Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1732: Nguy Cơ Chập Chùng

Trước Tiếp

Trúc Lan muốn cố hết sức truyền lại những thứ mà đời sau có thể gìn giữ, vì vậy tốn không ít bạc.

Chu Thư Nhân nói: - Vậy thì anh sẽ chờ xem thành phẩm.

Trúc Lan nhoẻn miệng cười: - Được.

Tối đó hai vợ chồng họ ăn cua, chẳng qua ăn cua lạnh bụng, cả hai không ăn quá nhiều, ăn cơm chiều xong thì ra ngoài đi bộ một vòng.

Trúc Lan ngắm nhìn cảnh sắc, nói:

- Đúng là sảng khoái!

Ở thời hiện đại làm gì có đủ khả năng sở hữu một tòa nhà như vậy ở đất thủ đô… ờm, cũng không có điều kiện giống như bây giờ.

Chu Thư Nhân bật cười, nói:

- Cảm ơn anh mau!

Trúc Lan vui vẻ nói:

- Tiểu nữ cảm ơn Hầu gia đã phấn đấu nhé!

Không nhờ Chu Thư Nhân bò lên được vị trí hiện tại, cho dù cô có khả năng kiếm bạc cũng đừng mong sống một cuộc đời thư thái. Không ai dám chọc vào dòng họ Chu thị ở Bình Châu, mỗi lần Tri huyện đại nhân đến thôn Chu gia cũng phải lịch sự là nhờ quyền thế của Chu Thư Nhân cả.

Chu Thư Nhân hếch cằm lên, nói:

- Dìu lão gia về nào!

Trúc Lan cười khẩy:

- Anh hơi quá trớn rồi đó!

Chu Thư Nhân tằng hắng, nói:

- Vậy để vi phu dìu phu nhân về.

Trúc Lan chìa bàn tay mũm mĩm ra: - Nè!

- Ô kê.

Sau đó hai vợ chồng họ đưa mắt nhìn nhau rồi bật cười thành tiếng, thoạt nhìn cả hai đã hơi có tuổi, nhưng lúc nào cần đùa thì vẫn cứ đùa, tâm thái rất tốt!

Tôi tớ bước chậm lại vài bước, nghe thấy tiếng cười khiến trong mắt họ cũng nhuốm ý cười theo. Làm tôi tớ có ai không muốn mình có chủ tử tốt đâu, tưởng họ thích tranh đấu lắm à. Chẳng ai đã thấp kém còn thích kiếm chuyện hết!

Làm người ở của Hầu phủ, khi tới tuổi sẽ được thành thần, ở lại trong phủ tiếp tục làm việc hoặc đến thôn trang tùy thuộc vào mong muốn của mỗi người, tôi tớ ở Chu hầu phủ được hầu hết các tôi tớ trong Kinh Thành này hâm mộ lắm.

 

Hôm sau, Trúc Lan đã biết hành động mà Chu Thư Nhân nói là gì rồi: đích nữ của Dư tướng quân tiến cung sau khi Thái thượng hoàng mãn năm. Cô trộm nghĩ Hoàng thượng đúng là một người cha tốt, tự tính kể bản thân mình chứ không hề lợi dụng Thái tử, đồng thời, cũng phân tán bớt sự chú ý khỏi Thái tử phi.

Tuyết Hàm nói nhỏ:

- Mẹ, Dung Xuyên bảo là mục đích của Hoàng thượng là binh quyền.

Trúc Lan biết nhiều hơn Dung Xuyên, Dung Xuyên luôn ở trong phủ chép kinh, sau khi Thái thượng hoàng qua đời, Dung Xuyên chỉ vào cung có một lần duy nhất!

Tuyết Hàm nói tiếp:

- Con đi thăm Thái tử phi rồi, may mà sức khỏe của Thái tử phi tốt nên uống mấy thang thuốc dưỡng thai là không sao nữa.

- Không sao thì tốt.

Chứ không lại là một màn mưa máu nữa rồi!

Hoàng thượng không tiện trút giận lên những võ tướng đang đóng giữ, không chỉ bởi vì bọn họ đang cầm binh quyền trong tay, mà còn là vì bọn họ công trạng đầy mình, cho dù lòng dạ có đen tối đến đâu cũng kể không xuể chiến tích của họ. Vả lại quan hệ sui gia giữa một số võ tướng không khỏi khiến Hoàng thượng thấy đau đầu. Bây giờ chọn đích nữ của Dư tướng quân vào cung âu cũng là để chia cắt một vài người ra.

