Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tuyết Hàm buồn bực trong lòng nên mới về nhà mẹ để nói chuyện với Trúc Lan, ngồi một hồi nàng đứng dậy nói:
- Mẹ, con về thu thập hành lý để ngày mai đến phủ Thái Tử đây.
- Được rồi, đi đi, con nhớ cẩn thận, đồ dùng của bà đỡ cũng cần phải kiểm tra cẩn thận và dò xét kỹ lưỡng tất cả những ai bước vào phòng sinh.
Áp lực trong lòng Tuyết Hàm rất lớn:
- Vâng, con nhất định sẽ kiểm tra thật cẩn thận.
Trúc Lan đợi con gái rời đi, trong miệng niệm một câu phật, hy vọng Thái tử phi có thể sinh nở thuận lợi, đúng là một chuyện phức tạp.
Tin tức phu thê Tần Vương vào phủ Thái Tử không thể giấu được, Thái Tử cũng không vào cung làm việc nữa mà ở phủ Thái Tử canh giữ.
Ngày đầu tiên phủ Thái Tử không có động tĩnh, thần kinh Tuyết Hàm căng thẳng, nửa đêm nửa ngủ nửa tỉnh, sau đó lại thêm hai ngày nữa Thái tử phi mới có dấu hiệu.
Chuyện bắt đầu từ nửa đêm, Thái Tử phi không vội vào phòng sinh, vào phút cuối Tuyết Hàm nâng mấy cái rương vào. Từ lúc được mang vào phủ Thái Tử, cái rương vẫn luôn khóa chặt, bên trong là đồ dùng để sinh sản, tất cả đồ trong phòng sinh đều được thay đổi.
Thái Tử cảm kích, sau khi thay đổi xong mới đưa Thái tử phi vào phòng sinh. Các nha hoàn và bà tử đều phải trải qua kiểm tra cẩn thận mấy lần mới được đi vào, thậm chí sợ có ngậm thuốc nên ngay cả miệng cũng bị kiểm tra.
Tuyết Hàm cẩn thận nhớ lại tất cả những câu chuyện mà mẹ từng kể cho mình nghe, đồng thời kết hợp với những thủ đoạn hại người mà mình đã nghe được để chuẩn bị cho mọi tình huống. Thực sự đã điều tra được ra mấy người, Thái Tử trầm mặt dặn dò phải để ý thật cẩn thận.
Tuyết Hàm không đợi ở bên ngoài mà vào phòng sinh canh gác, ánh mắt tinh tường nhìn chằm chằm Thái tử phi. Thậm chí còn cẩn thận hơn mẹ của Thái tử phi.
Thái Tử cảm thấy xấu hổ với thúc thúc ruột:
- Thật xin lỗi đã phiền đến thẩm thẩm rồi.
Dung Xuyên: - Đây là chuyện đương nhiên, đích trưởng tử của cháu có liên quan đến giang sơn.
Thái Tử nghe thấy tiếng kêu chuyển dạ, lo lắng trong lòng, mong mọi chuyện đều thuận lợi, cậu ta bèn hỏi:
- Đã gửi tin tức vào cung chưa?
- Đã đưa vào cung rồi.
- Ừ, chúng ta ngồi chờ đi.
Dung Xuyên đã là cha của ba đứa trẻ, rất có kinh nghiệm chờ đứa con chào đời nên biết không thể sinh ra trong chốc lát được.
Nhưng Thái Tử thì rất căng thẳng, đây là lần đầu tiên cậu ta làm cha, hơn nữa đứa trẻ này cũng rất khổ, chưa sinh ra đã bị bày mưu tính kế. Ánh mắt cậu ta cứ dán chặt vào phòng sinh.
-
Mới đó mà trời đã sáng, tin tức Thái tử phi chuyển dạ loan truyền, mọi người đều đang chờ đợi tin tức từ phủ Thái Tử.
Buổi chầu triều sáng kết thúc rất nhanh, Chu Thư Nhân không bất ngờ khi Hoàng Thượng đến phủ Thái Tử, mọi người chỉ biết Thái Tử phi đang sinh, không rõ tin tức trong phủ Thái Tử.
