Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thời gian trôi nhanh, chớp mắt đã đến ngày Vinh An hầu phủ mở tiệc chiêu đãi. Cổng chính rộng mở, bên ngoài hầu phủ có vô số xe ngựa, lần đầu mở tiệc chiêu đãi nên gửi rất nhiều thiệp mời, cũng có nghĩa là có nhiều khách hơn.
Lần trước Hầu phủ mở cửa chính để làm tang sự, không ai nhìn kĩ kiến trúc và cảnh vật của hầu phủ. Lúc này đây tuy là mùa đông nhưng cảnh tuyết rơi trên những kiến trúc tinh xảo vẫn rất đẹp, Vinh An hầu phủ được Thái Thượng Hoàng tiêu tiền để xây dựng một cách tỉ mỉ nên nói là đi một bước qua một cảnh cũng không quá. Khách khứa đi thành tốp năm tốp ba, thảo luận về cảnh vật trong phủ. Có người thì đơn thuần thưởng thức, có kẻ thì ghen tị.
Minh Đằng và Lưu Giai là chủ nhà, hai người họ đang bận rộn tiếp đãi khách. Trúc Lan và con gái ngồi với nhau, bên cạnh còn có Tề vương phi và những người khác, người bình thường không dám ghé vào đây, cô cũng vui vì lỗ tai được thoải mái.
Lý thị lo lắng cho con dâu, dù không can thiệp nhưng thị vẫn đứng ngoài quan sát để lỡ có lỗi gì thì thị cũng có thể giúp đỡ bù đắp.
Cả nhà Vinh Ân Khanh cũng đến. Lần đầu Diêu Dao bước vào phủ, nàng ta không khỏi nắm chặt tay tướng công. Vinh Ân Khanh cảm nhận được tâm tình của thê tử, vỗ về tay nàng ta an ủi.
Đôi mắt Diêu Dao vô cớ đỏ lên, hít một hơi sâu:
- Thiếp không sao mà.
Vinh Ân Khanh: - Ừm.
Vào ngày giỗ đầu, hắn không đi theo Minh Đằng mà tế bái vào lúc khác. Hắn không ghen tị vì Minh Đằng có thể ở lại tòa nhà này, cũng không ghen tị vì Minh Đằng có phong hào Vinh hầu gia này. Hắn biết rõ thân phận của mình, hắn vẫn chỉ là con của thiếp thất.
Hôm nay có rất nhiều khách, mỗi nhà còn dẫn theo tiểu thư đến. Một số là để giao tiếp, số còn lại là có mục đích. Trúc Lan thấy Lý thị trở về thì khó hiểu:
- Sao con đã về rồi?
Bàn tay mập mạp của Lý thị xoa mặt, thì thầm bên tai mẹ chồng:
- Ứng phó nhiều có hơi mệt, mẹ không biết con đã gặp bao nhiêu tiểu thư đâu.
Trúc Lan: - Tiểu thư?
Lý thị gật đầu, ban đầu thị cũng không hiểu nhưng khi họ tiết lộ ý đồ, rốt cuộc thị cũng hiểu ra, thị nói:
- Minh Đằng mang họ Vinh.
Nam nhân Chu gia không được nạp thiếp, mà Minh Đằng lại kế thừa họ Vinh, Vinh gia ít người thừa kế, Minh Đằng không có ý định nạp thiếp nhưng lại có nhiều người đang nhìn chằm chằm. Vừa rồi người gặp thị đều là nữ quyến của các quan chức nhỏ, thị không muốn phải đon đả nữa nên đã quay lại.
Trúc Lan vỗ nhẹ tay Lý thị:
- Minh Đằng là một đứa trẻ có trách nhiệm.
Lý thị cũng cười:
- Con dâu yên tâm lắm.
Vậy nên thị đã trở về, nếu như không phải là lần đầu tiên nhi tử mở tiệc chiêu đãi thì thị còn muốn mắng người nữa!