Tuyết Hàm lại nói:

- Có tin đồn rằng cái thai này của Thái tử phi là con trai.

Trúc Lan: - Sao mẹ lại không nghe nói gì hết?

- Mẹ không để ý đấy chứ, mấy tin tức này là con nghe nói hết mà.

Trúc Lan nhanh chóng ngộ ra, nói:

- Cố ý loan truyền như vậy nhỉ? Lần này Thái tử phi bị động thai là vì tin đồn.

Tuyết Hàm thì thầm:

- Ai cũng sợ là đích trưởng tử.

Trúc Lan cười khẩy, nói:

- Có người cố tình loan tin rồi, tính toán hay đấy.

Tuyết Hàm chỉ lên trên trời, nói:

- Vì cái này cả.

Hoàng thượng là đích trưởng tử kế vị, Thái tử cũng là đích trưởng tử, hiện tài Hoàng thượng vẫn luôn khống chế các vị hoàng tử, ai ai cũng thấy được bây giờ địa vị của Thái tử rất vững chắc rồi. Có người cũng muốn chờ tới lúc Hoàng thượng có tuổi rồi kiêng kỵ Thái tử, nhưng đã có tiền lệ là Thái thượng hoàng thoái vị nên người nào người nấy đều đang cân nhắc.

Giờ đây bọn họ không chỉ tập trung vào hậu viện của Thái tử, mà cái thai này của Thái tử phi cũng là cái gai trong mắt bọn họ. Thái tử phi không thể hạ sinh là tốt nhất, hoặc Thái tử phi chỉ sinh con gái!

Trúc Lan nói: - Lúc Thái tử phi sinh nở mới nguy hiểm đấy!

Dã tâm của các thế gia đại tộc là không bao giờ có thể lấp đầy, ai mà chẳng muốn nhà mình có được một mống của hoàng thất!

Tuyết Hàm ý nhị nói:

- Thái tử phi đời trước không có nhiều nguy hiểm như vậy.

Hoàng hậu cũng là Thái tử phi, Hoàng hậu sinh nở đâu có nguy hiểm như bây giờ.

Trúc Lan vui vẻ nói:

- Ai bảo nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì ba đời vua đều sẽ là đích trưởng tử.

Bản thân mình là đích trưởng tử kế vị đương nhiên hy vọng người thừa kế cũng có cùng thân phận với mình, Thái tử phi không trở thành “nghề nghiệp" có độ rủi ro cao mới là lạ!

Lại thêm vài ngày nữa trôi qua, chuyện Hoàng thượng nạp phi tạo thành cú sốc trong giới võ tướng. Điều này dẫn đến mạng lưới quan hệ chặt chẽ của Dư gia xuất hiện vết rách, nhưng không ai thử suy nghĩ liệu một năm sau Dư tiểu thư có thể thuận lợi vào cung làm phi hay không.

Vợ chồng Trúc Lan từng bàn với nhau, cả hai có cùng suy nghĩ: vị tiểu thư của Dư gia này chỉ còn sống được một năm nữa thôi. Chu Thư Nhân từng đoán Hoàng thượng không có ý định sinh con nữa, chẳng qua mãi mà chưa chứng thực được.

Mấy ngày sau đó, tấu chương chĩa mũi dùi vào Trịnh gia giảm hẳn đi, nhưng có không ít tấu chương hạch tội Dư gia, không riêng gì Dư gia mà có cả các võ tướng khác khiến mọi chuyện càng trở nên rùm beng hơn. Chu Thư Nhân không nói gì nhiều, kể cả Hoàng thượng đã từng nói trước với anh thì anh cũng không đưa ra bất kỳ phát biểu nào. Về chuyện binh quyền, cứ để Hoàng tượng tự làm đi thôi!

Hôm nay Hoàng thượng nói: - Trẫm thật sự không ngờ tiền bản quyền lại cao như vậy.