Chu Thư Nhân cũng đang chờ tin tức, nếu là con trai thì sẽ là đồ đệ của anh, còn nếu là con gái thì Thái tử phi phải tiếp tục sinh, sau này sẽ càng gặp nhiều âm mưu hơn.
Thời gian chầm chậm trôi qua, Thái tử phi đã từng bị động thai, lại là thai đầu, nên không dễ sinh chút nào. Trong phòng sinh, Tuyết Hàm không ngừng niệm phật trong lòng. Nàng chăm chăm nhìn sắc mặt của Thái tử phi, sắc mặt của nàng căng thẳng, thần kinh đau nhức, đôi mắt cũng nhức mỏi.
Đột nhiên Thái tử phi kêu to một tiếng, Tuyết Hàm lập tức đứng dậy, bà đỡ cũng hoảng sợ. Tuyết Hàm vội đi qua, vì sợ bà đỡ có ý đồ nên luôn có người nhìn chằm chằm, xác nhận không phải vấn đề của bà đỡ mới thở phào nhẹ nhõm.
Trên trán Thái tử phi đầy mồ hôi, quá đau. Bà đỡ nói:
- Sắp ra rồi, nương nương xin hãy để dành sức.
Thời gian trôi qua, bà đỡ hét lên dồn sức, liên tục vài lần, rốt cuộc đứa bé cũng chào đời.
Bên ngoài cũng nghe thấy tiếng khóc của đứa trẻ, thời gian đã gần đến giữa trưa. Chờ một lúc, đứa trẻ được bế ra ngoài. Không cần phải hỏi, vẻ mặt vui mừng của bà tử đã nói lên tất cả, Thái Tử có đích trưởng tử.
Hoàng Thượng đích thân ôm lấy, cười nói:
- Được, được.
Điều này chứng minh cái gì?
Chứng minh vận mệnh quốc gia hưng thịnh, ngay cả ông trời cũng đang bảo vệ hoàng thất.
Thái Tử kích động, không phải không thích nữ nhi nhưng đứa bé đầu tiên là đích trưởng tử, có nghĩa là cậu ta đã có người thừa kế, đương nhiên địa vị cũng càng được củng cố.
Dung Xuyên đến gần:
- Đứa trẻ nặng đấy.
Bà tử lên tiếng:
- Ba cân ba lạng.
Quả thực không nhỏ, Thái tử phi đã phải chịu nhiều đau khổ mới sinh ra được.
Hoàng Thượng vui vẻ nói:
- Được, mọi người đều có thưởng.
Thái Tử háo hức nhìn nhi tử, tiếc là phụ hoàng không có ý định cho cậu ta ôm nên chỉ có thể nhìn thôi.
Dung Xuyên chưa thấy thê tử đi ra, biết thê tử còn phải để mắt tới phòng sinh vì sợ xuất hiện rong huyết sau sinh.
Đợi dọn dẹp sạch sẽ phòng sinh, thái y bắt mạch xác nhận Thái tử phi không sao thì Tuyết Hàm mới ra khỏi phòng sinh. Tuy rằng mệt mỏi nhưng trong lòng đã thoải mái hơn nhiều, nàng không cần công lao, chỉ mong đừng có chuyện gì bất trắc xảy ra, cũng may nàng cẩn thận.
Dung Xuyên đỡ thê tử:
- Ta bế nàng về nhé?
Mặt Tuyết Hàm đỏ lên, nếu như là vương phủ nhà mình thì nàng sẽ thoải mái nhưng nơi đây không phải là nhà.
- Không cần đâu, thiếp có thể tự đi được.
Phu thê họ thấp giọng nói chuyện, Hoàng Thượng chú ý đến, nhìn đệ muội đầy tán thưởng, con gái của Chu gia đúng là không tồi:
- Mấy ngày nay ít nhiều có công của hai người, trẫm mới cải tạo một thôn trang suối nước nóng, phu thê đệ đừng chê nhé.
Phu thê Dung Xuyên không chê, dù cho gia sản của họ nhiều đi chăng nữa thì vẫn thiếu một số thứ trong hoàng trang nên nhanh nhẹn tạ ơn.
