Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1736: Trưởng Tỷ Như Mẹ

Trước Tiếp

Trúc Lan lấy làm khó hiểu, từ sau khi Thượng Quan Giai đại hôn, nữ quyến của Thượng Quan gia khác với nam tử, trở nên khiêm tốn hơn và không tham gia những bữa tiệc không cần thiết. Từ sau khi Thái tử phi mang thai thậm chí còn đóng cửa không ra ngoài. Chu hầu phủ và Thượng Quan gia không thường xuyên lui tới nên chuyện đưa thiệp đến cửa đúng là bất ngờ.

Buổi tối, Trúc Lan nói chuyện với Chu Thư Nhân:

- Em nghĩ cả ngày vẫn không hiểu.

Chu Thư Nhân vuốt râu:

- Hẳn là có việc gì đó?

Không có việc gì sẽ không đến cửa, Thượng Quan gia cũng cẩn thận giống như Ninh gia, không biết sau này sẽ ra sao, nhưng hiện lại đang được Thái Tử tin tưởng sâu sắc!

Trúc Lan nhỏ giọng nói:

- Thượng Quan gia cũng đang ở thế khó, từ khi Thái tử phi mang thai liền bị tính kế liên tục.

Thái tử phi là cái bia ngắm, lại còn thu hút thù hận. Ngày nào đứa trẻ chưa được sinh ra bình an thì ngày đó Thượng Quan gia không thể yên tâm.

Chu Thư Nhân: - Ngày mai sẽ biết.

Sau đó Chu Thư Nhân chầu triều, ấy vậy mà lại biết trước được nguyên nhân. Ngày hôm qua là ngày nghỉ của Thượng Quan lão đại nhân nên không chầu triều, hôm nay chầu triều nhưng vừa đến đã cảm ơn anh.   

Chu Thư Nhân sửng sốt một lát, Thượng Quan lão đại nhân nhỏ giọng nói chuyên nhân. Thượng Quan gia không ngờ đến tú nương nhà mình bị mua chuộc, quần áo được làm bị động chạm.

Chu Thư Nhân suy nghĩ một lúc, hỏi:

- Ngọc Kiều nhắc nhở sao?

Lão đại nhân cười:

- Nha đầu này vẫn luôn rất thông minh.

Đến Thượng Quan phủ nhiều lần, lại là cháu gái nhỏ nhất của Chu Thư Nhân, nũng nịu, rất được người khác yêu thích.

Chu Thư Nhân nói: - Cũng nhờ Thượng Quan tiểu thư nghe theo.

Nếu đổi lại là người khác chưa chắc đã nghe lọt.

Lão đại nhân nói: - Hai tỷ muội chúng có quan hệ rất tốt.

Đây cũng là điều ông ấy muốn nhìn thấy, tình bạn của các nữ hài tử rất dễ bị bỏ qua nhưng đôi khi lại rất có tác dụng.

Chu Thư Nhân âm thầm chặc lưỡi, hậu viện của Thượng Quan gia không chặt chẽ, nhưng nói đi nói lại chủ yếu là do có quá nhiều âm mưu, muốn chặt chẽ cũng khó.

Lợi dụng Thượng Quan gia để hại Thái tử phi, chiêu này đủ độc.

*

Chu hầu phủ

Trúc Lan cũng nghe Thượng Quan lão phu nhân nói xong bèn nói:

- Đứa nhỏ Ngọc Kiều này đã nghe quá nhiều chuyện rồi.

Lão phu nhân nói: - Nghe nhiều một chút cũng tốt.

Hậu viện của Thượng Quan gia cũng nghiêm minh, kỷ luật đích nữ nghiêm khắc, tuy có dạy dỗ việc trong hậu trạch nhưng cũng có lúc sơ suất, lần này cẩn thận đến mấy vẫn có sai sót nhưng may là không gây nên hậu quả xấu.

Thượng Quan gia đã bị cuốn vào, chỉ có Thái tử phi bình an thì Thượng Quan gia mới có thể suôn sẻ mọi việc.

Trúc Lan lại nói:

- Lão phu nhân không ngại con bé nói nhiều quá là được.

- Không chê, ta thích nha đầu Ngọc Kiều này.

