Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1745: Bị Giận Chó Đánh Mèo

Trước Tiếp

Quà mà Lâm Hi chuẩn bị là thạch anh, sau khi được mài giũa, thạch anh được mang đi chạm khắc, đặt ngọn nến trong đó vô cùng đẹp mắt không chỉ có một màu. Lâm Hi đã dành rất nhiều tâm huyết vì tiểu đệ.

Trạch Nhi cũng lấy ra món quà mình đã chuẩn bị, nói:

- Ca ca đã nhờ họa sĩ vẽ lại câu chuyện, đóng thành một quyển sách.

Hai vợ chồng Dung Xuyên liếc nhau, trong mắt ngập tràn hạnh phúc.

Dung Xuyên dẫn Trạch Nhi đi, đến thư phòng rồi hỏi:

- Con muốn nói với cha cái gì?

Trạch Nhi nói: - Dạo này con nhận ra Lư Gia Thanh có gì đó không ổn, hôm nay con đã thấy rõ ràng.

Dung Xuyên rất thưởng thức Lư Gia Thanh, nhưng Lư Gia Thanh còn trẻ nên hắn cũng không quá để ý. Phản ứng đầu tiên của Dung Xuyên là lo cho an nguy của thê tử và các con, hỏi::

- Có chỗ nào không ổn?

Trạch Nhi kể lại chuyện xảy ra khi đi lấy quà cùng tỷ tỷ:

- Khi Lư Gia Thanh nhìn thấy nữ quyến của An gia, y đã trốn ra ngoài.

Không phải Dung Xuyên chưa từng điều tra Lư Gia Thanh, trước đây Lư Gia Thanh đã lưu lạc rất lâu, hắn muốn điều tra cũng khó, trừ khi chính Lư Gia Thanh nói ra. Sau khi xác nhận đứa nhỏ này không có vấn đề gì mới bỏ qua, bây giờ đã có phương hướng.

- Con đi điều tra đi.

Trạch Nhi cũng nghĩ như vậy, thằng bé là thế tử của Tần vương, phải bảo vệ vương phủ, cho nên nhất định phải điều tra rõ.

Dung Xuyên lại nói:

- Con đừng quá nghiêm khắc với bản thân, thân là Tần vương thế tử sinh ra đã ở vạch đích rồi.

Hắn thực sự không kỳ vọng nhi tử sẽ lợi hại đến mức nào, nhi tử đã có đủ nhiều rồi nên không cần phải sống mệt mỏi

Trạch Nhi cười nói:

- Con hiểu mà.

Dung Xuyên xoa đầu nhi tử, tuổi còn trẻ nhưng đã như ông già, không biết đứa nhỏ này giống ai, rất thích lo toan.

Chu Thư Nhân được nghỉ phép nhưng không có thời gian rảnh rỗi, không ngày nào là không có người đến bái phỏng, đương nhiên không phải ai cũng gặp.

Anh không nhận nhiều đồ đệ là điều đúng đắn, tuy hầu phủ nhận được nhiều thiệp, song Chu hầu phủ vẫn còn khiêm tốn chán so với một số đại nhân có nhiều học sinh.

Thầy trò ở cổ đại như cha con, ân tình của ân sư quá nặng, điều này cũng đồng nghĩa với việc quan hệ và lợi ích ràng buộc lẫn nhau.

Nhiều ngày nay Chu Thư Nhân vẫn luôn phái người đi theo dõi kinh thành, tin tức chưa kịp lan truyền thì anh đã biết được tin tức.

Chu Thư Nhân nói với Trúc Lan:

- Anh biết ngay không đợi đến năm sau mà.

Trúc Lan: - Đây là muốn thử Hoàng Thượng và Vĩnh An quốc công phủ.

Chu Thư Nhân gật đầu:

- Thử xem điểm mấu chốt của Hoàng Thượng ở đâu.

Trúc Lan bĩu môi nói:

- Bảo sao Hoàng Thượng không thích một số thế gia ở phương nam, đôi khi lá gan rất lớn. Hoàng Thượng nắm giữ binh quyền trong tay, đây mà là thử sao? Giống khiêu khích thì đúng hơn, xem ra vẫn còn chưa rút kinh nghiệm.