Thái Tử im lặng nhìn phụ hoàng, phụ hoàng có tiền lại ra tay hào phóng, cậu ta cũng không thể keo kiệt. Thái Tử bế nhi tử trong lồng ngực, đợi nhi tử lớn lên sẽ đòi lại. Sau đó phu thê Tuyết Hàm lại được Thái Tử cảm ơn bằng vài con ngựa cống phẩm, nói là cho Lâm Hi vài con.
Thái tử phi thuận lợi sinh ra đích trưởng tử, không biết có bao nhiêu nhà đập vỡ đồ sứ, còn về những người bị bắt được ở phủ Hoàng Thượng thì phu thê Tuyết Hàm không hỏi, cũng không muốn quản.
*
Hộ Bộ
Chu Thư Nhân nhận được tin tức tiểu công công đưa đến, vuốt râu suy nghĩ nên tặng quà gì cho đồ đệ tương lai của mình.
Khâu Duyên nhẫn nhịn, cuối cùng vẫn không nhịn được:
- Vì sao Hoàng Thượng lại đặc biệt gửi tin tức cho hầu gia?
Chu Thư Nhân vuốt râu:
- Bởi vì có chút quan hệ thân thích?
Khâu Duyên không thèm tin, vẫn luôn cảm thấy chuyện này không hề đơn giản:
- Thái Tử có đích trưởng tử, đây là chuyện vui lớn.
Ông ta không dám nói, hình như thai đầu của hoàng thất đều là đích trưởng tử!
Chu Thư Nhân đang nghĩ không biết có phải do Thái Thượng Hoàng phù hộ không, lại mê tín một chút cũng không sao. Bởi, vận mệnh quốc gia hưng thịnh!
Chu Thư Nhân rất hưng phấn, đã nghĩ đến làm sao để dạy dỗ đích trưởng tử của Thái Tử.
Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,
Phủ Thái Tử, Thái Tử nghe nói phụ hoàng tìm sư phụ cho nhi tử, kìm nén hưng phấn nói:
- Thật sao?
- Ta có thể lừa con sao? Hoàng gia gia của con đã tìm sư phụ cho đứa nhỏ này rồi.
Thái Tử lại muốn bế nhi tử, tiếc là nhi tử đã đi ngủ rồi. Thái Tử ý nhị nhìn phụ hoàng, phụ hoàng giấu rất kín, nếu như cậu ta không có nhi tử thì nhất định phụ hoàng sẽ không cho biết, bèn hỏi:
- Khi nào thì bái sư?
Thái Tử nóng nòng muốn xác nhận sư phụ, càng tiếp xúc với Chu hầu gia, cậu ta càng biết được năng lực của Chu hầu gia. Chu hầu gia không phải sư phụ của cậu ta, nói không tiếc thì là giả, bây giờ Chu hầu gia là sư phụ của nhi tử, đã không còn gì tiếc nuối.
Hoàng Thượng liếc mắt nói:
- Không vội, đợi đứa trẻ bốn tuổi rồi nói.
Thái Tử: - ... Thà phụ hoàng không nói trước với nhi thần còn hơn.
Trong mắt Hoàng Thượng hiện lên ý cười, ngài cố ý làm như vậy:
- Con chỉ cần biết là được.
Thái Tử: “...”
Phụ hoàng đang cố ý!
Tiệc tắm ba ngày của đích trưởng tử của Thái Tử, Chu Thư Nhân tham gia, Trúc Lan cũng đích thân đến, chỉ gặp đứa bé một lát. Tiệc tắm ba ngày kết thúc đã được bế về, sợ rằng đứa trẻ bị lạnh.
Chu Thư Nhân đang nói chuyện phiếm, Thái Tử đi đến, không đầu không đuôi nói:
- Sau này Chu hầu gia vất vả rồi,
Những người khác không hiểu nhưng Chu Thư Nhân lại hiểu, anh bưng chén trà nói:
- Là vinh dự của thần.
Hai người chơi trò bí mật, lại còn không có ý giấu diếm, người nghe được thì cau mày suy đoán, tiếc là không có tin tức gì!