Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1733: Như Nhau Cả Thôi

Trước Tiếp

Ngọc Văn chọc Trác Á tức giận bỏ đi, ánh mắt Cố Thăng sáng rực:

- Huyện chúa rất có mắt nhìn người mà.

Ngọc Văn bật cười thành tiếng:

- Ừm, ta cũng cảm thấy mình rất có mắt nhìn người.

Cố Thăng muốn đính ước, y hối hận vì đã từ chối mai mối để rồi bây giờ chết dở. Lúc này y muốn đính ước cần phải chờ thêm, nhưng y không hề vội thành thân, Huyện chúa vẫn còn nhỏ tuổi, chẳng qua là y muốn đính ước cho chắc thôi.

Ngọc Văn duỗi tay huơ trước mặt Cố Thăng, hỏi:

- Đại nhân nghĩ gì mà cả buổi không nói tiếng nào, trà trước mặt nguội hết cả rồi.

Cố Thăng cong môi cười, y nâng tách trà lên nói:

- Ta đang nghĩ dành dụm càng nhiều bạc càng tốt.

Đất đai vẫn còn quá ít, kiểu gì cũng phải có một cái thôn trang mới được.

Ngọc Văn nhướng mày, hỏi:

- Đại nhân thật sự không thèm để ý đến thanh danh à? Ở Hàn Lâm Viện sắp tròn 3 năm rồi đấy.

- Ta thích lợi ích thực tế hơn.

Y chẳng lo gì chuyện ba năm cả, y đâu có ý định dựa dẫm Chu hầu phủ, y có tính toán của riêng mình, nghĩ đến đây… y lén nhìn Huyện chúa xinh đẹp, khóe môi không khỏi nhếch lên.

Lúc Ngọc Văn về nhà có đi ngang qua vườn hoa, bị Minh Huy chặn lại hỏi:

- Để huynh xem nào, đây có còn là muội muội lười biếng kia của huynh không ta? Dạo này muội chăm ra ngoài lắm nha!

Ngọc Văn: - Sao dạo này huynh cứ ru rú trong nhà không ra khỏi thành nữa vậy?

Minh Huy ứ hự, nói:

- Muội cứ mở miệng ra là toàn nói những lời xoáy vào lòng người.

- Như nhau cả thôi, huynh không xum xoe quanh Thiệu tiểu thư nữa à?

Minh Huy trợn mắt, trong nhà toàn là người thông minh, thật sự không có bí mật gì, hắn nói:

- Đi thong thả không tiễn nhé.

Ngọc Văn đi thật, nàng ấy lười để ý Minh Huy dù khá bất ngờ với lựa chọn của Minh Huy.

Minh Huy nói với đầy tớ:

- Nhìn mà xem, giống muội muội chỗ nào chứ?

Đầy tớ cúi đầu không nói gì cả, thầm nghĩ cũng chỉ có Ngọc Kiều tiểu thư là giống muội muội thôi chứ các vị tiểu thư khác đều rất có chính kiến.

Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,  

Nhà chính

Lý thị huyên thuyên:

- Con cũng là gái quê, nên con không hề coi thường xuất thân của Thiệu tiểu thư, con nói là để con tới gặp cho, mà Minh Huy cứ vùng vằng không cho.

À, thị biết Thiệu Đình cố ý tránh mặt Minh Huy, đầu óc con nhà người ta tỉnh táo thật đấy!

Ừm, quả nhiên là cô nương mà thị vừa ý.

Lý thị: - Tướng công cũng bảo con đừng có chen vào, nhưng mà con lo.

- Khỏi lo, tới lúc cần con xung phong thì con có muốn trốn cũng trốn không được.

Lý thị khẽ hừ: - Vậy để con chờ Minh Huy tới năn nỉ con.

Trúc Lan vui vẻ nói:

- Chắc chắn sẽ có ngày đó.

*

Hộ Bộ

Chu Thư Nhân và Thái tử đang kiểm tra sổ sách, anh đưa cho Thái tử sổ sách đã được tính toán xong:

- Không có vấn đề gì.