Con gái trong nhà mình đều điềm tĩnh và hào phóng, ít có người hoạt bát. Ngọc Kiều hoạt bát rất đáng yêu.

Trúc Lan không hỏi Thái tử phi như thế nào, nói thêm vài câu về Ngọc Kiều rồi mới tiễn lão phu nhân đến cảm ơn đi. Đợi khi người đi rồi, Trúc Lan chỉ vào chiếc hộp và dặn dò Thanh Tuyết:

- Đưa qua cho Ngọc Kiều đi.

Đây là những thứ Ngọc Kiều xứng đáng được nhận, nha đầu này cũng có ý tốt.

Ngọc Kiều nhìn thấy một đống hộp, hỏi:

- Những thứ này đều cho ta sao?

Thanh Tuyết cười nói:

- Đúng vậy, Thượng Quan gia cảm ơn tiểu thư.

Ngọc Kiều mở hộp ra, Thượng Quan gia có vốn liếng nên có rất nhiều thứ tốt. Nàng ấy nhìn trang sức và ngọc bích nói:

- Nhưng như này thì cũng nhiều quá.

Thanh Tuyết nói: - Tiểu thư xứng đáng ạ.

Ngọc Kiều ôm hộp:

- Nếu bà nội đã nhận rồi vậy thì ta sẽ không khách sáo nữa.

Nàng ấy chia trang sức ra, mỗi tỷ tỷ có một phần, còn lại thì bổ sung vào danh sách của hồi môn của mình, đều là thứ tốt cả.

Ngọc Kiều đợi Thanh Tuyết đi rồi, vừa định khoe khoang thì gặp ngay vẻ mặt lạnh lùng của tỷ tỷ ruột:

- Muội không dám nói bừa nữa.

Ngọc Nghi đứng dậy lấy kinh thư ra:

- Dù lần này là chuyện tốt thì cũng không giấu được sự nhiều lời và lớn gan của muội, sắp tới đừng ra ngoài nữa, mỗi ngày một cuốn kinh văn.

Chu hầu phủ không xen vào việc tranh đấu, Thượng Quan gia tin tưởng Chu hầu phủ nên mới không bại lộ quá nhiều. Dù thế nào đi nữa, tính tình của Ngọc Kiều cần được mài giũa lại.

Ngọc Kiều nuốt nước miếng:

- Mỗi ngày một quyển sao?

Thật khủng khiếp, cuốn kinh văn mà tỷ tỷ ruột lấy có hơn 5000 từ!

Ngọc Nghi: - Không viết xong muội sẽ biết hậu quả.

Ngọc Kiều: “!!”

Đôi tay nhận lấy kinh văn run run, khi nào thì tỷ tỷ ruột mới gả chồng đây?

Trưởng tỷ như mẹ, nàng ấy không muốn “thụ hưởng" nữa.

Trúc Lan nghe được tin thì cười cười, có Ngọc Nghi ở đây cô không cần lo lắng về việc nuôi dạy Ngọc Kiều.

Thanh Tuyết nói: - Hầu phủ phá hỏng âm mưu, sẽ khiến kẻ khác oán hận.

Trúc Lan cười châm chọc:

- Chẳng lẽ làm quan có tính tình không gây chuyện là tốt? Hoàng Thượng và Thái Tử sẽ không điều tra sao? Bọn họ không có thời gian mà ghim hầu phủ của chúng ta đâu.

Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,  

Sau vài ngày, Trúc Lan đã biết ai là người tính kế. Chỉ cần nhìn đã biết trên tấu sớ của Thượng Quan gia viết tên buộc tội ai là biết ấy mà.

Lần đầu tiên Thượng Quan gia nắm chặt không buông tha người khác, cũng có ý giết gà dọa khỉ. Ngày ngày phòng ngừa dù có cẩn thận mấy vẫn có sai sót, phải làm tàn nhẫn thì mới có thể khiến một số người tỉnh táo hơn, nên cân nhắc về những chuyện không chắc chắn.

Sau đó Trúc Lan nghe được tin Hoàng Hậu đã hết bệnh, Trúc Lan hỏi con gái:

- Thật sự đã khỏe rồi sao?

Tuyết Hàm gật đầu:

- Hôm qua nữ nhi tiến cung thăm Hoàng hậu, quả thực đã khá hơn nhiều rồi.

