Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hai mắt Trác Cổ Du đỏ lên:
- Ngươi thật không biết xấu hổ.
Cố Thăng cười lạnh một tiếng:
- Được, được, ngươi cao thượng, ngươi quang minh lỗi lạc!
Trác Cổ Du: “...”
Cố Thăng khinh bỉ trong lòng, quả thực y được Chu hầu phủ bảo vệ, nhưng y không hề có dã tâm, Hoàng Thượng cũng biết tỏng rồi còn trêu đùa y nữa!
Trác Cổ Du thì sao?
Toàn bộ phủ Quốc Công đều muốn tính kế Chu hầu phủ, bây giờ lại nói y không biết xấu hổ, hừ, ai vô liêm sỉ người ấy tự biết!
Mặt Trác Cổ Du đỏ lên, lời Cố Thăng nói đã xuyên thủng mọi tâm tư của y khiến y cảm thấy có chút xấu hổ.
Xương Trí nhìn thấy động tĩnh ở đây, khó hiểu nhìn về phía Cố Thăng:
- Có chuyện gì vậy?
Cố Thăng nhìn xung quanh, không thấy ai mới nói:
- Hôm qua hạ quan đang uống trà cùng huyện chúa thì bị Trác tiểu thư bắt gặp.
Xương Trí: “!!”
Sao hắn lại không biết khuê nữ mình uống trà với Cố Thăng?
Cố Thăng cảm nhận được ánh mắt sắc bén của Chu đại nhân, nuốt nước miếng nói:
- Đại nhân, ngài có muốn uống trà không? Bây giờ hạ quan pha cho ngài một ấm trà.
- Ừ.
Giọng mũi có phần đay nghiến.
Cố Thăng nhanh chóng bỏ chạy, sau 3 năm chắc chắn y không thể nào ở lại Hàn Lâm Viện được nữa, ngày nào cũng ở chung với Chu đại nhân, nghĩ lại cảm thấy lạnh sống lưng.
Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,
Chu hầu phủ
Trúc Lan đối mặt với ánh mắt của công chúa Tĩnh Huyên, im lặng một hồi lâu:
- Công chúa, người có muốn nghe một câu chuyện không?
Tĩnh Huyên có phần xấu hổ:
- Biểu tỷ Lâm Hi nói lão phu nhân kể chuyện rất hay.
Lâm Hi bị bán đứng, cười gượng một tiếng với bà ngoại:
- À ừm, truyện mà Tĩnh Huyên đọc không hay lắm.
Tĩnh Huyên hiến vật quý cho con bé xem nhưng con bé chỉ muốn chê, buồn nôn mà đôi mắt cũng đau nữa!
Trúc Lan cầm lấy cuốn truyện cung nữ đưa đến, lật ra xem trang đầu tiên đã không còn hứng đọc tiếp, cô gấp cuốn truyện lại, nói:
- Thật ra truyện của Trần thái phi cũng khá hay.
Tĩnh Huyên: - Biểu tỷ Lâm Hi nói câu chuyện phu nhân kể rất thú vị, Tĩnh Huyên muốn nghe.
Lâm Hi: “...”
Tĩnh Huyên đang cố ý, chẳng phải con bé chỉ chê một chút thôi sao, nha đầu này thật tinh quái!
Trúc Lan cũng đã nhìn ra, chỉ vào cuốn truyện trong tay nói:
- Công chúa muốn nghe, vậy ta sẽ kể phần tiếp theo của câu chuyện này nhé?
Tĩnh Huyên ngồi thẳng dậy:
- Mời lão phu nhân.
Trúc Lan tiếp tục câu chuyện sau khi kết hôn, cô thôn nữ có ơn cứu mạng được gả vào nhà quyền quý gặp đủ chuyện khó. Ngày nào cũng bị áp bức bởi những quy tắc, không thể học xong quy củ, không hiểu rõ những mối quan hệ xã giao, từ sau khi thành hôn đã bắt đầu cãi vã kèm theo sự châm ngòi của trưởng bối. Cuối cùng giữa phu thê nảy sinh mâu thuẫn, thiếp thất xuất hiện và kết cục là buồn bực mà chết.
Lâm Hi lấy quạt che mặt, con bé muốn cười!
