Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trúc Lan: - Vậy nên năm nay than và chất đốt đắt, nếu không kiểm soát được giá cả thì sẽ tiếp tục tăng nữa.
Chu Thư Nhân nói: - Cửi lửa cũng không rẻ, anh thấy có rất nhiều người bán củi.
- Đúng vậy, nếu như chăm chỉ hơn thì một ngày có thể bán được vài lần.
Chu hầu phủ có thôn trang riêng, không cần phải mua củi, mỗi ngày thôn trang đều đưa củi vào kinh. Toàn bộ hầu phủ rất lớn, nhiều chủ tử, cũng nhiều hạ nhân, không tính tiêu hao củi lửa mỗi ngày thì than và chất đốt mới là khoản chi lớn.
Có thể nghĩ được chi tiêu trong một ngày của Hầu phủ lớn nhường nào, tiền tiêu vặt mỗi tháng cũng là một khoản không nhỏ. Cuộc sống của những quan viên thanh liêm nếu không có ân huệ thì không ngăn nắp như tưởng tượng.
Chu Thư Nhân vuốt râu:
- Tháng này có rất nhiều quan viên ứng trước lương bổng.
Bổng lộc của triều đình đã tăng lên mấy lần, cũng coi như không tệ nhưng đáng tiếc là ngày đông cuộc sống khó khăn.
Trúc Lan nói: - Không vay tiền từ quốc khố là được.
Chu Thư Nhân hừ lạnh nói:
- Nghĩ cũng đừng hòng.
Ứng trước lương bổng đã là điểm giới hạn của anh, Hoàng Thượng cũng sẽ không cho phép. Mỗi một đồng tiền trong quốc khố phải được tiêu dùng cẩn thận.
Lần trước phát sinh hải chiến đã khiến Hoàng Thượng có cảm giác vô cùng gấp gáp, thỉnh thoảng lại xem bản đồ đường bờ biển. Nghĩ đến đây, Chu Thư Nhân cảm thấy đau đầu. Việc thành lập tuyến phòng ngự cần tiền, lại còn là cái động hút tiền không đáy.
Buổi tối, cả gia đình ăn bữa cơm đoàn viên ở chủ viện, quần áo vẫn là màu sắc đơn giản, không thay quần áo sáng màu, ai bảo Chu hầu phủ tương đối gần gũi với hoàng thất đâu!
Những quan viên khác chỉ cần sau một tháng là có thể sinh hoạt bình thường nhưng Chu hầu phủ vẫn khiêm tốn, ít nhất là Hoàng Thượng thấy sẽ vui. Chu Thư Nhân cũng tưởng niệm những cái tốt của Thái Thượng Hoàng.
Ngày hôm sau, Minh Đằng và ông nội vào triều sớm, sau ngày giỗ đầu, Vinh An hầu gia phải chính thức xuất hiện trên triều đình.
Sinh ra ở vạch đích là nói Minh Đằng đấy. Hắn đứng ở trong điện, tuy rằng rất trẻ tuổi nhưng lại đứng ở vị trí rất dễ thấy, sau một năm im ắng, Minh Đằng đã thay đổi rất nhiều. Một năm viết kinh văn không phải vô nghĩa, ngày ngày viết và nghiên cứu giúp tính tình được mài giũa ngày càng trầm tĩnh.
Hoàng Thượng nhìn thấy thì rất kinh ngạc, trên triều khen ngợi Minh Đằng có lòng hiếu thảo. Sau đó kết thúc buổi chầu triều, ngài liền dẫn Minh Đằng theo.
Ôn lão đại nhân vô cùng ghen tị nhưng rồi lại buồn bực. Ôn gia mới là nhà ngoại của Thái Tử, Hoàng Thượng đã trấn áp Ôn gia vài lần ấy vậy mà lại tin tưởng Chu Thư Nhân vô điều kiện. Mọi người đều có thể cảm nhận rõ được Hoàng Thượng yêu thích Minh Đằng, dòng họ Vinh này đúng là hời thật chứ.
