Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chu Thư Nhân bưng chén trà nóng, một chung trà nóng thẳng xuống bụng, Uông lão gia đã giải tán hết hạ nhân trong viện, chỉ còn lại Uông Cự ở bên cạnh. Ông cụ ôm lò sưởi tay, nói:
- Lần này dòng tộc Uông thị được lợi, tương lai mười mấy năm tới sẽ không ngoi đầu lên nữa.
Chu Thư Nhân lại rót cho mình một chén trà nóng, nói:
- Lão đại nhân đã tính toán xong cả rồi.
Ông cụ cười cười, lão cũng mệt mỏi, nhưng lão sinh gia trong thế gia, hưởng thụ phú quý mà gia tộc mang đến cho mình, chỉ cần lão còn sống thì lão sẽ lên kế hoạch tương lai cho gia tộc:
- Ta cũng muốn thiên vị nói lời hay cho Cự nhi, tiếc là con ta vẫn kém ngươi rất nhiều.
Uông Cự không hề không phục, ông ấy đã nhìn Chu Thư Nhân đi đến ngày hôm nay như thế nào, ông ấy không thể tỉnh táo được như Chu Thư Nhân.
Ông cụ tiếp tục nói:
- Sau khi ta chết Cự nhi có thể bảo vệ cho Uông gia, ta vẫn hy vọng ngươi có thể coi chừng nhiều hơn. Uông gia tốt hay xấu rất quan trọng với Chu hầu phủ.
Một cây không thể chống nhà vững, dòng tộc Uông thị không tham dự vào chuyện tranh đoạt hoàng quyền nên sẽ là đồng minh tốt nhất của Chu hầu phủ.
Chu Thư Nhân: - Ta hiểu rõ, lão đại nhân hãy yên tâm.
Ông cụ lại nói:
- Sau này người có yêu cầu gì cũng đừng khách khí, các mối quan hệ của Uông gia sâu hơn ngươi tưởng.
Chu Thư Nhân giật mình, cười nói:
- Ta không mong có một ngày phải dùng đến nó.
Ông cụ cũng vậy, lão mong Chu hầu phủ có thể tồn tại lâu dài, hai nhà là quan hệ thông gia, gia chủ tương lai có huyết mạch của Chu gia, lão chỉ có thể sắp xếp mọi việc. Cuối cùng nói chuyện với Chu Thư Nhân không có gì để tiếc nuối.
Chu Thư Nhân ở Uông gia rất lâu, còn gặp Ngọc Lộ và hai đứa nhỏ, mãi đến buổi chiều mới rời khỏi Uông gia.
Trở lại hầu phủ, Trúc Lan nói:
- Hôm nay anh đi Uông gia ở lại lâu như vậy, dòng tộc Uông thị làm chim hoàng tước, muốn tính kế Uông gia cũng phải suy nghĩ lại.
Chu Thư Nhân cười: - Là anh cố ý, tuy rằng chúng ta không nhúng tay giúp đỡ kế hoạch của Uông gia nhưng Uông gia tốt quả thực có lợi với nhà ta.
Trúc Lan cười hỏi:
- Ông cụ có khỏe không?
Lòng Chu Thư Nhân trầm xuống:
- Cũng không tốt lắm, nhưng vẫn có thể kiên trì, bây giờ vẫn chưa phải là lúc rời đi.
Lòng Trúc Lan cũng nặng trĩu:
- Ông cụ qua đời, Uông gia phải về nhà để tang, quả thực không phải là lúc, dòng tộc Uông thị vừa mới được lợi.
- Đúng vậy, nên ông cụ phải cố gắng cầm cự, Uông gia đã nuôi rất nhiều đại phu giỏi.
Trúc Lan rất sốc, nói:
- Ông cụ cũng vì gia tộc cả.
Quan niệm gia tộc của người xưa quá mạnh mẽ.
Chu Thư Nhân nói: - Một mình gánh vác tính mạng của cả Uông gia trên lưng, quá mệt mỏi.
