị nói, hôm nay tộc nhân của dòng tộc Uông thị đều sẽ tới, hơn nữa còn có quan hệ nhân tình, Uông phủ đón người đến người đi.

Hai vợ chồng Chu Thư Nhân vừa xuống xe ngựa đã nghe thấy tiếng khóc rất lớn bên trong, chắc mẩm có nhiều người khóc tang lắm đây.

  -

Uông Cự là trưởng tử nên phải đón người ở cửa, ai lâu không gặp thì trông hắn có vẻ béo nhưng người ở gần là biết hắn đã gầy đi rất rồi, người béo gầy đi nhìn mặt rất rõ.

Đi vào sân, còn chưa vào đến linh đường, trước mặt là vô số người đang quỳ, làm Chu Thư Nhân nhớ đến cảnh tượng khi Ninh Quốc công qua đời.

Vào linh đường, Chu Thư Nhân bước lên dâng hương, Uông Cự khóc sướt mướt, gầy đi rất nhiều.

Uông Úy đang quỳ cùng hai đứa nhỏ, Chu Thư Nhân vô cùng đau lòng, cháu chắt ngoại khóc đến nỗi giọng đã khàn đi.

Trúc Lan nói chuyện với Đào thị:

- Xin chia buồn.

Tâm trạng Đào thị không tốt, mọi chuyện chồng chất lên nhau, bây giờ đau đầu khó chịu, thị nói:

- Không đón tiếp tỷ nhiều được.

- Muội cứ làm việc của muội đi.

Chu Thư Nhân cũng nói với Uông Cự:

- Tất cả đều trông cậy vào ngài đấy, phải mạnh mẽ lên.

Uông Cự sụt sùi:

- Ngài chẳng biết an ủi người khác gì cả.

Chu Thư Nhân: “...”

Vẫn còn phản bác được, cũng tốt, không nghiêm trọng lắm.

Cái mũi Uông Cự bị nghẹt, giọng nói khàn khàn:

- Giờ trong đầu ta chỉ có cảnh tượng ta lớn lên, cha ta bỏ ta đi rồi.

Chu Thư Nhân: “...”

Nếu cứ khóc như vậy thì anh cũng muốn bỏ đi, cuối cùng Chu Thư Nhân im lặng vỗ vỗ bả vai Uông Cự.

Uông Cự ngẩng đầu:

- Ngài nói chuyện đi chứ?

Chu Thư Nhân nhẫn nhịn:

- Ông cụ đang nhìn ngài đấy, lão mong ngài sẽ không sao.

Uông Cự khóc lớn hơn nữa:

- Cha ơi, cha hãy nhìn con trai của cha kỹ hơn đi.

Chu Thư Nhân: “!!”

Cuối cùng, anh lùi lại một bước, đi đến bên cạnh cháu chắt. Hai đứa nhỏ tuy chưa lớn nhưng đã nhận thức được trách nhiệm của mình, đứa nhỏ quỳ thẳng tắp, Chu Thư Nhân ngồi xổm xuống đưa tay sờ sờ cái đệm của đứa nhỏ.

Trạc Bình nghiêng đầu cố nén tiếng khóc, Uông Úy nói:

- Ông nội?

Chu Thư Nhân thu tay lại, cái đệm đủ dày, lại sờ sờ quần áo của đứa nhỏ, bây giờ mới hài lòng đứng dậy.

Uông Úy hiểu ra, nhỏ giọng nói:

- Hai đứa nhỏ sẽ không phải quỳ lâu đâu ạ.

Bà và mẹ còn đang nhìn!

Chu Thư Nhân ừ một tiếng, thấy Uông Cự đang quỳ rạp trên đất khóc, anh quay mặt đi thở dài, anh không thể ở lại đây lâu hơn nữa.

Đợi một lúc, hai vợ chồng Chu lão đại nói chuyện với Ngọc Lộ xong, cả bọn cùng nhau rời khỏi Uông gia.

Vốn dĩ hôm nay đều chờ xem kịch, kết quả vì Uông lão gia qua đời nên đã tạm dừng. Nhân duyên của ông cụ tốt thật, trên đường toàn là xe ngựa đi đến Uông gia, có rất ít người đi trên đường.   

*

Hoàng cung

Hoàng Thượng nói với Thái Tử:

- Con đến đó một lúc đi.

Ngài bằng lòng cho Uông gia thể diện này, haizz, lại một lão nhân thông thái ra đi rồi.

Trước Tiếp