Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1730: Tĩnh Huyên

Trước Tiếp

Chu Thư Nhân nhìn kỹ Hoàng tướng quân, vị này chính là tướng lĩnh đóng giữ ở ngoại ô kinh thành, cho dù không giao du, nhưng anh cũng nắm rõ binh quyền trong kinh thành. Hoàng tướng quân không được trả lời, trong lòng rất bất an. Người có thể nói giúp Trịnh gia trong kinh thành không nhiều, mà vị trước mắt này lại có sức nặng lớn nhất, hắn không gặp được Hoàng Thượng, mà vị trước mặt thì có thể.

Chu hầu gia trước giờ chưa từng qua lại với võ tướng, hắn đâu có khùng, hắn biết vị trí Chu hầu gia phải kiêng kỵ một chút, như vậy cũng nói rõ Chu hầu gia vô cùng lý trí và thông minh. Hắn cực kỳ kính phục Chu hầu gia.

Chu Thư Nhân thu hồi ánh mắt dò xét, nói:

- Trịnh Hoành không hề bị giam giữ, Hoàng Thượng chỉ cấm túc hắn chứ không cản người hầu của phủ Bá tước ra ngoài.

Nếu thực sự cần giúp đỡ, Trịnh Hoành sẽ tìm đến anh, hiển nhiên Trịnh Hoành không cần, cho dù Trịnh Hoành thực sự bị vu oan thì không đến đường cùng Trịnh Hoành sẽ không cầu cứu anh. Nếu thật sự xảy ra chuyện, Hoàng tướng quân cầu cứu trái lại còn bị phản tác dụng.

Hoàng tướng quân hiểu lời Hầu gia nói, ngẩn người nhìn Hầu gia đi xa, mới chợt nhận ra, hạ nhân của phủ Bá Tước quả thật có thể tự do ra ngoài!

Hoàng tướng quân rùng mình, rõ ràng chưa tới cuối thu, nhưng sau lưng hắn lại lạnh toát, trong lòng từng cơn ớn lạnh, kiểm soát cổ không quay đầu nhìn về phía chính điện mà nuốt nước miếng rồi nhanh chóng rời đi.

Lúc Chu Thư Nhân xuất cung, Uông Cự vẫn đang chờ, lên xe ngựa rồi, Uông Cự nói:

- Khi nào ngài có thời gian đi thăm cha ta?

- Lần nghỉ phép tới sẽ đi thăm ông cụ.

Uông Cự: - Mấy ngày nay cha ta nhắc ngài mãi, đoán chừng ông cụ có chuyện muốn nói với ngài.

Chu Thư Nhân ừ một tiếng:

- Ngài về nói với ông cụ một tiếng.

- Được, haiz, ta thấy cha ta chỉ mong ngài mới là con của ông ấy.

Chu Thư Nhân vui vẻ nói:

- Ta nghe thấy mùi ghen tị đấy.

Uông Cự hừ một tiếng lại nói:

- Cha ta nói Trịnh bá tước là lồng bắt cá, chỉ chờ cá chui vào lưới.

- Rất đúng.

Uông Cự rất thỏa mãn, lời này của Chu Thư Nhân chứng minh suy đoán của cha:

- Vốn tưởng rằng năm nay sẽ là một năm yên tĩnh, kết quả năm nay lại được định sẵn viết vào sử sách.

Chu Thư Nhân:

- Ngài ngộ ra nhiều thật đấy.

Uông Cự thấy hơi mệt lòng, nói:

- Bây giờ những chức quan trống vẫn còn đó, Lại Bộ rất náo nhiệt, ta chỉ muốn xin nghỉ ốm thôi.

- Vậy thì xin đi, đúng lúc để ngài điều dưỡng lại thân thể.

Uông Cự dao động nhưng lại lắc đầu:

- Không được, ta là tộc trưởng của tộc Uông thị, cũng phải thi đua một chút vì bọn họ.

