Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1741: Không Bất Ngờ

Trước Tiếp

Thái Tử có đích trưởng tử, lúc trầu chiều càng có thêm nghị lực, tinh thần khoan khoái, Hoàng Thượng cũng tươi rói mỗi ngày. Hoàng thất và Thượng Quan gia càng vui vẻ thì những thế gia có âm mưu trong lòng lại càng sốt ruột. Nhưng không thể thể hiện ra ngoài, đành chúc mừng Thái Tử với nụ cười giả tạo.

Chu Thư Nhân nhìn những người này giả cười vài ngày, nhìn đến mức sau lưng anh toát ra mồ hôi lạnh. Thượng Quan lão đại nhân không chịu nổi nên xin nghỉ.

Đương nhiên mọi người vẫn đang suy đoán về bí mật vào lễ tắm ba ngày, tiếc là có đoán như thế nào thì vẫn không tìm ra được. Chu hầu gia cũng không thân thiết hơn với Thái Tử, càng không hỏi ra được thì càng dễ suy nghĩ nhiều như thể đây là bí mật động trời vậy.

Chu Thư Nhân mắng cho những kẻ đến thăm dò đi, nói với Vệ đại nhân:

- Coi có khác gì tự ngược đãi mình không chứ?

Tâm can Vệ đại nhân run lên, hai ngày liên tiếp nghe Chu đại nhân mắng người. Ông ấy mở mắt, cười khô khan nói:

- Hỏi không ra thì sẽ không từ bỏ.

Chu Thư Nhân cử động bàn tay đang đeo găng tay, nói:

- Ngài có muốn biết không?

Vệ đại nhân lắc đầu:

- Không, không muốn.

Chu Thư Nhân cười ra tiếng, hình như lá gan của nhạc phụ tiểu nhi tử hơi nhỏ:

- Lại sắp đến cuối năm rồi, cuối cùng cũng đến lúc phát bổng lộc một lần mỗi năm.

Vệ đại nhân khẽ thở dài, nói đến bổng lộc, giọng nói mang theo chút vui mừng, hỏi:

- Không biết cuối năm nay có ban thưởng gì không?

Đã xoát nhiều nhà quan viên như vậy, năm nay chắc chắn sẽ rất tốt lành.

Chu Thư Nhân cũng cảm thấy vậy:

- Chắc là sẽ có.

Vệ đại nhân cười, thoạt nhìn c1o của cải đấy, nhưng được ban thưởng nhiều cũng tốt, bèn nói:

- Đã hai ngày nay Uông đại nhân không lên triều.

Chu Thư Nhân ừ một tiếng, cơ thể của ông sắp không chịu được nữa mà vẫn phải tiếp tục chật vật sống qua năm mới.

Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,  

Chu hầu phủ

Buổi chiều Minh Huy từ ngoài thành về, trên áo choàng toàn là tuyết. Trúc Lan cau mày nói:

- Sao không rũ sạch tuyết rồi hẵng tiến vào.

Minh Huy đưa áo choàng cho gã sai vặt, nói:

- Cháu trai có tin tức tốt nên nhất thời quên giũ tuyết.

Trúc Lan khịt mũi, Minh Huy không thường xuyên đến học viện, mùa đông năm nay tính cả lần này mới là ba lần, cô nghe nói Thiệu Đình đã bình thường với Minh Huy:

- Chuyện gì vui ?

Minh Huy xoa xoa tay cho ấm:

- Giang cô nương sắp đính hôn.

Trúc Lan: - Ồ.

Minh Huy thấy bà nội không bất ngờ:

- Bà biết rồi sao?

Trúc Lan buông cuốn sách trong tay xuống, nói:

- Khắp học viện không có chuyện gì mà ta không biết, Giang cô nương thân cận với Thiệu Đình, vậy nên cũng không ngạc nhiên với chuyện của Thiệu Tuân và Giang cô nương.

Minh Huy: - Vậy mà cháu còn kích động muốn nói cho bà biết đấy!

Trúc Lan còn biết Triệu Đình đưa tơ dẫn lối nữa kìa, hai vị cô nương là “đối tác vàng” trong chuyện tẩy não, thuyết phục được rất nhiều gia đình đưa các nữ hài đến học viện. Thiệu Đình ngưỡng mộ Giang cô nương mới có những chuyện sau đó, mà Thiệu Tuân không chê dung mạo của Giang cô nương, còn tôn trọng Giang cô nương, cô cảm thấy ánh mắt nhìn người của Minh Huy rất được.