Tĩnh Huyên thông minh nhưng dù sao vẫn còn trẻ, khi Thái Hậu ở cạnh con bé không đọc truyện, khi Thái Hậu đi rồi cung nhân sợ con bé buồn chán nên mới tìm báo truyện, bây giờ không thể xem.
Trúc Lan cười: - Buồn bực mà chết là kết quả tốt nhất rồi.
Ít ra là tự mình chết, không bị hạ dược hay bắt thoái vị...
Tĩnh Huyên chớp chớp mắt, nói:
- Phu nhân nói đúng, truyện của Trần thái phi rất hay.
Trúc Lan đồng tình với tam quan của Trần thái phi, tam quan của Trần thái phi siêu chính trực, mỗi chữ trong truyện đều đẫm máu nhưng đều là sự thật, cô nói:
- Nếu công chúa thích nghe kể chuyện thì có thể thường xuyên đến.
Tĩnh Huyên: - Có được không ạ?
- Đương nhiên là được.
Sức khỏe Hoàng Hậu không tốt, vẫn luôn tĩnh dưỡng, không có đủ sức để quan tâm đến công chúa. Tuổi tác công chúa còn nhỏ nhưng trong hậu cung không có người dám dạy dỗ đích công chúa, đây cũng là nguyên nhân công chúa Tĩnh Huyên đến Tần vương phủ sống. Hoàng Thượng hy vọng Tuyết Hàm có thể dẫn dắt Tĩnh Huyên trưởng thành!
Gần đây cô cũng thấy Lâm Hi dẫn Tĩnh Huyên đi khắp nơi, Tĩnh Huyên công chúa đã trở nên hoạt bát hơn so với lần đầu gặp rất nhiều.
Tĩnh Huyên đi thay quần áo, Lâm Hi thấp giọng dò hỏi:
- Bà ngoại, bà có biết chuyện của biểu ca Minh Huy không?
Trúc Lan: - Sao cháu biết được?
Không phải chỉ lan truyền ở trong phủ à?
Lâm Hi nói những gì mình nhìn thấy:
- Bà có thấy rất giống trong truyện không?
Trúc Lan hiểu ra:
- Biểu ca Minh Huy của cháu thông minh lắm đấy!
Lâm Hi không nói nữa, dù sao biểu ca Minh Huy không cần phải lèo lái cái gì cả, đại cữu cữu có nhiều con trai, nhưng nàng ấy muốn xem biểu ca sẽ làm gì.
Lại hai ngày nữa trôi qua, Lưu Phong ở Chương Châu nhận được thư khẩn từ kinh thành, sau khi mở ra đọc, y kích động đi đến hậu viện.
Ngọc Sương đang tính sổ sách, ngẩng đầu lên thấy tướng công đã bảo bọn nha đầu lui xuống hết, chưa đợi nàng ấy nói gì đã bị ôm chặt, nàng ấy đỏ mặt:
- Ban ngày ban mặt, chàng làm gì vậy?
Lưu Phong ôm chặt nương tử:
- Ta sắp thăng chức rồi.
Mặt Ngọc Sương không đỏ nữa:
- Thật sao?
Lưu Phong buông nương tử ra, đưa lá thư trong ngực cho Ngọc Sương:
- Nàng nhìn đi.
Ngọc Sương nhanh chóng đọc xong, là chữ viết của cha:
- Đây là chuyện vui lớn.
Lưu Phong vẫn còn hưng phấn:
- Đúng vậy, tối nay chúng ta ăn mừng nhé.
Ngọc Sương đồng ý, lại nói:
- Cha bảo thiếp đi xử lý thôn trang.
Lưu Phong nghĩ ngợi:
- Chúng ta mua đến đó đi.
Thôn trang còn nuôi rất nhiều người, mấy năm nay vẫn luôn sống dựa vào thôn trang - đây cũng là tâm huyết của nương tử.
Ngọc Sương suy tư, nói:
- Cũng được, chúng ta mua tới, khi nào đi thì chọn một vài người ở đó đi cùng.
- Được, nghe theo nàng.