Trúc Lan nói: - Anh cũng rất mệt, trên người anh cũng đang gánh tính mạng của rất nhiều người mà.
Khi đến một địa vị nhất định nào đó, không phải muốn thảnh thơi là được thảnh thơi, chỉ cần có lợi là được, nếu bản thân không có năng lực thì chỉ có thể bị nuốt chửng và đến lúc đó mới thật sự là thảm.
Chu Thư Nhân lại nói:
- Dạo này không nhận được thư của Xương Liêm.
Trúc Lan nói: - Đúng là trùng hợp, hôm nay thư của nó đã đến kinh thành.
- Để anh xem.
Trúc Lan đứng dậy lấy thư, đưa cho Chu Thư Nhân rồi nói:
- Không có chuyện gì lớn, nhắc đến nhiều nhất là cái thai lần này của Đổng thị có vẻ không tốt cho lắm.
Chu Thư Nhân nhanh chóng đọc qua thư, nói:
- Nó cũng không dễ dàng gì, tại nơi thế gia tụ tập có quá nhiều toan tính.
- Thai kỳ của Đổng thị không ổn, bởi vì phải lo lắng nhiều, em đang nghĩ phái mấy bà tử qua đó, bà tử từ hầu phủ ra có thể hù dọa rất nhiều người.
Chu Thư Nhân: - Em sắp xếp là được.
Trúc Lan có suy nghĩ trong lòng, còn định gặp con gái nhờ tìm người ở trong cung ra, cô nói:
- Đổng ra bây giờ lại rất im hơi lặng tiếng.
Chu Thư Nhân cười lạnh nói:
- Đổng gia tách ra ở riêng hết rồi, Đổng thị lại là người rõ ràng, nhiều năm rồi Đổng gia còn không nhìn nhận rõ tức là đầu óc có vấn đề, dù sao thì vẫn còn Xương Liêm nên Đổng gia không dám vào kinh.
Nói đến thông gia, Trúc Lan lại nhắc đến nhà mẹ đẻ của Triệu Thị:
- Đến giờ vẫn luôn rất an phận.
Vẻ mặt Chu Thư Nhân kỳ quái:
- Xương Nghĩa là sắt đá, Triệu gia không an phận mới là lạ.
Trúc Lan cũng cười:
- Anh cũng mệt rồi, nghỉ ngơi một lát đi.
Chu Thư Nhân không cảm thấy mệt:
- Trịnh gia sắp được thả rồi.
- Nhanh như vậy sao?
Chu Thư Nhân bật cười:
- Hoàng Thượng đã điều tra rõ những chuyện cần điều tra, hạ chỉ cho Tôn gia về kinh rồi.
Đương nhiên Hoàng Thượng đã khống chế quân đội, nếu không cũng sợ sai lầm. Nhanh quá khiến anh ngạc nhiên nên muốn xác minh một chút. Đừng nghĩ rằng trời cao hoàng đế xa thì quân đội sẽ thành của nhà mình, Hoàng Thượng luôn theo dõi sát sao đấy!
Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,
Thời gian trôi qua rất nhanh, vụ thu hoạch mùa thu kết thúc, náo nhiệt nhất kinh thành lúc này là luận tội Tôn tướng quân. Đầy đủ chứng cứ phạm tội, các võ tướng run rẩy, đó giờ có nhiều tấu sớ báo cáo những võ tướng tham ô, chỉ là lần này có thể đều là thật.
Trịnh gia cũng rất náo nhiệt, từ sau khi Trịnh gia được bãi bỏ lệnh cấm thì có rất nhiều người đến cửa xin cưới tiểu thư Trịnh gia. Tuy nhiên Trịnh gia lấy lí do Trịnh tiểu thư vẫn còn nhỏ để từ chối.
Cũng có người tới Chu hầu phủ, muốn nhờ Trúc Lan giúp đỡ mai mối vì cho rằng cùng quê thì kiểu gì chả nể mặt hơn. Trúc Lan đều từ chối hết, sau đó cô không thích ở trong nhà nên đến học viện thường xuyên hơn.