Thái tử: - Làm phiền Hầu gia.

- Gì đâu mà phiền.

Thái tử cho người cầm sổ, nói:

- Mới đó mà lại sắp đến lúc kê khai thu thuế rồi.

Chu Thư Nhân cảnh giác ngay, nói:

- Đã tính tiền thuế xong hết cả rồi.

Còn chưa thu vào đã tính đâu vào đó sẵn, phần lớn chi tiêu sang năm là từ tiền thuế vụ thu năm nay, thu nhập từ thuế hằng năm không giảm là anh đã cảm ơn trời đất rồi.

Thái tử chạm nhẹ lên mũi, dạo này phụ hoàng vẫn luôn nghĩ cách moi bạc từ tay Chu hầu gia nên Chu hầu gia rất cảnh giác.

Thái tử lại nói:

- Tiền thuế ở Chương Châu tăng lên trông thấy.

Chu Thư Nhân cười tươi hơn, nói:

- Ừm, tiền thuế vào sổ trước kia chán chẳng buồn nói, bây giờ khá hơn nhiều rồi.

Thái tử thản nhiên nói:

- Cháu rể của Hầu gia vẫn là tri huyện, cứ tiếp tục làm tri huyện thì tiếc thật.

Chu Thư Nhân nhướng mày, nói:

- Chỉ cần có thể tạo phúc cho bá tánh thì làm ở vị trí nào cũng như nhau cả.

Thái tử cười đáp:

- Hầu gia nói chỉ phải.

Chu Thư Nhân chờ cho Thái tử ra về mới suy nghĩ sâu xa, lần này vụ của Lục đại nhân dẫn đến một đợt thanh trừng, trong Kinh Thành trống ra rất nhiều chức quan, mà cũng cần bổ sung quan viên ở vài châu thành. Thái tử nhắc tới Lưu Phong, tức là Hoàng thượng sẽ không cố giữ các chức quan nữa. Ngẫm lại cẩn thận, nhà mình chỉ có mỗi Lưu Phong là có công trạng để điều động thôi, Minh Vân được anh đưa đến bên cạnh Ngô Minh, Hoàng thượng chắc chắn không điều động, muốn cũng sẽ thông báo với anh một tiếng. Xương Liêm vừa được điều động chưa lâu, vị trí của hắn trên bàn cờ không dễ gì bị chuyển đi.

Chu Thư Nhân lẳng lặng nghĩ, Chu gia và các thế gia khác xa nhau, nhà mình chẳng có ai để thuyên chuyển cả, trong khi các thế gia có bao nhiêu người đang chờ cơ hội thuyên chuyển!

 

Sau khi rời khỏi nha môn, Xương Nghĩa đi ra chỉ thoáng nhìn một cái là thấy xe ngựa của cha ở cổng Lễ Bộ. Hắn lon ton chạy đến trước xe ngựa, hỏi:

- Cha, sao cha lại đến đón con vậy?

- Lên đi rồi nói.

- Vâng.

Không ít quan viên ở Lễ Bộ ghen tị, coi cha của người ta kìa!

Lên xe ngựa rồi, Chu Thư Nhân mới nói về việc thuyên chuyển Lưu Phong. Xương Nghĩa kích động:

- Thật sao?

- Con nghĩ xem có thật không?

Xương Nghĩa mừng ra mặt, nói:

- Cha mà nói thì chắc chắn là thật rồi.

Chu Thư Nhân vuốt râu, nói:

- Lẽ ra Lưu Phong phải chờ thêm một hai năm nữa, bây giờ cũng là cơ hội của nó.

Kế hoạch đúng là không bao giờ theo kịp thay đổi thực tế, ai có mà dè vụ án của Lục đại nhân liên đới rộng và khiến nhiều quan viên ngã ngựa như vậy.

Xương Nghĩa mừng cho con rể, con rể có tốt thì con gái mới tốt theo được:

- Có nên viết thư báo với Lưu Phong một tiếng không ạ?