Ngọc Sương lại nói:
- Cha đã giúp chúng ta nhiều như vậy, năm đó thôn trang nghèo ở đây không đáng bao nhiêu tiền, bây giờ giá đã tăng lên rất nhiều, thiếp muốn đưa cho cha theo thời giá.
- Nhạc phụ đã giúp chúng ta nhiều như vậy, đây là chuyện đương nhiên.
Y luôn ghi tạc tất cả lòng tốt nhạc phụ đã dành cho mình trong mấy năm nay.
Nụ cười trên mặt Ngọc Sương càng xán lạn:
- Thiếp sẽ âm thầm đóng gói hành lý, khi đến đây không mang theo nhiều hành lý, ở đây nhiều năm, tích góp được không ít của cải.
Lưu Phong cũng có phần sửng sốt, thời gian trôi qua quá nhanh:
- Ta đi thư phòng viết thư trả lời.
- Được.
-
Thời gian trôi qua rất nhanh, thư của Lưu Phong đến kinh thành được mấy ngày, những chức quan còn trống cũng đã được bổ nhiệm hết. Chu Thư Nhân đứng ngoài xem kịch, các gia tộc tính kế lẫn nhau, ngược lại không ai để ý đến Lưu Phong thuyên chuyển công tác.
Lưu Phong thăng lên làm đồng tri châu Tòng lục phẩm, được bổ nhiệm đến Xương Châu - một nơi không đến nỗi nào.
Ngày nghỉ, Chu Thư Nhân đến Uông phủ, Uông Cự đặc biệt xin nghỉ phép ở nhà để đích thân nghênh đón Chu Thư Nhân ở cửa.
Uông Cự vui mừng ra mặt, không tài nào giấu đi được, Chu Thư Nhân không nhìn nổi, nói:
- Được lắm đó, ngài muốn cho tất cả mọi người biết Uông gia được lợi lớn sao?
Uông Cự nén cười:
- Vậy cũng là do Uông gia ta đi trước một bước.
- Phải nói là ông cụ tính toán không lệch một li.
Trong lần hỗn chiến này Uông gia đóng vai hoàng tước, sắp xếp được cho rất nhiều tộc nhân.
Uông Cự sờ mũi, nói:
- Đáng tiếc là ta không học được mười phần.
Chu Thư Nhân cũng ghen tị, anh hy vọng mình có một người cha tốt, nếu vậy anh có thể nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Tiếc là không có, anh chỉ có thể tự dựa vào bản thân.
Lúc đến chủ viện, ông cụ không ngồi trong phòng mà ở ngoài phơi nắng, thấy Chu Thư Nhân thì vẫy tay nói:
- Lại đây ngồi đi.
Chu Thư Nhân đi đến ngồi xuống:
- Đã là mùa thu, lão đại nhân không sợ lạnh sao?
Ông cụ ngẩng đầu lên nhìn bầu trời:
- Ta muốn nhìn thấy ánh mặt trời nhiều hơn.
Chu Thư Nhân thở dài:
- Ngài đã lo lắng cho Uông Cự từ trẻ đến già!
Ông cụ nhìn con trai mình với vẻ chán chường, ra hiệu cho Uông Cự đừng chắn mặt trời:
- Nếu con ta giống được ngươi thì ta đã không phải nhọc lòng.
Uông Cự: - Cha, con đang có mặt ở đây đấy!
- Ta có muốn phớt lờ cũng không phớt lờ được cái thây mập của ngươi.
Uông Cự hóp bụng lại, nói với Chu Thư Nhân:
- Ông cụ ước gì ngài là con trai của mình đấy!
Chu Thư Nhân chặc lưỡi hai cái:
- Ta cũng nghĩ như vậy, tiếc là ông cụ yêu thương ngài hơn.
Nhìn thì ghét bỏ thế thôi, chứ cũng là cha ruột với con trai, ông cụ lo lắng, tất cả là tình yêu với nhi tử! -
Uông Cự vui vẻ cười nói:
- Đúng vậy, cha ta yêu thương ta nhất.
Chu Thư Nhân không nhìn, nói với ông cụ:
- Ngài nhìn con trai ngài xem.
Ông cụ cũng cười:
- Khá tốt mà.
Chu Thư Nhân cảm thấy chua, đúng là cha hiền từ con hiếu thảo!