Ngọc Nghi và những người khác cũng thích đi theo cùng… ừm, đa số là tò mò về Thiệu Đình.
-
Hôm nay Trúc Lan lại đến học viện, không chỉ có các cháu gái mà còn có Thượng Quan Li.
Đến học viện, Trúc Lan làm việc, sau khi vụ thu hoạch mùa thu kết thúc, Thiệu đình không có lớp học sẽ đến khu vực xung quanh để tuyên truyền, lại có thêm rất nhiều nữ tử đến học tập. Tuy rằng có một số cô nhi nữ công tác đã rời đi nhưng học viện vẫn dần trở nên sôi động.
Để tuyển thêm nhiều trò nữ, Trúc Lan quy định mười học sinh đứng đầu trong kì thi cuối kì sẽ có phần thưởng, cao nhất được thưởng một lượng bạc, ngoài ra vào học kỳ thứ ba sẽ được miễn một nửa số bài thi bắt buộc để từ đó có hiệu quả trong việc tuyển sinh học trò.
Ngọc Kiều và Thượng Quan Li đi dạo khắp nơi:
- Thế nào, ta không nói quá đúng không, nơi này không tồi chứ?
Thượng Quan Li được tiếp nhận giáo dục toàn diện của gia tộc, tuy tuổi còn nhỏ nhưng không hề kém trong cầm kỳ thi họa, đây là lần đầu tiên nàng ấy thấy nhiều nữ sinh như vậy:
- Quả thực là không nói quá.
Ngọc Kiều chỉ vào bảng tin:
- Muội nhìn vào đây đi.
Thượng Quan Li trợn tròn mắt:
- Các nàng ấy thật giỏi.
Ngọc Kiều gật đầu:
- Vậy nên nói bà nội ta là lợi hại nhất.
Vẻ mặt kiêu ngạo khiến Thượng Quan Li bật cười:
- Đúng đúng đúng, Chu hầu phu nhân là lợi hại nhất.
Ngọc Kiều cười nói:
- Ngày mai có đến nữa không?
Thượng Quan Li lắc đầu:
- Ngày mai ta muốn đi thăm tỷ tỷ.
Ngọc Kiều chớp mắt, từ nhỏ nàng ấy đã gặp rất nhiều quý nhân, lá gan cũng lớn, bèn hỏi:
- Thái tử phi có ổn không?
Thượng Quan Li nắm tay bằng hữu, cũng chỉ có Ngọc Kiều hỏi con bé mới không nổi lòng nghi ngờ, Chu hầu phủ rất đáng tin, nhưng dù vậy con bé cũng không thể nói.
- Khá tốt.
Ngọc Kiều biết được rất nhiều, lần trước Thái tử phi bị động thai, nàng ấy cũng biết. Ngọc Kiều buông tay Thượng Quan Li ra, đi vòng quanh tiểu cô nương vài vòng rồi nhỏ giọng nói:
- Muội đi đừng có mang theo túi đựng hương, cũng đừng dùng những đồ trang sức màu sắc, quần áo mặc như thường là được, đừng may quần áo mới.
Thượng Quan Li bối rối: - Hả?
Ngọc Kiều nâng cằm lên:
- Tin ta, không sai đâu.
Nàng ấy chính là người nghe chuyện của bà nội mà lớn lên, còn có một số lời đồn trạch đấu trong kinh thành, mẹ nàng ấy lại không bên cạnh, Nhị bá mẫu và Ngũ thẩm biết cái gì cũng sẽ nói cho nàng ấy và tỷ tỷ nghe vì sợ bọn họ bị tính kế phải chịu thiệt. -
Sáng sớm hôm sau, Trúc Lan mới vừa ăn cơm sáng, Đinh quản gia đến đưa thiệp:
- Thiệp của phủ Thượng quan à?