Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trúc Lan thầm nghĩ có thể về kịp thì tốt, cũng may nhậm chức ở châu cách kinh thành không xa lắm, nếu không thì đuổi cũng không kịp, cô nói:
- Bảo Ngọc Lộ chăm sóc tốt hai đứa nhỏ.
Lý thị nói: - Con đã bảo nha đầu chuyển lời rồi.
Uông lão gia bệnh chết, con rể cần giữ đạo hiếu ở nhà, cha mẹ chồng của con gái cũng phải ở lại kinh thành, xa thơm gần thối mà thời gian một năm không phải ngắn.
Xương Trung thấy mẹ và đại tẩu còn có lời muốn nói liền dẫn theo Lâm Hi và Lư Gia Thanh ra ngoài.
Lư Gia Thanh: - Lát nữa ta sẽ đến nhà sư phụ.
Xương Trung: - Sư phụ ngươi không có ở nhà.
- Đi làm việc sao?
Xương Trung nói: - Thận Hành theo Đại ca ta đến thôn trang rồi.
Hiện tại đa số thời gian Thận Hành đều đi theo Đại ca, đây là ý của cha.
Lư Gia Thanh chỉ có thể chờ ngày mai lại qua, y nhờ người bán da, cộng với số bạc kiếm được ở vương phủ, năm nay mua rất nhiều quà tết cho sư phụ.
Xương Trung lại nói:
- Chúng ta ra ngoài phủ đi dạo không?
- Được đấy, kinh thành đang lúc náo nhiệt.
Lâm Hi vươn tay lên:
- Tiểu cữu cữu, con cũng muốn đi.
Xương Trung: - Cũng được, nhưng mà nhìn con bây giờ làm gì có chỗ nào giống một cô nương. Càng ngày càng giống một tiểu tử.
Lâm Hi chỉ vào váy:
- Đây không phải váy sao?
- Cái ta nói là tính cách.
Lâm Hi cười tủm tỉm:
- Cha con nói tính cách của con như vậy rất tốt.
Dù sao nàng ấy cũng là quận chúa, không ai dám nhiều lời. Cha nàng ấy nói rằng nàng ấy có thể sống tự do cả đời.
Ba người đã đến tửu lầu, Lâm Hi nói:
- Tiểu cữu cữu là trưởng bối, người mời khách đi.
Sau khi Xương Trung đính hôn, chi tiêu có phần eo hẹp, chỉ chờ ăn tết xong thu một khoản tiền, hôm nay Lư Gia Thanh về kinh nên khoản tiền này bắt buộc phải chi ra:
- Được, ta mời khách.
Lâm Hi chọn món mình thích ăn, mấy người không vào phòng riêng ăn cơm mà chọn một chỗ tốt trong sảnh để ngồi.
Trong lúc đang gọi món, luôn có người mù mắt tiến lên:
- Vừa rồi còn tưởng mình nhìn nhầm, thế nhưng lại là quận chúa thật.
Trong mắt Lâm Hi tràn ngập vẻ nghi hoặc, nàng ấy chưa từng gặp vị tiểu thư trước mặt này:
- Ta biết ngươi sao?
Nụ cười của An tiểu thư cứng lại:
- Không quen biết, chẳng qua tiểu nữ đã từng gặp quận chúa thôi.
Lâm Hi cảm thấy thú vị:
- Nhưng vừa rồi ta nghe lời ngươi nói như thể ta và ngươi rất thân thiết vậy.
Sắc mặt An tiểu thư hơi tái đi:
- Tiểu nữ chỉ muốn đến chào hỏi quận chúa thôi, tiểu nữ vừa đến kinh thành nên không hiểu chứ cũng không có ý gì khác.
Lâm Hi chỉ vào cửa, nói:
- Nói thật, dáng vẻ này của ngươi giống như ta đang bắt nạt ngươi vậy, một khi đã như vậy thì đi nhanh không tiễn, đừng ở đây làm ta đau mắt.