Trúc Lan: - Hẳn là nghĩ đến đứa cháu trai chưa chào đời của mình.

Tuyết Hàm nói: - Hoàng Hậu muốn phái nữ quan đến chăm sóc Thái tử phi nhưng Hoàng Thượng từ chối.

Trúc Lan: - Hửm?

Tuyết Hàm giải thích rằng:

- Lần trước Thái tử phi bị động thai, nghe nói đã thay đổi rất nhiều người.

Trúc Lan cũng nghĩ như vậy, Hoàng Hậu phái nữ quan đến đó, lúc đấy chỉ huy linh tinh sẽ càng thêm khó chịu:

- Hoàng Hậu không kêu Thái tử phi tiến cung ư?

- Không, chỉ là phái nữ quan đi thăm. Con đã hiểu cái thai này quan trọng đến mức nào.

Trúc Lan thầm nghĩ, thật ra còn có một phần nguyên nhân là do cha con. Hoàng thất rất sợ Chu Thư Nhân không sống lâu, đương nhiên nguyên nhân lớn nhất là đích trưởng tử rất quan trọng.

Tuyết Hàm về nhà mẹ đẻ muốn thoải mái như nào thì mặc thế ấy, nàng sửa sang lại tay áo, thoải mái dựa vào ghế, nói:

- Tĩnh Huyên công chúa không về cung ở.

Trúc Lan: - Không về?

Tuyết Hàm nhếch môi:

- Đúng vậy, hôm qua Tĩnh Huyên công chúa lại cùng con về Tần vương phủ.

Vậy nên trong lòng Hoàng Hậu, vị trí cao nhất là Thái Tử, thứ hai là cháu trai chưa chào đời, thứ ba là tứ hoàng tử, cuối cùng mới là công chúa Tĩnh Huyên.

- Tĩnh Huyên công chúa đã hoạt bát hơn rất nhiều, mẹ thấy công chúa rất thích đến trường.

Tuyết Hàm cười nói:

- Bị Lâm Hi dạy hư rồi, Lâm Hi còn dạy Tĩnh Huyên dùng roi.

- Cũng tốt.

Công chúa có võ công cao rất có khí thế!

Tuyết Hàm bất lực với con gái, nói:

- Tại Dung Xuyên chiều mà ra, cả kinh thành đều biết Lâm Hi quận chúa có thể dùng roi. Đúng rồi, mấy ngày trước con bé còn đánh người.

Trúc Lan thực sự không biết:

- Ai chọc con bé nóng giận vậy?

Tuy rằng cả ngày đeo roi nhưng Lâm Hi chưa bao giờ đánh ai.

Tuyết Hàm: - Có tên đánh một nữ tử trên phố, nữ tử che chở cho đứa con không dám chạy khiến Lâm Hi tức giận.

Trúc Lan cau màu:

- Nếu không xử lý tốt, nữ tử này về nhà sẽ càng khó khăn hơn.

Tuyết Hàm cười: - Có Dung Xuyên ở đây, không ai có thể chọc giận nữ nhi của chàng ấy, chàng ấy đã lo liệu xong rồi.

Trúc Lan lắc đầu:

- Nó càng ngày càng nuông chiều con cái.

- Bản tính đứa nhỏ tốt, chiều một tí cũng không sao.

Trúc Lan vui vẻ:

- Con lại nói thay cho Dung Xuyên.

Tuyết Hàm cũng cười:

- Bởi vì con cũng nuông chiều, chỉ là con không khiêm khắc hơn chút xíu là không được.

  -

Hoàng cung

Hoàng Thượng và Chu Thư Nhân nói xong chuyện chính, cùng nhau ngồi uống trà. Chu Thư Nhân nhìn Thái Tử đang ngồi cách đó không xa phê tấu chương, cảm thấy có phần hoảng hốt, suýt chút bị nước trà làm bỏng.

Hoàng Thượng ra tiếng hỏi:

- Vì sao Chu hầu lại thất thần?

Chu Thư Nhân hoàn hồn, dùng khăn lau tay:

- Thần cảm thấy cảnh tượng trước mắt rất quen thuộc.

Năm đó Hoàng Thượng cũng ngồi ở chỗ Thái Tử để phê tấu chương, bây giờ đến phiên Thái Tử.

 

Trước Tiếp