Chu Thư Nhân vuốt râu:

- Em đoán xem Hoàng Thượng có quản không?

Trúc Lan ý nhị nói:

- Hoàng Thượng làm báo chí tuyên truyền không chỉ để nhằm riêng vào quốc công phủ.

Còn gì tốt hơn việc bào mòn lẫn nhau?

Phủ Quốc Công là mồi, Hoàng Thượng thỉnh thoảng lại giúp đỡ, chậc chậc, Hoàng Thượng thật biết cách chơi cờ!

- Em vẫn chưa nói Hoàng Thượng có quản hay không.

Trúc Lan nói:

- Hoàng Thượng sẽ ám chỉ phủ Quốc Công.

Chu Thư Nhân: - Vợ của anh thật thông minh.

Trúc Lan nói đến chuyện của mình:

- Em định lấy danh nghĩa của học viện tặng sủi cảo cho những bé gái mới nhập học, mỗi người hai mươi cái sủi cảo nhân thịt.

Chu Thư Nhân: - Rất tốt, có thể khiến các trò nữ có lòng trung thành với học viện hơn, cũng có thể nâng cao địa vị của họ ở nhà.

Trúc Lan cũng không muốn làm như vậy, nhưng nữ tử cổ đại quá khó khăn:

- Nữ cô nhi ở học viện gói sủi cảo, sau đó sẽ để Thiệu Đình và Giang Linh đưa qua đó.

Chu Thư Nhân vui vẻ:

- Rất tốt.

Hai cô nương đều rất giỏi tẩy não, để họ đưa sủi cảo sẽ đạt được kết quả ngoài mong đợi.

Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,  

Phủ Vĩnh An Quốc Công

Trưởng tử nhị phòng kêu thảm thiết, thái y vô cùng nhanh tay, chẳng mấy chốc đã nối lại phần xương đùi bị gãy, nhưng vẫn chưa xong hết bởi cánh tay cũng bị trật khớp.

Chờ xử lý xong xuôi, thái y đứng dậy lấy bút viết đơn thuốc rồi giao đơn thuốc cho thế tử:

- Thương gân động cốt một trăm ngày, sau này công tử phải tĩnh dưỡng cẩn thận, đặc biệt là phải cẩn thận cánh tay bị trật khớp, đừng để quen với tình trạng trật khớp.

Đầu ngón tay cầm đơn thuốc của thế tử trắng bệch:

- Gãy chân có thể khỏi hẳn được không?

Đây mới là điều quan trọng, kỳ thi sắp đến, trưởng tử nhị phòng được bồi dưỡng tỉ mỉ, bây giờ lại bị thương nghiêm trọng như vậy, hắn vô cùng tức giận.

Thái y lau tay, nói:

- Cẩn thận chăm sóc sẽ không để lại di chứng.

Đại phu trên cả nước bây giờ đã được đưa vào khuôn khổ, thành tích kiểm tra đều là thật, ông ấy là đại phu nối xương tốt nhất Thái y viện.

Thế tử thở phào nhẹ nhõm:

- Để ta tiễn ngươi.

- Xin thế tử dừng bước.

Thế tử sai người đi lấy thuốc, hắn đến gặp phụ thân:

- Cha, mọi chuyện không đơn giản.

Còn lâu hắn mới tin là đang yên đang lành ngồi xe ngựa lại xảy ra chuyện, rõ ràng là bị người ta mưu hại mà.

Đương nhiên lão quốc công biết rõ:

- Con đi điều tra đi, ta muốn có chứng cứ.

Thế tử hít một hơi thật sâu, nói:

- Cha, nhất định là thế gia phương nam. Bọn họ quá khinh người rồi.

Quốc công không nói gì, trước đây lão còn làm tuyệt tình hơn, lão phất tay, nói:

- Đi đi.

Cho đến bây giờ, có nhớ lại gì cũng vô ích, lão muốn giữ được phủ Quốc Công nhưng trong lòng lại vô cùng mệt mỏi.