Chu Thư Nhân thầm nghĩ, may mà tộc Chu thị ít vào kinh, nếu không anh cũng phải bày mưu tính kế, lòng thầm thở dài. Thế gia đại tộc không tranh giành vì gia tộc thì không được, không tranh đồng nghĩa nhượng bộ và suy bại, liên quan đến lợi ích cả gia tộc, dù đầu rơi máu chảy cũng phải tranh.

Ván cờ giữa Hoàng Thượng và thế gia đại tộc sẽ không dừng lại, cũng là một đạo lý, ngươi không tiến thì lùi, Hoàng Thượng không muốn bị mất quyền lực nên sẽ chèn ép thỏa đáng.

Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,  

Chu gia

Liễu Nguyên Bác đến Hầu phủ, y không đến tay không mà mang theo một ít sách. Trúc Lan tò mò hỏi:

- Ngọc Điệp đọc à?

Nguyên Bác nói: - Minh Thụy ca đang tìm các loại sách chép tay, cháu tìm được một mớ nên đưa qua đây cho Minh Thụy ca.

Trúc Lan thầm nghĩ, tiểu tử này rất tận tâm với nhà vợ, cho dù là sách chép tay gì muốn lấy được cũng đều rất tốn công, cô nói:

- Làm phiền cháu rồi.

Liễu Nguyên Bác nói: - Không tốn nhiều tâm tư lắm ạ, tộc nhân của cháu có cất giữ, hơn nữa cái cháu mang đến không phải bản gốc.

- Thế cũng rất phiền.

Cháu rể tốt quá, nếu phải đánh giá, trong mấy cháu rể, cô thích Liễu Nguyên Bác và Vu Việt Dương hơn. Không phải Lưu Phong không tốt, bởi vì xuất thân nên y câu nệ hơn, Uông Úy lại đặt nặng quy củ trên người, trong khi hai người này tuổi tác chưa lớn nên tính cách sẽ hoạt bát hơn một chút.

Trúc Lan lại hỏi thêm mấy câu, bảo Thanh Tuyết đưa Nguyên Bác đến nhị phòng. Minh Thụy là tú tài, lại có mục tiêu, phần lớn thời gian đều ở trong nhà, không phải đọc sách thì cũng là ở bên vợ con. Lâm Tình không muốn về nhà mẹ đẻ, cô gái nhỏ hạnh phúc thôi rồi.

*

Nhị phòng

Minh Thụy dẫn Nguyên Bác đến thư phòng, thư phòng của hắn có một giá sách đặt toàn là sách chép tay.

Lần đầu tiên Liễu Nguyên Bác đến thư phòng của cữu ca tương lai, y mở to mắt:

- Nhiều sách vậy sao?

Minh Thụy cười:

- Phần lớn là cha ta mua cho ta đó.

Cha biết sở thích và ý nghĩ của hắn, nghĩ cách kiếm sách, có không ít là thế gia cất giữ, cha hao tổn tâm tư kiếm về cho hắn.

Liễu Nguyên Bác xót xa, con trai và con rể vẫn khác biệt, nhìn nhạc phụ tương lai đối xử với cữu ca thế nào, rồi nhìn lại nhạc phụ tương lai đối xử với y thế nào. Xót thật ấy chứ!

Minh Thụy lại nói:

- Đệ xem có thích cuốn nào thì lấy về đọc đi.

Liễu Nguyên Bác cũng muốn tham gia thi cử, tàng thư của Liễu gia cũng không ít, nhưng cái có cái không, nhìn thấy nhiều sách như vậy liền rung động:

- Vậy đệ không khách khí đâu đó.

Nói xong liền đến giá sách tìm sách, giá sách được phân loại từng chỗ đặt, tìm sách rất dễ dàng, y cầm lấy một quyển nói:

- Quyển này?

Minh Thụy nhìn thoáng qua rồi nói:

- Đây là sách viết tay mà Thái thượng hoàng ban cho ông nội, cái đệ lấy là ta chép tay đó.