Giọng điệu Chu Thư Nhân trở nên hưng phấn:

- Thần cũng hơi bất ngờ đấy, Công Bộ phí bản quyền rồi thì mỗi năm có thể tiết kiệm được rất nhiều bạc. Hoàng thượng, Công bộ có thể tiết kiệm được rất nhiều bạc thì thần cũng có thể suy xét đến đề nghị của Hoàng thượng.

Hoàng thượng: “...”

Ơ kìa, ý của ngài không phải như vậy, ngài muốn nói rằng Hộ Bộ cũng bỏ túi một đống phí bản quyền mà!

Chu Thư Nhân âm thẩm cười khẩy, tính cắt xén bạc từ tay anh à. Mơ!

Hoàng thượng nghiến răng:

- Năm nay đúng là dư dả.

- Nghèo lắm, còn chưa sửa xong đập nước, cũng phải kiểm tra lại đê điều đã sửa trước kia, mới mấy ngày trước hải quân tổn thất một chiếc t** ch**n nữa. Thần không cảm thấy dư dả chỗ nào.

Hải quân và hải tặc đánh nhau một trận… hễ nhắc tới chuyện này là lại thấy bực mình. Hải tặc có thật là hải tặc không, không phải hải tặc nào cũng có thể sở hữu vũ khí và thuyền chiến, không biết sau lưng là một nước hay nhiều nước, tóm lại là triều đình tổn thất một chiếc thuyền chiến.

Sắc mặt của Hoàng thượng không tốt, nói:

- Bọn họ phát triển cũng nhanh đấy.

Chu Thư Nhân phải công nhận:

- Bởi vậy không tiến bộ là tụt hậu đó.

Hoàng thượng vẫn hơi đắc ý trong bụng, hai chiếc thuyền chiến bị bao vây và tấn công, một chiếc về tới bến cảng mới chím, trong khi phe địch bị diệt toàn bộ:

- Khanh nói đúng, sau này cái chúng ta cần cảnh giác là nước ngoài chứ không còn là những bộ tộc trên thảo nguyên nữa.

Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,  

Ngọc Văn và Cố Thăng ra phố uống trà cùng nhau, lần này không có những người khác theo, cả hai bèn ngồi ở vị trí sát cửa sổ để uống trà, thoải mái cứ như chỉ tình cờ gặp nhau thôi.

Ngọc Văn hỏi: - Vị Kỷ đại nhân kia còn quấy rầy đại nhân không?

Cố Thăng cũng hết biết nói:

- Không có thường xuyên như trước nữa, nhưng thi thoảng vẫn đến tặng quà.

Ngọc Văn vuốt chén trà, nói:

- Nghe nói có người tìm đại nhân hả?

Cố Thăng nhìn người đi trên đường, đáp:

- Ừ, nhưng hạ quan không gặp.

Số lần y tiến cung đã vượt qua Trác Cổ Du, y biết rõ vì sao họ lại tìm y nên dứt khoát từ chối.

Tâm trạng Ngọc Văn khá tốt, đang định nói chuyện thì nhìn thấy Trác Á. Trác Á không đi một mình, sau khi thành thân, Trác Á đã chuyển sang búi tóc kiểu phụ nữ có chồng, không hề có vẻ hạnh phúc sau tân hôn, mà mất kiên nhẫn ra mặt. -

Trác Á nhìn thấy An Hòa, bèn hít vào thật sâu định xoay người đi ngay, khi nhìn thấy Cố công tử thì mở to mắt nhìn, cuối cùng sắc mặt trở nên tệ hơn.

Trác Á không thể hiểu nỗi, Đại ca của mình kém ở chỗ nào nên bước lên nói:

- Tham kiến Huyện Chúa.

Ngọc Văn nhướng mày:

- Còn chưa chúc mừng người vừa thành thân, hôm nay nói chúc mừng cũng không muộn nhỉ?

Trác Á: “...”

Giận thiệt, nào có vẻ gì là chúc mừng đâu chứ?

Ngọc Văn nói tiếp:

- Người còn có chuyện gì sao? Không có chuyện gì thì đừng chắn đường nữa.

Trác Á nắm chặt ngón tay, nói:

- Ta thật sự không ngờ mắt nhìn người của Huyện Chúa cũng chỉ có vậy!

Ngọc Văn chỉ vào người đang đi theo Trác Á vào, nói:

- Ừ, mắt nhìn người của người tốt.

Trác Á: “...”

 

Trước Tiếp