Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thời gian dần trôi đến cuối năm, quan viên nhận thưởng bạc vui mừng nghỉ đông, chỉ có Chu Thư Nhân vừa nhận được bạc thưởng cầm trên tay chưa kịp nóng đã đưa cho tiểu nhi tử, Trúc Lan duỗi tay xong nói:
- Anh chỉ có nhớ đến con trai anh thôi, được thưởng bạc cũng không mua quà cho em.
Chu Thư Nhân móc vòng tay trong lòng ngực ra:
- Đây là quà anh tích góp bạc để mua.
Trúc Lan có nhiều trang sức lắm rồi, có một số do cô thiết kế, tất cả đều rất tinh xảo, nhưng cô đặc biệt thích món đồ Chu Thư Nhân tặng:
- Đẹp không?
Chu Thư Nhân nhìn chăm chú vào cổ tay vợ mình, bụ bẫm trắng trẻo, da cũng rất mịn, được vòng tay điểm xuyết càng đẹp:
- Ừm, đẹp lắm.
Trúc Lan hừ một tiếng:
- Trong lòng anh chắc gì đã nghĩ như vậy.
Chu Thư Nhân cười tủm tỉm:
- Em đeo cái gì cũng đẹp.
Trúc Lan tháo chiếc vòng ra cất vào chỗ khác:
- Hôm qua phủ Hồ Hạ gửi thiệp đến đây, ngày mai sẽ đến nhà bái phỏng.
Chu Thư Nhân: - Năm nay ông ấy đến sớm thật.
Trúc Lan đã nghe con dâu thứ hai nói:
- Năm nay không ăn tết ở kinh thành, nói là đến thôn trang ở một thời gian.
Chu Thư Nhân nghe vậy liền hỏi:
- Vậy là trốn sao?
Trúc Lan vui vẻ:
- Có lẽ là vậy.
Năm nay có một số chức vị trong Công bộ được điều động mạnh tay, rất nhiều quan viên vào kinh, ngày thường không tiện bái phỏng, nên đều chờ đến chúc tết!
Chu Thư Nhân có hơi đói:
- Chúng ta đi ăn cơm trước.
- Được, hôm nay có canh sườn ngó sen anh thích đấy.
Chu Thư Nhân nhướng mày:
- Vậy anh phải húp thêm một bát.
Trúc Lan cười: - Phía nam gửi đến rất nhiều ngó sen, đủ ăn một thời gian.
- Tốt đấy, ngày mai chúng ta ăn lẩu đi. Trong nhà có mỡ bò không?
- Anh muốn ăn lẩu mỡ bò cay à?
Chu Thư Nhân thèm:
- Đúng vậy.
Anh ở Hộ Bộ toàn ăn đồ ăn điều dưỡng cơ thể, tuy ăn ngon nhưng hương vị thiên nhạt, già rồi thích ăn mặn, anh thích hương vị nồng hơn.
Trúc Lan thấy dáng vẻ trông mong của Chu Thư Nhân, cười nói:
- Được rồi, ngày mai sắp xếp cho anh.
Nha hoàn bưng đồ ăn vào, hai người ăn cơm chiều, bọn họ đều nhai kỹ nuốt chậm, một bữa cơm có thể kéo dài hơn nửa canh giờ.
-
Ngày hôm sau, Hồ Hạ canh thời gian đến, sợ đến sớm quá Hầu gia chưa dậy. Khi đến nơi Hầu gia đang uống trà trái cây, có mùi rất thơm. Có thể nhìn thấy rõ trái cây sấy khô trong ấm thủy tinh, Hầu phu nhân thật biết hưởng thụ cuộc sống.
Chu Thư Nhân ra hiệu cho Hồ Hạ ngồi xuống:
- Đừng khách sáo, tự mình rót trà đi.
Hồ Hạ nghe vậy trong lòng cũng cảm thấy có lý. Đây là dấu hiệu Hầu gia không coi ông ấy như người ngoài:
- Thơm quá.
Chu Thư Nhân cũng thích:
- Ta nghe nói ngài chuẩn bị đi thôn trang ăn tết?
Hồ Hạ thở dài:
- Mấy năm nay đều nhờ có ngài che chở nên ta mới có thể suôn sẻ ở Công Bộ, ta không thể làm việc khác nhưng việc không gây phiền toái cho ngài thì ta làm được.
Ông ấy được hưởng ké phúc của cháu trai, nếu không căn bản không đu được Chu hầu phủ.
Chu Thư Nhân vẫn luôn thích người rõ ràng, Hồ Hạ chính là người như vậy, Cổ Trác Dân cũng thế, anh nói:
- Đi thôn trang cũng tốt, yên tĩnh.
Hồ Hạ biết đây là việc làm đúng:
- Một số người mới vào Công Bộ có khá nhiều tâm tư.
Chu Thư Nhân không định hỏi thêm, không đáng để anh phân tâm.
- Không thích thì về là được, ngài không có gì phải sợ.
Hồ Hạ cười:
- Đúng vậy.
Chu Thư Nhân nhắc đến Lưu Phong:
- Lưu Phong viết thư trả lời, nó bảo vẫn ổn.
Nên thăm dò thì cứ thăm dò, tuy tạm thời không có hành động gì, rắc rối duy nhất là biết y là cháu rể của Hầu phủ, nên xã giao hơi nhiều.
Hồ Hạ biết mình khó có thể thăng chức, tương lai con trai chỉ có thể dựa vào Cổ Lưu Phong, ông ấy cười nói:
- Đứa nhỏ này đã trưởng thành quá nhiều rồi.
- Được tôi luyện suốt mấy năm qua mà ra.