Ánh mắt của Liễu Nguyên Bác sáng lên, y phát hiện ra rất nhiều sách Hoàng thất cất giữ, tuy rằng không phải bản gốc nhưng cũng đủ làm y kích động, y hỏi:

- Đệ có thể mượn đọc hết sao?

- Đương nhiên, đệ là cháu rể tương lai của hầu phủ mà.

Người trong nhà cứ thỏa sức đọc.

Liễu Nguyên Bác: - Cám ơn ca ca.

Minh Thụy mỉm cười lắc đầu, người muội phu này cũng khổ quá, vốn tưởng rằng bàn bạc ngày thành thân xong là có thể thành thân sớm, kết quả đã bàn bạc rồi còn phải chờ lâu!

 

Buổi trưa

Trúc Lan gặp được công chúa Tĩnh Huyên, cô nhìn cháu gái, đưa mắt hỏi sao lại đưa công chúa đến Hầu phủ?

Lâm Hi nói: - Bà nội, Tĩnh Huyên phải ở lại Tần vương phủ một khoảng thời gian, cháu đưa nàng ấy đi dạo xung quanh.

Trúc Lan nhìn thân hình gầy gò của công chúa, dù thân phận tôn quý cũng là một tiểu cô nương, Thái hậu mất rồi, Hoàng Hậu lại bệnh. Cho dù không có ai dám lơ là thì tiểu cô nương cũng cần bầu bạn:

- Phong cảnh của hầu phủ không tồi, công chúa có muốn đi xem không?

Tĩnh Huyên hỏi: - Có được không ạ?

- Đương nhiên là được, Lâm Hi, cháu đưa công chúa đi xem xung quanh đi.

Lâm Hi mỉm cười nói:

- Vâng, chúng cháu đến hoa viên.

Tĩnh Huyên: - Phu nhân, lát nữa Tĩnh Huyên về sẽ nói chuyện với người.

- Được.

Trúc Lan không dặn dò cháu gái chăm sóc tốt cho công chúa, không cần, cháu gái là chị họ của công chúa.

Đích công chúa đến phủ, các chủ tử của hầu phủ đều biết chuyện, Lý thị đến chủ viện hỏi:

- Mẹ có giữ Tĩnh Huyên công chúa lại ăn cơm không?

Trúc Lan nói: - Không, Lâm Hi đưa công chúa đến để giải khuây.

Lý thị rất tò mò về Tĩnh Huyên công chúa, vị này là đích công chúa, thị vẫn chưa từng gặp:

- Mẹ, Tĩnh Huyên công chúa giống ai?

- Giống Hoàng Thượng hơn một chút

Lý thị ngồi yên, nghĩ một lát có thể gặp được công chúa

Lâm Hi dẫn công chúa đi dạo một vòng, thấy Tĩnh Huyên thích liền cười nói:

- Nếu thích thì ta lại đưa muội đến.

Tĩnh Huyên hỏi: - Có được không?

Con bé là đích công chúa rất hiểu biết, nhưng Chu hầu phủ lại khác.

Lâm Hi gật đầu:

- Đương nhiên là được rồi.

- Vậy muội làm phiền rồi.

Hai người trở lại chủ viện, Lý thị nhìn thấy công chúa liền sửng sốt, dáng vẻ gầy yếu của công chúa vượt qua dự đoán của thị, nhưng khí thế của đích công chúa quả thật rất mạnh. -

Lâm Hi đưa công chúa đi rồi, Lý thị mới nói:

- Đích công chúa gầy quá.

Trúc Lan giải thích:

- Thái hậu qua đời là trận đả kích rất lớn với công chúa, xem ra vẫn chưa thoát ra được, công chúa còn chưa đi hẳn, con nhắc hạ nhân quản cho tốt miệng mình.

- Vâng. - Lý thị lại hỏi: - Sức khỏe của hoàng hậu nương nương vẫn chưa tốt lên sao?

Trúc Lan biết được một chút, Tuyết Hàm có vào cung hỏi thăm, quả thật cứ tái lại mãi không khỏe.

 

Trước Tiếp