Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hai vợ chồng Trúc Lan biết chuyện trong viện của Xương Trung, hai người vừa chơi cờ vừa nói chuyện phiếm. Thấy mình lại sắp thua, Trúc Lan chơi xấu:
- Cho em đi lại một nước.
Chu Thư Nhân rút tay đang cầm cờ lại:
- Em tính thử xem một ván cờ anh đã nhường em bao nhiêu bước rồi?
Trúc Lan đã ra tay, không trả lời mà nói sang chuyện khác.
- Quả không hổ là phò mã mà Hoàng Thượng coi trọng, thật sự rất thông minh.
Chu Thư Nhân nhìn lướt qua bàn cờ, đặt quân cờ trong tay xuống:
- Được lựa chọn kỹ càng ra mà.
Bây giờ hông tin trong danh sách vẫn còn mới mẻ trong tâm trí anh.
Trúc Lan ngước lên nhìn:
- Vậy để hắn ở trong nhà sao?
Chu Thư Nhân: - Đúng vậy.
Đây cũng là điều mà Hoàng Thượng muốn thấy, giận chó đánh mèo chỉ là biểu hiện bên ngoài chứ không hẳn là tức giận.
Trúc Lan cúi đầu cau mày, đặt quân cờ trong tay xuống:
- Thua rồi.
- Ván cờ này cũng hơi lâu rồi.
Nói rồi thu dọn bàn cờ. Anh không có ý định chơi tiếp bèn dọn hết quân cờ chờ nha hoàn cất đi.
Chu Thư Nhân nằm dựa vào đệm, nói:
- Nằm vẫn là thoải mái nhất.
Trúc Lan đợi nhóm nha hoàn lui ra ngoài hết, mới rót cho mình một ly trà trái cây:
- Uống không?
- Uống.
Trúc Lan nhìn ra phía ngoài cửa sổ, nói:
- Tuyết rơi rồi.
Chu Thư Nhân ngẩng đầu lên nhìn:
- Là trận tuyết cuối cùng của năm nay.
Không phải lúc nào hai người ở cạnh nhau cũng nói chuyện, họ tận hưởng sự yên bình khi ở bên nhau. Sau khi uống một bình trà trái cây, Trúc Lan lại lên tiếng:
- Qua mồng bảy Xương Trung sẽ lên đường về quê.
Chu Thư Nhân: - Về sớm cũng tốt, có thể nghỉ ngơi nhiều ngày hơn.
Chu Thư Nhân vuốt râu:
- Minh Huy cũng có thể đi thi, đứa nhỏ này không có chút động tĩnh nào.
Trúc Lan: - Hỏi thử xem?
- Thôi, để Minh Huy tự làm chủ đi.
Trúc Lan lại nói:
- Sắp ăn tết đến nơi rồi mà Minh Đằng vẫn chưa quay về, nó không về ăn tết sao?
- Hoàng Thượng không lên tiếng, nó đâu thể làm gì được.
Trồng cây nâng cao sản lượng. Đã cố gắng nhiều năm, mấy năm nay đầu tư rất nhiều nhân lực và vật lực, giờ đây cuối cùng cùng cũng có thành quả, không có Minh Đằng canh giữ Hoàng Thượng sẽ không yên tâm.
Trúc Lan cười: - Không trở lại cũng tốt.
Khi trở về hai vợ chồng Minh Đằng sẽ đến hầu phủ, không thể cản được người đến bái phỏng.
Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,
Hoàng cung
Hoàng Thượng vừa từ tẩm cung của Hoàng Hậu ra, nhận được tin tức Ngô Thế Hằng đến Chu hầu phủ. Ngài nói với Chu công công:
- Đúng là khỉ thành tinh mà.
Trương công công biết Hoàng Thượng rất thích phò mã tương lai, bèn nói:
- Có lẽ sẽ ở lại vài ngày.
- Ở lại đi.
Trương công công thầm nghĩ, cơn giận của Hoàng Thượng đã hết sau khi giận chó đánh mèo.