Ôn lão đại nhân châm chọc một câu:
- Chu hầu gia đúng là có phúc.
Chu Thư Nhân: - Ai bảo ta có một người mẹ tốt chứ! À không phải, phải nói là do ta biết đầu thai chứ?
Ôn lão đại nhân: “...”
Miệng lưỡi của tên già này...lão không nên nhanh mồm.
Ôn lão đại nhân tức giận rời đi, những người khác đi tới chúc mừng, ai cũng hiểu rõ Hoàng Thượng muốn trọng dụng Vinh Minh Đằng, ghen tị cũng vô ích. Dòng tộc Vinh thị ít nhân khẩu, Hoàng Thượng tin tưởng cũng không sợ Vinh thị lớn mạnh.
Chu Thư Nhân khách sáo trả lời, đợi đám người rời đi anh mới chắp tay sau lưng chậm rãi bước đi.
Nhị hoàng tử nhìn trời, sao mà muốn mượn sức người của Chu hầu phủ lại khó như vậy!
Chu Thư Nhân không biết nỗi buồn của Nhị hoàng tử, anh đang nghĩ đến Lão Tứ. Từ sau khi mùa đông bắt đầu, cuộc sống của Xương Liêm không dễ chịu lắm, dù cho triều đình đã khống chế không để thương nhân nhân cơ hội kiếm lợi, nhưng thế gia cũng có biện pháp mưu lợi riêng. Chu Thư Nhân lại vui vì đây là cơ hội của Xương Liêm, rèn luyện đủ sẽ là vốn liếng của Xương Liêm.
Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,
Ra khỏi hoàng cung, Chu Thư Nhân nhìn thấy Tề Vương, thấy hắn đứng cạnh xe ngựa của Hộ Bộ thì thắc mắc, hỏi:
- Vương gia tìm ta có việc gì sao?
Tề Vương nói: - Việc riêng.
Chu Thư Nhân không lên xe ngựa:
- Mời vương gia nói.
Tề Vương: - Cả kinh thành đều biết cải thảo của hầu phủ rất ngon, ta muốn mượn mấy người trồng rau.
Chu Thư Nhân còn cho rằng là chuyện riêng gì:
- Đây là chuyện nhỏ.
Tề Vương lại hạ giọng nói:
- Chu hầu còn nhớ hạt giống tốt không.
Mất một lúc Chu Thư Nhân mới ngộ ra, hỏi:
- Hạt giống cải tiến?
- Đúng vậy, ta nghe hoàng huynh nói năm nay chuyện đã ổn.
Quả thực Chu Thư Nhân chưa nghe Hoàng Thượng nhắc đến, không nói với anh có lẽ muốn đợi hoàn toàn ổn định.
- Đây là chuyện tốt.
Tăng sản lượng lương thực là chuyện tốt mang lại lợi ích cho dân, đặc biệt là trong những năm sản lượng lương thực giảm sút quả thực giống như một liều thuốc trợ tim.
Tề Vương không rõ Hoàng Thượng sẽ quy công lao này về mình hay là tưởng nhớ phụ hoàng, theo lý là phụ hoàng, nhưng khi phụ hoàng lực bất tòng tâm, thì Hoàng Thượng đã tự làm lấy.
Tề Vương đi rồi, Chu Thư Nhân ngồi lên xe ngựa của Hộ Bộ vuốt râu. Tề Vương muốn thử anh để xem tính toán của Hoàng Thượng, tiếc là Hoàng Thượng chưa nói với anh.
Chu Thư Nhân vừa trở về Hộ Bộ không lâu thì Minh Đằng đến:
- Cháu vừa rời cung là đến đây luôn à?
Minh Đằng gật đầu:
- Vâng, Hoàng Thượng đã sắp xếp nhiệm vụ cho cháu rồi.
Chu Thư Nhân không cảm thấy bất ngờ, Hoàng Thượng nhất định sẽ trọng dụng Minh Đằng.
- Là công chuyện gì?
