Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1731: Thai Khí

Trước Tiếp

Hôm sau Giang cô nương đến Chu hầu phủ, có mang theo cả quà tặng. Sau khi chào hỏi xong mới nói cảm ơn:

- Nhờ phước của lão phu nhân mới mua được một thôn trang tốt, cua trong thôn trang khá ngon nên tiểu nữ mang vài sọt đến cho lão phu nhân ăn đổi vị.

Trúc Lan: - Mới vừa nói nên ăn cua thì người đã đưa tới, đứng có đứng nữa mà ngồi xuống đây đi!

Giang Linh ngồi xuống ghế, nói:

- Tiểu nữ luôn có ý định đích thân đến cảm ơn lão phu nhân, chẳng qua vụ án còn chưa kết thúc, tiểu nữ không thể rời khỏi trường học, hôm qua vừa nhận được tin nên hôm nay tiểu nữ mới có thể tự do ra khỏi trường học.

Ở trong trường học cũng cảm ơn lão phu nhân được, nhưng nàng ấy không thích cảm ơn suông nên cứ trì hoãn đến tận bây giờ.

Trúc Lan hiểu được, vụ án kết thúc không có nghĩa là mọi chuyện đã chấm dứt, ngày nào còn chưa chắc chắn an toàn thì Giang Linh vẫn còn nguy hiểm, cô nói:

- Sau này ngươi có thể yên tâm rồi.

Nụ cười của Giang Linh nhẹ nhàng hơn, đáp:

- Vâng, tiểu nữ có thể sống yên ổn rồi.

Trúc Lan rất thích Giang Linh, tuýp người bền bỉ như vậy rất hiếm thấy ở hiện đại, lại càng khó tìm ở thời cổ đại, cô nói:

- Mai mốt có cần gì thì có thể đến Hầu phủ.

Giang Linh đứng dậy hành lễ, nàng ấy không từ chối lòng tốt:

- Cảm ơn phu nhân.

Hoàng thượng giao nàng ấy cho Chu hầu phủ, tức là Hoàng thượng sẽ không để ý đến nàng ấy nữa, sau này nàng ấy chỉ có thể dựa vào Chu hầu phủ thôi, chứ không một bé gái mồ côi như nàng ấy không thể nào mua được nhà đất cửa hàng.

Trúc Lan nhẩm tính tuổi tác của Giang Linh, nói:

- Ngươi có nghĩ đến thành gia lập thất không?

Giang Linh thật sự có nghĩ tới, bèn thưa:

- Chỉ cần có người không chê diện mạo của tiểu nữ và tốt với tiểu nữ thì tiểu nữ sẽ cân nhắc ạ.

Trúc Lan âm thầm tính toán những chàng trai trẻ tốt đẹp mà mình biết, cuối cùng gạt phăng ý nghĩ:

- Ngươi có nghĩ tới là tốt rồi.

Hôm nay Giang Linh đến Hầu phủ chủ yếu là để cảm ơn, ngồi không bao lâu đã đi. Trúc Lan không cho nàng ấy ra về tay không, mà chuẩn bị ít điểm tâm mang về.

Giang Linh rời khỏi Hầu phủ không gấp về trường học ngay, nàng ấy muốn đi mua ít đồ dùng, sau đó gặp được Thiệu Đình: - Trùng hợp quá vậy!

Lỗ tai Thiệu Đình đỏ ửng, nàng ấy chột dạ nhìn ra bên ngoài xe ngựa:

- Đúng là trùng hợp.

Giang Linh nháy mắt, nghĩ bình thường cũng hay gặp Chu Minh Huy công tử bèn nói:

- Ta không quấy rầy nữa nhé!

Mặt Thiệu Đình lại đỏ hơn nữa, nàng ấy muốn giải thích nhưng càng giải thích càng sai. Nàng ấy không nên nghe lời ca ca mà ngồi lên xe ngựa của Chu Minh Huy, nàng ấy mím môi nói:

- Ca ca muội cũng đi cùng.

Giang Linh cong môi: - Tỷ biết rồi.

Thiệu Đình nản lòng, biết cái gì chứ?