Sắc mặt An tiểu thư lại càng tái hơn, đây là lần đầu tiên nàng ta bị đối xử không khách khí như vậy, không dám nhìn những người xung quanh, vội dẫn theo nha hoàn rời đi.
Xương Trung cười: - Cháu không sợ bị đồn rằng Lâm Hi quận chúa ngang bướng bá đạo sao?
Lâm Hi cười lạnh nói:
- Nàng ta dám sao?
Nếu dám Lâm Hi còn bội phục!
Lâm Hi không để trong lòng, nói với Lư Gia Thanh:
- Ta và tiểu cữu cữu đã chọn xong, huynh thích ăn gì tự mình chọn nhé?
Lư Gia Thanh hoàn hồn: - Được.
Xương Trung chờ Lư Gia Thanh chọn xong, hỏi:
- Sao ta thấy dường như ngươi đang có tâm sự gì trong lòng?
Lư Gia Thanh cười nói: - Không có.
Xương Trung không tin, sau khi ăn xong, ba người tách ra, Xương Trung cầm cây quạt gõ lòng bàn tay rồi gọi gã sai vặt tới nói:
- Đi hỏi thăm vị tiểu thư vừa rồi.
Đôi mắt của gã sai mặt trợn tròn:
- Công tử, ngài...
Xương Trung cầm quạt gõ đầu gã sai vặt:
- Nghĩ cái gì vậy?
Gã sai vặt cười trừ, hắn cũng chỉ nói đùa với công tử, biết công tử không phải người đa tình, hơn nữa tiểu thư vừa rồi trông rất ra vẻ.
Xương Trung về nhà liền biết là tiểu thư nhà nào, là tiểu thư của chủ sự Công Bộ mới vừa vào kinh.
Hắn cảm thấy như đã chạm vào thứ gì, kìm nén ý muốn tiếp tục điều tra. Thôi, nếu đúng như suy đoán của hắn thì sớm muộn gì cũng sẽ biết.
-
Lại hai ngày nữa trôi qua, Trúc Lan và Lý thị đến Uông phủ. Đào thị đã gầy đi rất nhiều, Trúc Lan hỏi:
- Lão phu nhân còn khỏe không?
Đào thị nói: - Tinh thần vẫn ổn.
Trúc Lan vỗ nhẹ tay Đào thị, nói:
- Muội cũng nên nghĩ thoáng hơn.
Gần đây Đào thị lo lắng quá nhiều.
- Ừm.
Trúc Lan nói chuyện với Đào thị, Lý thị đi gặp Ngọc Lộ, khuê nữ cũng gầy đi nhiều, thị nói:
- Phải chăm sóc cho bản thân thật tốt.
Ngọc Lộ đỡ mẹ ngồi xuống:
- Con không sao.
Lý thị: - Vừa rồi chưa gặp được mẹ chồng con, mẹ chồng con đâu rồi?
- Mẹ chồng đi chăm sóc lão phu nhân để con về nghỉ ngơi.
Lý thị nghe vậy liền nói:
- Mẹ chồng cũng rất thương con.
Ngọc Lộ nói: - Mẹ à, mẹ chồng con khá tốt.
Đương nhiên cái tốt này còn xen lẫn rất nhiều thứ, xuất thân của nàng ấy, còn có hai con trai, đây đều là vốn liếng của Ngọc Lộ. Chỉ cần đầu óc của mẹ chồng không có vấn đề thì sẽ không làm khó nàng ấy.
Lý thị lại hỏi:
- Con rể và đám trẻ đâu?
Ngọc Lộ nói: - Họ đang ở chủ viện, mẹ, lão phu nhân đã chia tất cả đồ vật tích góp cả đời, con cũng được chia không ít.
Lý thị nói: - Lão phu nhân đối xử rất tốt với con.
Ngọc Lộ cười cười, đều nhờ hai đứa con trai, nếu không sinh được con trai thì phải xem lại.
Bên kia, Trúc Lan đi gặp lão phu nhân, nói chuyện một lúc thì lão phu nhân mệt mỏi nên Trúc Lan cùng Lý thị rời khỏi Uông gia.