Trước mặt Minh Đằng cũng có rất nhiều người, dù bên cạnh có tiểu thúc nhưng vẫn không thể ngăn cản mọi người đến trò chuyện. Nơi mà các vị đại lão của kinh thành ngồi, tuổi tác của Minh Đằng còn trẻ nên vô cùng nổi bật.
Chu Thư Nhân ngồi uống trà ở cách đó không xa, Uông Cự hỏi:
- Ngài không lo lắng sao?
Chu Thư Nhân: - Lo lắng bị ức h**p? Hay là lo bị người khác tính kế?
- Minh Đằng vẫn còn quá trẻ.
Chu Thư Nhân: - Ta không lo lắng, khi ông cụ còn sống đã cầm tay chỉ bảo nó, hơn nữa đây là những thứ nó nên trải qua, nó họ Vinh.
Uông Cự nhấp một ngụm trà, nói:
- Ngài nói đúng.
Chu Thư Nhân hỏi:
- Bệnh của ông cụ đã khá hơn chưa?
Uông Cự thở dài:
- Vẫn chưa, những gì cần chuẩn bị đều đã chuẩn bị xong.
Ông ấy cũng đau đớn, không muốn cha mình phải tiếp tục chịu đựng nỗi đau, nhưng cha phải chịu đựng đau ốm vì dòng tộc Uông thị, hiện đại đang cố gắng gượng mong được đến cuối năm.
Chu Thư Nhân cảm thấy khó chịu trong lòng, một đường đến được đây, ông cụ đã nhắc nhở anh rất nhiều, cũng coi như một nửa người thầy.
- Ngài cũng đừng buồn, đây là tâm nguyện của ông cụ.
Trà trong miệng Uông Cự càng đắng:
- Ta đã chuẩn bị rồi.
Chu Thư Nhân thở dài:
- Mấy năm nay có rất nhiều người đã lần lượt đi.
Uông Cự vuốt tóc mình:
- Ta trẻ hơn ngài.
Chu Thư Nhân khinh bỉ:
- Ừ ừ, ta chờ ngài bước lên một bước.
Uông lão gia qua đời, Uông Cự giữ đạo hiếu một năm, khi trở về nhất định sẽ thăng chức. Chậc chậc, đúng là hâm hộ. Đây chính là thế mạnh của gia tộc.
Ngọc Văn và Lâm Hi nói chuyện, Lâm Hi đẩy bả vai Ngọc Văn một cái:
- Biểu tỷ, Cố Thăng nhận được thiệp, hẳn là tỷ đưa đúng không?
Dù cho Vinh An hầu phủ đã hạ thấp tiêu chuẩn mời thiệp nhưng nếu Cố Thăng muốn nhận được thiệp mời thì vẫn còn chưa đủ tư cách lắm.
Ngọc Văn thoải mái thừa nhận:
- Ừ, tỷ đến gặp tẩu tẩu để lấy thiệp.
Lâm Hi: - Lần này thoải mái thừa nhận rồi sao?
Đôi mắt Tĩnh Huyên sáng lên:
- Có chuyện sao?
Lâm Hi: - Đúng là có chuyện kể đó.
Ở bên Cố Thăng, Ngô Thế Hằng chậc lưỡi hai cái:
- Ngươi sắp có chuyện vui nhỉ.
Hắn đã sớm nhận ra có gì đó không đúng nhưng Cố Thăng chưa nói nên hắn cũng không dò hỏi tới cùng, rốt cuộc thì chuyện có liên quan đến An Hòa huyện chúa, lần này thì không cần phải cố kỵ nữa.
Cố Thăng ho khan một cái:
- Vẫn còn sớm lắm.
Ngô Thế Hằng vuốt cằm:
- Chờ chắc ăn là có chuyện vui đi, ta sẽ tặng quà bự cho ngươi.
Cố Thăng không để ý đến ánh mắt đánh giá của người khác, cười nói:
- Được.