Hoàng Thượng lại nói:
- Báo với Trân Nguyệt một câu.
Tránh cho con gái lớn lo lắng, hôm qua con gái không đến chính điện mà chờ ngài ở hoa viên, không biết đã đợi bao lâu, cũng không sợ ngài không đến hoa viên.
Trương công công dặn dò tiểu thái giám bên cạnh đi truyền tin, trong lòng thì nghĩ Hoàng Thượng đối xử với con gái tốt hơn con trai nhiều. Đối với con gái, Hoàng Thượng là cha. Đối với những hoàng tử khác, trước tiên ngài vẫn là Hoàng Thượng rồi sau đó mới là phụ hoàng.
Hoàng Hậu hỏi nữ quan:
- Hoàng Thượng đi đâu?
Nữ quan nhỏ giọng đáp:
- Nhìn hướng đi thì là chính điện, Hoàng Thượng không đến thăm bất kì vị nương nương nào khác.
Hoàng Hậu cười: - Mắc công họ phí tâm tư rồi.
Nữ quan nói: - Bọn họ càng gây chuyện, Hoàng Thượng càng không hài lòng.
Hoàng Hậu ừ một tiếng, có một số người vẫn không hiểu được Hoàng Thượng. Hoàng Thượng vô cùng kính trọng Thái Thượng Hoàng, nói giữ đạo hiếu thì nhất định sẽ tuân thủ. Muốn Hoàng Thượng đến thăm, nói thẳng ra thì có lẽ Hoàng Thượng sẽ đi, nếu như dám dùng đến thủ đoạn thì Hoàng Thượng sẽ thực sự vô tình.
Hoàng Hậu cụp mắt xuống, nói:
- Đi đến chỗ Tĩnh Huyên.
Nữ quan đáp lại, đứng dậy đi ra ngoài. Ra khỏi tẩm điện, nữ quan thở dài trong lòng, hai mẹ con ruột thịt lại không quá thân thiết!
-
Chớp mắt đã đến đêm 30, trong Chu hầu phủ xuất hiện thêm một vị phò mã tương lai. Phò mã trốn trong hầu phủ không ra ngoài nửa bước, vì ngượng ngùng nên tặng cho hầu phủ rất nhiều lễ vật.
Bữa cơm đoàn viên của Chu gia vẫn náo nhiệt như cũ, tổng kết lại năm nay và mong chờ năm sau. Ngược lại Ngô Thế Hằng lại im lặng bắt đầu uống rượu, cảm giác ấm áp làm hắn cảm thấy vô cùng phức tạp, âu cũng là vì sự tương phản giữa không khí năm mới quá lớn.
Hắn đã quen với những âm mưu trong bữa cơm đoàn viên, khi nâng cốc chúc mừng trong lời nói đều mang theo sự móc mỉa. Ở trong nhà, hắn cũng là người đứng trên thứ huynh, hơn nữa cả nhà giả cười, ăn bữa đoàn viên nhưng trong bụng toàn là toan tính thôi.
Xương Trung thấp giọng nói:
- Đừng khách sáo.
Cha không nói gì, vẫn để Ngô Thế Hằng tiếp tục trốn tránh, chứng tỏ Hoàng Thượng cho chép. Thế thì có gì phải câu nệ!
Ngô Thế Hằng cười: - Được.
Hắn thích chơi với Chu Xương Trung, không có con của thiếp thất nên hậu trạch sạch sẽ. Lại nghĩ đến chuyện cười của bản thân, hắn là phò mã tương lai thì sau này cũng không dám nạp thiếp vì Hoàng Thượng sẽ chém hắn chết!
Trong một tòa nhà lớn ở kinh thành, mấy công tử Giang Nam tụ tập cùng nhau, không có chút không khí vui mừng nào, mà ngược lại sắc mặt vô cùng tệ. Bọn họ không ngờ được Ngô Thế Hằng sẽ chạy, càng buồn bực vì Ngô Thế Hằng đã trốn mà còn không trả lời bọn họ. Bọn họ tìm hiểu tin tức nhưng không tìm ra được gì, quốc công phủ không có động tĩnh gì nhưng trong lòng họ lại có chút bất an.