Trên xe ngựa về nhà, Lý thị nói con gái nhận được đồ vật:
- Bảo Ngọc Lộ giữ gìn cẩn thận.
Sau này đều phải cho hai đứa nhỏ, nói thẳng ra là chỉ qua tay Ngọc Lộ mà thôi.
Lý thị lại nói:
- Mẹ, sang năm nhà mẹ của con cũng có người thi tú tài.
Trúc Lan thực sự không biết:
- Đây là chuyện tốt.
Lý thị cười theo:
- Con cũng không ngờ lại có người học được, nếu có thể thi đậu tú tài là tốt lắm rồi.
Cử nhân thì thị không dám nghĩ, nhưng điều này cũng chứng tỏ Lý gia đang dần tốt hơn.
Trúc Lan mừng cho Lý gia:
- Đợi Xương Trung trở về sẽ chỉ bảo đứa trẻ bên nhà mẹ đẻ của con.
Lý thị: - Cảm ơn mẹ.
Có chuyện vui, không còn nghĩ đến Uông gia nữa.
Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,
Thời gian chầm chậm trôi qua, kinh thành đều biết tình huống của Uông lão gia. Ngay cả Hoàng Thượng cũng phái viện trưởng Thái y viện đến canh giữ, Hoàng Thượng rất rõ ý định của ông cụ. Là thế gia trung lập ở kinh thành, Hoàng Thượng cực kỳ hài lòng với Uông gia.
Hoàng Thượng nói với Chu Thư Nhân:
- Trẫm không muốn ông cụ phải tiếp tục chịu đau khổ nữa.
- Đây là sự kiên trì của ông cụ.
Hoàng Thượng nói: - Trẫm xin ghi lòng tạc dạ công lao của con cháu ông cụ, sẽ không có ai dám ngáng chân.
Chu Thư Nhân hiểu rõ, Hoàng Thượng muốn anh truyền lời đến Uông gia.
- Ông cụ tin tưởng Hoàng Thượng.
Hoàng Thượng cười cười, tin tưởng là tin tưởng nhưng vẫn có kế hoạch của mình. Tuy nhiên, giữa các thế gia thì ngài vẫn khá thích Uông gia.
- Khanh chưa gặp tiểu đồ đệ của khanh nhỉ, đứa nhỏ ngày càng ngày càng lớn, ừm, trông rất giống trẫm.
Thái Tử: “...”
Rõ ràng là giống cậu ta mới đúng!
Chu Thư Nhân: - Nếu có cơ hội, thần sẽ đến nhìn cho kỹ ạ.
Hoàng Thượng nói:
- Tiếc là trời lạnh quá, khanh lại không tiện đi phủ Thái Tử, chờ thời tiết ấm áp hơn cho đứa nhỏ vào cung khanh hãy nhìn kỹ xem, Nhìn mặt mày đứa nhỏ rất giống trẫm, tương lai nhất định cũng sẽ là minh quân.
Chu Thư Nhân nhìn Thái Tử một cái, Thái Thượng Hoàng yêu cầu anh làm sư phụ, Hoàng Thượng đồng ý nên nhanh chóng chấp nhận truyền nhân này. Đứa nhỏ này là Thái Tôn, chậc chậc, Hoàng Thượng nói như vậy lại giống như cho Thái Tử liều thuốc an thần.
Tay phê tấu chương của Thái Tử dừng lại, áp chế sự vui sướng trong lòng xuống, cậu ta không nghĩ đến việc con trai có bình thường hay không. Đích trưởng tử của cậu ta nhất định sẽ giống cậu ta, lại có thêm Chu hầu gia dạy dỗ thì nhất định tương lai sẽ là minh quân.
Khuôn mặt Chu Thư Nhân lại có vẻ kỳ quái, nghĩ đến vợ mình nói vị trí Thái tử phi tương lai sẽ được tranh giành kịch liệt hơn và càng nguy hiểm hơn.