Từ khi y xuất hiện ở Vinh An hầu phủ, y đã đối mặt với không ít ánh mắt đánh giá. Khi nhận được thiệp, y không hề do dự mà đến đây, tiếc là không thể nhìn thấy huyện chúa, nam nữ ngồi riêng.
Minh Đằng đưa thiệp, người nhận thiệp đều nể tình mà đến. Nhiễm Tầm nhìn Minh Đằng, khẽ thở dài. Người bạn cùng nhau chơi đùa năm đó nay đã là Vinh An hầu gia, còn y lại mất hết thanh danh. Rõ ràng đã có cơ hội đứng lên cũng bị y làm vuột mất.
Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,
Tiệc chiêu đãi kết thúc, khách khứa lần lượt rời đi, cuối cùng tòa nhà to lớn chỉ còn lại những hạ nhân bận rộn. Cả nhà Minh Đằng trở lại viện Chu hầu phủ ở, Lưu Giai cầm khăn nói:
- Lau mặt trước đã.
Hôm nay Minh Đằng kính rượu quá nhiều người, uống rượu đến choáng váng. Hắn ngoan ngoãn ngồi yên để nương tử lau mặt.
Lưu Giai cười:
- Ngoan thật.
Minh Đằng lắc lắc đầu, nói:
- Ta vẫn luôn ngoan mà.
Lưu Giai đỏ mặt, nghĩ đến điều gì đó lại mím môi nói:
- Có người muốn làm thiếp thất cho chàng, không biết là ai đồn nói ta không thể sinh con.
Đầu óc Minh Đằng tỉnh táo hơn nhiều:
- Ta sẽ điều tra.
Lưu Giai: - Hửm?
Minh Đằng đưa tay ôm lấy eo của nương tử:
- Ta chỉ cần có hai mẹ con nàng thôi.
Khóe miệng Lưu Giai nhếch lên:
- Chàng mau nằm xuống nghỉ ngơi đi.
- Được.
Lưu Giai cũng rửa mặt, hôm nay nàng ta mệt mỏi không kém. Nàng ta sờ lên bụng mình, quả thực cơ thể từng bị thương nhưng người nói nàng ta không thể sinh quá ác độc.
Yến hội ở Vinh An hầu phủ đã kết thúc, có người còn muốn mượn quan hệ của Vinh An hầu, tiếc là Minh Đằng có nhiệm vụ nên dọn vào thôn trang hoàng thất không ra ngoài nữa.
Sự náo nhiệt này dần biến mất khi Minh Đằng không xuất hiện trong thời gian dài, thời gian trôi đi, ánh mắt của mọi người lại đổ dồn vào phủ Thái Tử.
-
Thấm thoắt đã đến lúc Thái tử phi sắp sinh, mọi người càng tập trung hơn. Trúc Lan xác nhận mình không nghe nhầm:
- Hoàng Hậu yêu cầu con phụ trách phủ Thái Tử hả?
Tuyết Hàm gật đầu:
- Con cũng bất ngờ vì Hoàng Hậu lại tin tưởng con đến vậy, công việc này thật sự rất khó đảm nhận.
Nếu không có chuyện gì xảy ra thì không sao, lỡ xảy ra chuyện gì thì trách nhiệm của nàng rất lớn. Nếu như không chắc chắn rằng Hoàng Hậu không hại mình thì Tuyết Hàm muốn mắng người.
Trúc Lan: - Hoàng Hậu đã nói như vậy thì hẳn là Hoàng Thượng cũng biết.
Tuyết Hàm nhếch môi:
- Con đã biểu hiện quá tốt trong tang lễ của Thái Thượng Hoàng.
Trúc Lan chỉ có thể an ủi khuê nữ:
- Đây là sự tin tưởng.
Tuyết Hàm thở dài, nàng thật sự không cần sự tin tưởng này. Nàng xoa mặt nói:
- Ngày mai con sẽ đến phủ Thái Tử.
- Dung Xuyên cũng sẽ đi mà.
Đây là điều yên tâm duy nhất của Tuyết Hàm:
- Đúng vậy, chàng ấy sẽ đi cùng con.