Hồ Hạ ngồi một lúc rồi rời đi, trùng hợp vừa ra cửa định ngồi lên xe ngựa thì gặp Xương Trung vừa trở về.
Xương Trung tiến lên:
- Hồ đại nhân.
Hồ Hạ đáp: - Tiểu công tử vừa trở về à?
- Đúng vậy, Hồ đại nhân, ta có việc muốn hỏi ngài.
Hồ Hạ thắc mắc:
- Công tử muốn hỏi chuyện gì?
Lời đến bên miệng lại nuốt vào, Xương Trung cười nói:
- Không cần nữa, ta về hỏi cha ta.
Hồ Hạ không nghĩ nhiều:
- Ở kinh thành này không có chuyện gì mà Hầu gia không biết.
Xương Trung nhìn theo xe ngựa Hồ gia rời đi, quay người trở về. Hắn phát hiện ra người của Lư Gia Thanh đang điều tra, cứ chờ là được.
Gã sai vặt biết nhiều chuyện, hỏi:
- Công tử muốn hỏi chuyện về An gia sao?
Xương Trung: - Chỉ có ngươi nhiều chuyện.
- Tiểu nhân là gã sai vặt của công tử mà.
Xương Trung liếc xéo một cái, gã sai vặt vội ngậm miệng, Xương Trung mới hài lòng về chủ viện.
Chu Thư Nhân chưa đọc sách được một lúc thì nhi tử đã về:
- Hôm nay có hẹn với ai?
Xương Trung ngồi dựa xuống:
- Phải là ai hẹn con mới đúng.
- Tứ hoàng tử hả?
Xương Trung lắc đầu:
- Ngô Thế Hằng hẹn con, còn giới thiệu với con vài người.
Chu Thư Nhân chỉ tiện miệng hỏi, nghe được lời này thì buông sách xuống:
- Giới thiệu ai?
Xương Trung chỉ về phía nam:
- Công tử của thế gia phía nam, đúng là tình cờ, không cùng nhau đi, nhưng đích đến lại đều là kinh thành.
Chu Thư Nhân hiểu rõ:
- Đếm thám thính tin tức.
- Tai nghe mắt thấy, con bấm tay tính toán có người sắp gặp chuyện.
Chu Thư Nhân lại cầm sách lên, nói:
- Sắp tới đừng ra ngoài.
Xương Trung cũng không có ý định ra ngoài:
- Cha, gần đây cha ở nhà thì dạy dỗ con đi.
- Con còn cần cha dạy sao?
Khả năng tự học của con trai khá tốt.
Xương Trung đứng dậy dựa vào bên người cha, nói:
- Con muốn ở bên cha nhiều hơn mà.
Chu Thư Nhân nhún nhún vai:
- Con không biết đau lòng cho cha mình à, nhanh tránh ra đi, đè vào vai cha khó chịu lắm.
- Vậy con mát xa vai cho cha.
- Này thì tạm được.
Chu lão đại vào thì thấy cảnh cha từ con hiếu, tuy tuổi tác hắn không nhỏ nhưng vẫn hâm mộ:
- Cha, thư của Tứ đệ đến rồi.
Chu Thư Nhân đưa tay nhận lấy, trên thư nói thai của Đổng thị đã ổn, còn nói bà tử được đưa đến giúp rất nhiều việc, đồng thời cũng bày tỏ lời xin lỗi vì không thể ăn tết cùng cha mẹ.
Xương Trung cũng ghé vào xem:
- Tứ ca cũng không dễ dàng gì.
Chu Thư Nhân đặt bức thư xuống:
- Mấy ca ca của con có ai là dễ dàng.
Xương Trung mở miệng liền nói:
- Ngũ ca.
Chu Thư Nhân: - Nói nhảm.
Mấy nhi tử trong nhà đều phải trả giá và nỗ lực, mỗi người có những khó khăn riêng.
Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,
Phủ Tần Vương
Tuyết Hàm đón tiểu nhi tử về, nhìn Hà nhi chằm chằm khiến Hà nhi cảm thấy xấu hổ.
Dung Xuyên thấy vành tai tiểu nhi tử đỏ lên, đưa tay bế tiểu nhi tử lên:
- Nhìn xem con ta xấu hổ này.
Lúc này Tuyết Hàm mới thôi không nhìn nữa, nói:
- Hà nhi béo lên nhiều quá, cữu cữu chăm sóc rất tốt.
Dung Xuyên nghĩ đến lúc đi đón đứa nhỏ, cữu cữu nhìn bằng ánh mắt lưu luyến bèn nói:
- Hà nhi là nguồn sống của cữu cữu.
Tuyết Hàm cảm ơn cữu cữu, cữu cữu chăm sóc Hà nhi rất tốt:
- Năm nay đón cữu cữu đến đây ăn tết được không?
Nàng không nỡ đưa con trai trở lại.
Dung Xuyên lắc đầu:
- Nàng quên cần phải vào cung rồi sao.
Tuyết Hàm cảm thấy khó chịu trong lòng, kể từ khi phụ hoàng và mẫu hậu đi rồi, nàng vào cung không còn cảm thấy ấm áp, nếu không cần thiết thì nàng không thích tiến cung nhưng cơm tất niên năm nay không thể không ăn!
Lâm Hi và Trạch nhi mỉm cười đi vào, Lâm Hi sưởi ấm lễ vật mang về một lúc mới đưa cho tiểu đệ:
- Tỷ tỷ và ca ca đi lấy quà cho Hà nhi, Hà nhi có thích không?
Đôi mắt của Hà nhi rất to, trong đôi mắt trong veo đều là lễ vật:
- Thích lắm.