Minh Huy nói: - Cháu nghĩ mấy ngày nữa Giang cô nương sẽ nói với bà.

Trúc Lan có cùng suy nghĩ, dù sao cũng là người được hầu phủ chăm sóc. Hơn nữa đính hôn thì cô chắc cần cô mai mối giúp chứ.

Minh Huy không biết của cải của Giang cô nương thế nào:

- Có lẽ sẽ đính hôn trước khi hết năm, đợi sang năm thi đỗ tú tài rồi mới bàn chuyện thành thân.

- Không tới phiên cháu lo đâu.

Minh Huy hỏi: - Bà ơi, bà có cho Giang cô nương thêm của hồi môn không?

- Hoàng Thượng giao nàng ấy cho hầu phủ chúng ta, khi nàng ấy thành thân ta sẽ chuẩn bị thêm của hồi môn.

Minh Huy lột vỏ quýt:

- Thiệu gia không có của cải.

Trúc Lan phất tay:

- Được rồi, đừng quấy rầy ta, cháu cũng về nghỉ ngơi đi.

Minh Huy ăn quả quýt xong, nói:

- Vậy cháu về đây thưa bà nội.

Minh Huy vừa đi thì Lý thị đi đến, trên tay cầm danh sách quà tặng năm mới:

- Mẹ, năm nay có thêm nhà sui gia của tiểu đệ, con không biết nên chuẩn bị danh sách quà tặng năm nay thế nào.

Con trai út là tất cả của cha mẹ chồng, thị đã xem rất nhiều danh sách quà tặng nhưng vẫn không thể đặt bút xuống. Cuối cùng đành phải đến dò hỏi mẹ chồng.

Trúc Lan suy nghĩ một chút, nói:

- Nhiều hơn Nhiễm gia và những nhà sui gia các hai phần đi.

Xương Trung là tiểu thúc thúc của Minh Vân và những người khác, nhiều hơn hai phần là đủ rồi.

Lý thị có phán đoán, đáp:

- Vậy con dâu về sẽ soạn đơn.

Trúc Lan nhìn danh sách quà Tết dài ngoằng, đây mới chỉ là danh sách quà tặng quan trọng:

- Gần đây con vất vả rồi.

Lý thị cười: - Có Lưu Giai giúp con dâu rồi.

Thị cũng sẽ ở bên cạnh hướng dẫn cho con dâu, Vinh An hầu nhận được rất nhiều quà tặng năm mới khiến con dâu luống cuống tay chân.

Trúc Lan: - Con ra ngoài nhớ dẫn Lưu Giai đi theo, khi không có việc gì thì hãy dạy nó những điều kiêng kị của nữ quyến.

Nữ nhân khi mang thù sẽ thù rất dai, lỡ vô tình xúc phạm chắc chắn lần sau họ sẽ ngáng chân mình. Có thể tránh được thì tốt nhất nên tránh. Đặc biệt là nữ nhân trong hậu trạch thời cổ đại, kết quả của trạch đấu là nhiều người sinh ra bệnh tâm lý, nếu không phải có h*m m**n kiểm soát mạnh mẽ thì là ngoan cố!

Lý thị: - Dạo này có nhiều tiệc chiêu đãi.

- Thái Tử có đích trưởng tử, nhân dịp tâm trạng của hoàng gia tốt, tâm trạng vui vẻ nên đều muốn thả lỏng.

Từ khi Thái Thượng Hoàng qua đời, triều đình lại được Hoàng Thượng sắp xếp lại lần nữa, tiệc chiêu đãi được mở ít đi rất nhiều, có mở tiệc chiêu đãi cũng không dám cười đùa khắp nơi. Hiện tại hoàng thất đã qua cơn mưa trời lại sáng, kinh thành không tụ tập mở tiệc chiêu đãi thì còn làm gì nữa.

Lý thị nghĩ đến những gì mình nghe được:

- Con nghe nói Thái Tử muốn nạp trắc phi.

Trúc Lan: - Không tin được.