- Nói một tiếng đi, tránh cho đến lúc đó lại bị sốc.

Xương Nghĩa nói: - Gấp gáp vậy sao?

Chu Thư Nhân nói nhỏ:

- Hoàng thượng không dây dưa nữa, những chức quan trống sẽ nhanh chóng được phân phối hết.

- Con về sẽ viết thư gửi cấp tốc luôn.

- Ừ, chẳng biết là điều đến chỗ nào.

Không có khả năng về kinh, ý của Thái tử rõ ràng là đến một nơi khác tạo phúc.

Xương Nghĩa hơi lo:

- Chắc không phải chốn khỉ ho cò gáy nào chứ?

Con rể có công trạng gieo trồng dược liệu, hắn thật sự rất sợ sẽ ném con rể đến một châu thành nghèo khó khác.

Chu Thư Nhân vuốt râu, đáp:

- Tới đó sẽ biết.

Đứa trẻ Lưu Phong này rất chững chạc, điều đi đâu cũng không cần phải lo cho y, y có kế hoạch, không sợ khó khăn. Mà anh còn sống kia mà!

*

Buổi tối, Trúc Lan cơm nước xong thì thở dài nói:

- Xương Liêm khó mà hồi kinh, vợ chồng Lưu Phong và Ngọc Sương cũng vậy.

Hiện đại tốt thật, để dành ngày nghỉ rồi đi máy bay là có thể về rồi. Cổ đại nằm mơ còn không thấy mờ mờ.

Chu Thư Nhân nói: - Thế thì viết thư bảo Ngọc Sương đưa hai đứa nhỏ về đây ở một thời gian đi?

- Thôi, bọn trẻ còn nhỏ đừng có hành xác chúng. Chờ chúng lớn hơn một chút đi!

Chu Thư Nhân: - Có anh làm bạn với em mà.

Trúc Lan cũng cười:

- Thì cũng chỉ có anh vẫn luôn làm bạn với em thôi.

*

Hàn Lâm Viện

Hôm sau, Cố Thăng s* s**ng mặt mình, y cau mày nghĩ, ánh mắt Trác Cổ Du nhìn y lạ quá!

Trong lòng Trác Cổ Du như có ngọn lửa đang cháy, hôm qua Trác Á về nhà, y mới biết được Kỷ Đức Minh đã đoán đúng rồi, những điều y từng nghi ngờ dần dần biến mất theo thời gian. Giờ đây y chỉ có cảm giác y hệt bị vả cho một bạt tai.

Chu hầu phủ sẵn lòng chọn một Cố Thăng xuất thân hàn môn, lại ra sức tránh né phủ Vĩnh An quốc công. Nếu trước kia hai nhà kết thân thì phủ Vĩnh An quốc công làm gì rơi vào hoàn cảnh khốn cùng như hôm nay chứ.

Trác Cổ Du không cam lòng, hiện tại số lần Cố Thăng vào cung nhiều hơn y rồi, cuối cùng không một ai ở Hàn Lâm Viện dám khinh rẻ Cố Thăng nữa, tất cả những điều này là Chu hầu phủ mang lại cho Cố Thăng!

Cố Thăng mới chợt ngộ ra, chắc chắn là Trác Á tiểu thư đã nói gì đó. Y không nghĩ Trác Cổ Dung sẽ rêu rao bên ngoài nên cũng chẳng quan tâm nữa. -

Buổi trưa, Trác Cổ Du chặn đường Cố Thăng:

- Ồ, ta còn tưởng đâu ngươi tài cán nhường nào. Cũng chỉ có vậy!

Cố Thăng cười, y bước lên một bước rồi nói nhỏ:

- Ta và ngươi như nhau cả thôi, tiếc rằng ngươi có muốn đu bám cũng không có cửa đu bám.

Chu hầu phủ không cho ngươi bám, Huyện chúa không để ý tới ngươi á!

Trước Tiếp