Minh Đằng: - Hoàng Thượng để cháu phụ trách việc trồng trọt lương thực.
Điều này thực sự khiến anh ngạc nhiên, anh còn tưởng rằng Hoàng Thượng sẽ sắp xếp cho Minh Đằng bảo vệ hoàng cung.
Chu Thư Nhân cười: - Đây là sự tin tưởng với cháu.
- Vâng?
Chu Thư Nhân nói lại lời Tề Vương nói:
- Nếu như không có gì bất ngờ xảy ra thì sang năm sẽ có kết quả, nỗ lực mấy năm nay sắp thành công, Hoàng Thượng giao cho cháu phụ trách, ngài tin tưởng cháu.
Còn là vô cùng tin tưởng mới giao cho.
Minh Đằng cười đáp:
- Là chuyện tốt có lợi cho dân, cho nước.
Chu Thư Nhân vuốt râu:
- Hoàng Thượng đang miễn phí ban tặng cho cháu một mớ công lao đấy..
Minh Đằng cũng suy nghĩ cẩn thận:
- Cháu trai sẽ không làm Hoàng Thượng thất vọng.
Chu Thư Nhân nói: - Vinh gia trung thành với Hoàng Thượng, cháu chỉ cần nhớ kĩ là được.
Minh Đằng gật đầu:
- Cháu sẽ giữ kín.
Hắn hiểu rõ thân phận của mình, Vinh An hầu gia là sự tin tưởng của hoàng thất dành cho dòng tộc Vinh thị.
Chu Thư Nhân mừng cho Minh Đằng, nhưng cũng cảm thấy hơi ghen tị. Công lao của anh đều là nỗ lực của mình, Minh Đằng thì hay rồi, được Hoàng Thượng tốn tâm tư sắp xếp cho, nhưng anh lại vui mừng hơn:
- Lần này cháu chủ trì tiệc chiêu đãi, thể hiện địa vị của mình ở kinh thành, không cần phải luống cuống.
Minh Đằng cười:
- Cháu hiểu rồi.
Dòng tộc vinh thị không nhiều người, nhưng có đủ tự tin!
Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,
Chu hầu phủ
Trúc Lan đang xem thiệp mà Lưu Giai đã chọn, cười nói:
- Được lắm, chọn những cái này đi.
Lưu Giai nghe xong thì vui mừng, nàng ta sợ tầm mắt mình không đủ rộng, chọn cái không đủ đẹp, đến lúc đó lại làm mất mặt mũi của dòng tộc Vinh thị:
- Vậy cháu về sắp xếp người viết thiệp.
Trúc Lan cười gật đầu:
- Đừng mệt quá, cứ từ từ là được.
Lưu Giai cũng hiểu không thể gấp gáp, Lý thị chờ con dâu đi rồi mới cười nói:
- Đứa nhỏ này vẫn chưa tự tin.
Trúc Lan: - Cứ thong thả, ai mà không lần mò từng chút một chứ.
Lý thị nói: - Nhiều lúc con dâu còn choáng váng khi xử lý việc trong phủ, không ngờ con dâu lại xử lý tốt như vậy.
- Vậy mà còn khoe được, được rồi, con là lợi hại nhất, trẻ nhỏ dễ dạy.
Lý thị cười lớn, nói:
- Không biết phu thê Minh Vân gần đây thế nào.
Trúc Lan không lo lắng:
- Không phải lá thư lần trước nói rau xanh được trồng đang lớn lên sao? Con đừng lo lắng cho hai vợ chồng chúng nữa, ta thấy cuộc sống vợ chồng son rất thú vị.
Lý thị: - Bây giờ có tức phụ bên cạnh đúng là khác.
Trúc Lan cũng cười, quả thực là khác. Mẹ chồng nàng dâu lại nói một chút chuyện ở kinh thành, đột nhiên Lý thị nói:
- Cái thai của Thái tử phi cũng không còn nhỏ tháng nữa, chắc là sắp sinh rồi nhỉ.
Trúc Lan tính ngày:
- Đúng là sắp rồi.