Lý thị cười: - Vậy nên con dâu chỉ nghe một chút, không để tâm.

Thái tử phi có đích trưởng tử, Thái Tử cũng không bị điên. Những lời đồn này chỉ có thể do những kẻ vội vàng tung ra.

  -

Chớp mắt Vệ gia đã đáp lễ năm mới, Chu hầu phủ tặng quà Tết sớm, không thể đưa đi đưa lại quá nhiều nên tốt nhất gửi đi sớm, tránh phải luống cuống tay chân.

Trúc Lan cầm lấy danh sách quà tặng, xem qua quà đáp lễ của Vệ gia, ừm, đáp lễ lại dựa theo Chu gia chỉ là khác điểm nhấn thôi.

Trúc Lan hỏi: - Xương Trung có ở nhà không?

Thanh Tuyết đáp: - Công tử đã ra ngoài từ sáng sớm.

Trúc Lan đặt danh sách quà xuống, nói:

- Chọn những thứ mà Xương Trung có thể dùng được đưa đến viện của nó đi.

Thanh Tuyết: - Vâng.

Lý thị hỏi: - Mẹ, tiểu đệ có hẹn với Vệ tiểu thư sao?

Trúc Lan: - Chắc vậy.

Sang năm Xương Trung cần rời kinh về quê nhà thi tú tài, đã đi là sẽ đi lâu, người trẻ, tình cảm tốt nên không nỡ rời xa.

Tại cửa hàng của người nước ngoài, Xương Trung cùng vị hôn thê chọn đồ, hắn đứng nhìn một lúc, hỏi:

- Sao muội lại chỉ chọn đồ cho nam tử dùng?

Vệ Hinh Di hỏi: - Thích không?

Xương Trung thực sự không thiếu những thứ này, hắn nhận được rất nhiều thứ từ người nước ngoài, còn tinh tế hơn những thứ trong cửa hàng, tuy nhiên hắn vẫn nói:

- Chỉ cần là muội chọn thì ta đều thích.

Vệ Hinh Di ngọt ngào:

- Khi nào đi huynh nhớ mang theo nhé.

Xương Trung tính nhẩm giá, có khi túi tiền của vị hôn thê sắp xẹp rồi: - Được.

Vệ Hinh Di cảm thấy đau lòng khi thanh toán, tiền bạc mà nàng ấy vất vả tích góp... Nhưng nàng ấy vẫn giữ vẻ mặt như thường mà thanh toán tiền.

Xương Trung hiểu rất rõ vị hôn thê của mình, nhìn cái tay vò túi tiền là biết đang đau lòng!

Vệ Hinh Di hít một hơi sâu, nàng ấy có thể tiếp tục tích góp:

- Chuyển hết lên xe của huynh đi.

- Thật hào phóng.

Vệ Hinh Di phụt cười:

- Đi, chúng ta đi chọn bút đi.

Xương Trung nghiêng đầu nhìn:

- Còn mua sao?

- Đúng.

Xương Trung muốn nói rằng hắn có rất nhiều cây bút nổi tiếng rồi, nhà kho của cha lại càng nhiều nữa, hắn còn chưa mua bút bao giờ, Xương Trung nhìn đôi mắt sáng ngời của vị hôn thê thì cười:

- Nghe theo muội.

Hai người đi mua bút xong lại đi đến hiệu sách, lần này Xương Trung trả tiền cho Vệ Hinh Dư mua một cuốn du ký.

Chu Thư Nhân dành hai canh giờ đi thăm Uông lão gia, từ khi bước ra khỏi Uông phủ, tâm trạng của anh rất không tốt. Muốn nhìn không khí náo nhiệt trên phố, kết quả là gặp được tiểu nhi tử và con dâu tương lai. Hai đứa không ngồi trên xe ngựa, vừa đi vừa nói cười rải cơm chó trên đường.   

Chu Thư Nhân bị vỗ bả vai, người có thể vỗ bả vai của anh ở kinh thành không có nhiều, quay đầu lại thì thấy Lý Chiêu, anh nói: - Ngài đấy à.

- Sao ngươi lại ôm bụng, không thoải mái ở đâu sao?

Chu Thư Nhân: - Ăn không tiêu.

Lý Chiêu: - Hả?

Trước Tiếp