Tin tức hôm nay đã truyền đi khắp kinh thành, sự chú ý không chỉ đổ dồn vào phủ Quốc Công mà còn có các thế gia phương nam. Mỗi năm các thế gia đều sẽ vào kinh tặng quà, năm nay lại càng thu hút sự chú ý.   

Trong cung, Thái Tử không cần quan sát sắc mặt của phụ hoàng. Đừng nói là phụ hoàng, ngay cả cậu ấy cũng bực bội. Trước năm mới mà cũng dám động thủ. Ha, coi kinh thành là đâu?

Hoàng Thượng gõ gõ cái bàn:

- Con đi trấn an phủ Quốc Công cái đi.

So với phủ Quốc Công mà ngài để ý từ lâu, những thế gia to gan lớn mật này khiến ngài chán ghét hơn.

Thái Tử: - Vâng, phụ hoàng.

Hoàng Thượng tiếp tục nói:

- Cung yến năm nay Ngô Thế Hằng không cần đến.

Thái Tử biết phụ hoàng đang giận chó đánh mèo, cũng muốn nhân chuyện này cảnh cáo các thế gia phương nam. Phụ hoàng vừa lòng Ngô Thế Hằng, chứ không phải tất cả thế gia phương nam.

  -

Chu hầu phủ

Hôm sau Ngô Thế Hằng đến, có phần tức giận, Xương Trung kinh ngạc, hỏi:

- Huynh làm sao thế?

Ngô Thế Hằng sắp tức chết, Ngô gia bọn họ thật lòng trung thành với Hoàng Thượng:

- Ta bị giận chó đánh mèo, phiền chết mất.

Hắn thực sự không nghĩ nhiều, tiếp xúc với bọn họ cũng chỉ vì có ý khoe mẽ. Hắn là phò mã tương lai, nên họ muốn trút giận cho hắn nhưng ai mà ngờ đến bọn họ lại to gan như vậy!

Xương Trung nhìn quầng thâm mắt của Ngô Thế Hằng, hỏi:

- Hôn sự của huynh mất rồi?

Ngô Thế Hằng trừng mắt:

- Huynh nói lời đáng sợ gì vậy?

Phủi phui, nhân sinh của hắn – phò mã hoàn mỹ biết bao, chắc chắn sẽ không bao giờ buông hôn sự này!

Xương Trung vuốt cằm:

- Vậy là cung yến không có phần của huynh.

Đây là một vinh dự, đồng nghĩa với việc hoàng thất hài lòng với phò mã.

Ngô Thế Hằng ủ rũ nói:

- Ừ, năm nay không cần đi, ta muốn hộc máu mất. Bọn họ lợi dụng ta, cuối cùng lại hại ta như vậy.

Xương Trung đồng cảm với Ngô Thế Hằng, nói:

- Huynh yên tâm, Hoàng Thượng không có ý định đổi huynh đâu.

Ngô Thế Hằng cười ha hả, hắn cũng biết:

- Ta đã viết thư gửi về nhà.

Xương Trung ghé mắt, gia tộc có thể được Hoàng Thượng lựa chọn phò mã đều là những người thông minh.

Ngô Thế Hằng nằm bất động trên giường nhỏ. Tối hôm qua hắn không ngủ ngon, hắn đã nghĩ tới chuyện đánh tiểu nhân luôn rồi, không chờ được chưa qua năm mới mà muốn động thủ ngay? Không biết Hoàng Thượng đang vui vì đích trưởng tử của Thái Tử sao?

Xương Trung hết chỗ nói:

- Chẳng lẽ huynh định ăn vạ chỗ này của ta không đi sao!

Ngô Thế Hằng vẫn không nhúc nhích:

- Ta không có nơi nào để di.

Khi Hoàng Thượng chưa giận chó đánh mèo thì hắn còn có thể mặt dày mà vào cung. Hắn không muốn bị mấy kẻ ngu xuẩn bắt được nên chỉ có thể chạy, nghĩ trái nghĩ phải thì chỉ có ở chỗ này của Xương Trung mới cản được người.   

Xương Trung: - .... Huynh đúng là biết chọn chỗ đấy.   

Trước Tiếp