Nàng ấy lại càng thấy chột dạ hơn. Giang Linh đã đi xa, nàng ấy buồn bực dậm chân, từ sau trò hài lần trước, một số hành động của Chu Minh Huy khiến nàng ấy không thể không suy nghĩ nhiều nhưng thân phận của họ cách nhau quá xa.

Nghĩ đến đây, Thiệu Đình mím chặt môi. Nàng ấy không nên nghĩ nhiều, thân phận của nàng ấy làm thiếp còn chưa có cửa mà nàng ấy thà chết cũng không làm thiếp.

Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,  

Minh Huy và Thiệu Tuân mua giấy xong đi ra, Minh Huy thấy Thiệu Đình chờ ở bên ngoài xe ngựa, hắn cảm nhận được rõ ràng nàng ấy xụ mặt với hắn, hắn không hiểu cho lắm.

Thiệu Đình kéo ca ca mình, nói:

- Ca ca, muội mua đồ xong rồi, chúng ta về nhà thôi!

Thiệu Tuân cầm giấy, đáp: - Ừ.

Minh Huy cất lời: - Để ta…

Thiệu Đình ngắt lời:

- Không cần, tự huynh muội tiểu nữ có thể bắt xe ngựa về.

Nói đoạn, nàng ấy mau lẹ kéo ca ca đi như thể rất sợ Minh Huy sẽ đi theo.

Minh Huy không hề đi theo, hắn híp mắt nhìn hai người xa dần. Không biết hai huynh muội họ đang nói cái gì, Thiệu Tuân vốn còn vùng vằng nhưng sau đó thậm chí rảo bước nhanh hơn.

Đầy tớ nhỏ giọng nói: - Công tử…

Minh Huy mân mê cây quạt, nói:

- Chúng ta về phủ.

Hắn tưởng rằng mình đã chậm rãi rồi, không ngờ lại có phản ứng lớn như vậy. Nàng ấy đang muốn giữ khoảng cách với hắn!

- Để muội xem thử là ai đây này!

Minh Huy nghe được giọng nói bèn nhìn sang, lập tức vui vẻ:

- Biểu muội.

Lâm Hi ở quán trà đối diện, nàng ấy quá quen với xe ngựa của Hầu phủ rồi, nhìn thấy có một cô nương đứng cạnh xe ngựa, hai mắt nàng ấy cũng phải trợn tròn. Không ngờ lại nhìn thấy một màn như vậy…

Minh Huy nhìn tiểu cô nương bên cạnh biểu muội, nhớ lại tin tức hôm nay nghe được bèn hành lễ:

- Tham kiến Tĩnh Huyên công chúa!

Tĩnh Huyên ra hiệu cho hắn đứng dậy, Lâm Hi cười tủm tỉm hỏi:

- Hồi nãy là tiểu thư nhà ai vậy?

Minh Huy: - Không phải tiểu thư nhà nào hết.

Vẻ mặt Lâm Hi trở nên nghiêm túc, không phải tiểu thư tức là con gái nhà dân thường rồi. Nàng ấy không khinh thường con gái nhà dân thường, nhưng chênh lệch giai cấp khá to lớn, cho dù Minh Huy biểu ca không cần gánh vác trách nhiệm gia tộc nhưng cũng không thể tùy tiện cưới một dân nữ về, ai không biết còn tưởng Chu hầu phủ lơ là biểu ca rồi mai sau lại không tốt cho biểu ca nữa!

Ngay cả có giải thích cũng chẳng có mấy người tin, thường thì làm gì có chuyện cháu đích tôn của Hầu phủ lấy con gái nhà dân thường chứ?

Minh Huy không có ý định giải thích, nói:

- Huynh về phủ trước đây.

Tĩnh Huyên chờ xe ngựa rời đi mới khe khẽ nói:

- Cái này không phải câu chuyện trong thoại bản sao?

Lâm Hi cạn lời:

- Muội xem tới thoại bản gì rồi?

- Có ân cứu mạng, lấy thân báo đáp?

Lâm Hi: “...”