*
Phủ Vĩnh An quốc công
Bầu không khí năm mới cũng không tốt, năm nay không may với quốc công phủ, dường như sẽ bị lật thuyền bất cứ lúc nào, một bữa cơm im lặng.
Quốc công nói với đại tôn tử:
- Cháu phải theo sát Thái Tử.
Sau khi xảy ra chuyện, Thái Tử vẫn gặp đại tôn tử làm lão an tâm hơn rất nhiều. Trước đây lão chưa ngẫm ra, bây giờ còn không ngẫm ra nữa thì phủ Quốc Công coi như xong.
Hoàng Thượng coi phủ Quốc Công như dao kiếm cũng được, dù có toan tính gì ở đây thì chỉ cần còn có giá trị để lão yên tâm là được.
Trác Cổ Du nắm chặt chén rượu:
- Cháu hiểu rồi ạ.
Quốc công đang nghĩ trong lòng sớm biết như vậy thì ngay từ đầu đã không trốn tránh, bây giờ lại bị buộc phải bán mạng.
Sau ngày mùng Một, thoắt cái đã đến ngày con gái về nhà, hai con gái của Trúc Lan trở lại, Ngọc Lộ đã xuất giá không trở về.
Sau khi các cháu chúc tết xong, tất cả đều ra ngoài chơi, chỉ còn lại trưởng bối trong phòng. Chu Thư Nhân không dẫn con rể đến tiền viện mà hỏi con rể Khương Thăng:
- Ta nghe nói có người bắt chước tranh của con?
Khương Thăng trả lời:
- Có người bắt chước lâu rồi, con rể đã mua thử một bộ về xem. Bắt chước cũng vẫn chỉ là bắt chước, người hiểu biết chỉ cần nhìn thoáng qua là có thể nhận ra.
Chu Thư Nhân nhìn con rể giống như đang nhìn cục vàng, đôi tay của con rể nào phải để vẽ, rõ ràng đang biến cát thành vàng mới đúng:
- Tề vương sưu tầm tranh của con đấy.
Khương Thăng nói: - Con rể có được ngày hôm nay đều nhờ sự che chở của nhạc phụ.
Không có nhạc phụ, y sẽ không có được danh vọng như ngày hôm nay.
Chu Thư Nhân hài lòng vì con rể không bị lời khen ngợi làm đánh mất bản thân:
- Đó là bởi vì con có năng lực thực sự.
Dung Xuyên nói tiếp:
- Đại tỷ phu có thời gian giúp đệ vẽ một bức không?
Chu Thư Nhân cười: - Không miễn phí, trong phòng này con là người giàu nhất.
May mắn thay, hoàng đế đương triều là ca ca ruột thịt, Dung Xuyên được anh dạy dỗ biết tiến biết lùi, nếu không khối tài sản khổng lồ cũng là một mối họa trong tương lai.
Khương Thăng vội nói:
- Không lấy tiền, muội phu cũng đã giúp ta rất nhiều.
Có hai vị đại phật che chở y – nhạc phụ và muội phu, người muốn có tranh dù nóng vội cũng không dám uy h**p y!
Chu Thư Nhân nói: - Không lấy thì cũng vẽ cho ta một bức đi.
Trúc Lan bật cười:
- Cha con chỉ chờ con nói không cần tiền đấy!
Dứt lời, mọi người trong viện đều bật cười.
Trong viện của Xương Trung, Trạch Nhi kéo tiểu cữu cữu sang một bên, xác nhận xung quanh không ai nghe thấy cuộc trò chuyện của họ, Trạch Nhi mới hỏi:
- Tiểu cữu cữu đã kiểm tra Lư Gia Thanh chưa?