Từ hồi thoại bản được cho lên báo, chủng loại thoại bản cũng đa dạng hơn, nhất là sau khi biết được Trần thái phi là Ngôn tiên sinh, đã có thêm nữ tử viết thoại bản. Tiểu thư nhà quyền quý thì không dám viết, nhưng quả phụ hoặc con gái nhà buôn đều không cần quá kiêng kỵ. Kết quả là trong thoại bản không chỉ có thư sinh nghèo, mà còn có nữ chính là dân nữ, nam chính là những công tử nhà quan, vì sao không phải là con gái nhà buôn? Âu cũng là vì không có nhà quan nào cưới chính thê là con gái nhà buôn cả, cho dù chính sách hiện nay đã khá cởi mở với thương nhân nhưng vẫn chưa có một ai tiên phong lấy con gái nhà buôn về làm chính thê.

 

Buổi tối Chu Thư Nhân về, nói:

- Thái tử phi bị động thai.

Trúc Lan hỏi: - Sao anh biết?

Chu Thư Nhân vuốt râu:

- Hôm nay không thấy Thái tử, Hoàng thượng nói cho anh biết.

- Chuyện này mà cũng nói với anh luôn hả?

- Ai bảo cái thai này có thể là đệ tử của anh chứ!

Trúc Lan thật sự quên mất, hỏi:

- Sao lại bị động thai?

Cái thai này của Thái tử phi được bảo vệ nghiêm ngặt, Hoàng hậu bị bệnh cũng miễn cho Thái tử phi tiến cung vì sợ Thái tử phi bị mệt.

Chu Thư Nhân nhún vai, nói:

- Cái này thì anh không biết, Hoàng thượng không nói. Có điều thấy sắc mặt Hoàng thượng không được tốt lắm.

Trúc Lan: - Có cả tá người không mong Thái tử phi sinh nở thuận lợi.

Đích trưởng tử!

Hoàng thượng cũng vậy, Thái tử cũng vậy, ý nghĩa quan trọng hơn đích trưởng tử ở nhà quan nhiều, nếu cái thai này là con trai thì sẽ không tốt cho các nữ tử đặt chân vào hậu viện của Thái tử sau này. -  

Trúc Lan nghĩ vậy mà cũng nói ra như vậy, Chu Thư Nhân nói:

- Đâu chỉ không tốt, mà là tiêu tùng thì đúng hơn đấy.

Nếu chỉ truyền lại cho đích trưởng từ thì còn gì để phấn đấu nữa?

Trúc Lan nói: - Vậy mà họ lại dám ra tay ngay khi đứa trẻ còn chưa chào đời.

- Bây giờ cũng khá can đảm đấy, Hoàng thượng kiểm soát Kinh Thành chặt chẽ hơn anh nghĩ nhiều.

Chu hầu gia đã thoát ra ngoài, bởi vì anh không có lòng riêng, trái lại Hoàng thượng càng tin tưởng Chu hầu phủ hơn, không cần phải quan tâm đến tin tức ở Chu hầu phủ nữa. Còn tin tức ở các thế gia khác thì ngài vẫn luôn theo dõi sát sao.

Trúc Lan âm thầm thắp cho vị can đảm đó một nén nhang, nói:

- Lẽ ra đã có thể vào hậu viện của Thái tử, bây giờ lại thành công cốc.

Chu Thư Nhân gật đầu ra vẻ tán thành, nói:

- Sắp tới Hoàng thượng sẽ hành động thôi.

Trúc Lan: - Hửm?

Chu Thư Nhân không giải thích mà hỏi ngược lại:

- Thạch anh của em đã mài giũa xong chưa?

- Em toàn mua mấy khối thạch anh to đùng, chỉ có mài giũa từ từ. Bây giờ chỉ mới mài giũa được hình dáng bước đầu, muốn mài giũa đẹp nữa thì phải chờ thêm một khoảng thời gian.

Có được tốc độ như bây giờ là nhờ cô mời nhiều thợ thầy, cô cũng từng nghĩ đến việc sử dụng thủy tinh, tiếc rằng sau này thủy tinh rẻ bèo, hoàn toàn không có giá trị sưu tầm.

Trước Tiếp