Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1729: Giai Cấp

Trước Tiếp

Đoàn người Trúc Lan vừa đến, đám đông liền tản ra một chút, những người hóng chuyện đều là thôn dân gần đó, bọn họ nhận ra xe ngựa của quý tộc kinh thành. Nhất thời toàn bộ đều nhìn chăm chú vào xe ngựa, tiếng ồn ào biến mất.

Vợ chồng Trúc Lan xuống xe, nhìn về phía Minh Huy, Minh Huy đang ở cổng trường học, trước mặt hắn là huynh muội Thiệu gia.

Minh Huy vội vàng đi tới:

- Ông nội, bà nội.

Trúc Lan hỏi: - Đã xảy ra chuyện gì?

Minh Huy bày ra vẻ mặt một lời khó nói, nhỏ giọng nói:

- Thiệu cô nương bị ăn vạ.

Trúc Lan quan sát huynh muội Thiệu gia đứng hai bên, gương mặt bình tĩnh, Thiệu cô nương là người cô xem trọng nên nghiêm mặt đi qua, nói với Thiệu Đình:

- Có oan ức gì, ta làm chủ cho ngươi.

Hốc mắt Thiệu Đình đỏ ửng, nàng ấy có thể không để ý thanh danh, nhưng sợ bởi vì Lưu gia mà không thể dạy học ở học viện, bèn thưa:

- Tiểu nữ và gia huynh sống nương tựa vào nhau, chưa bao giờ đính ước, lúc cha mẹ mất cũng không hề có hôn ước, bây giờ Lưu gia lại nói tiểu nữ đã đính ước. Mong phu nhân làm chủ.

Trúc Lan nhìn về phía người nhà Lưu gia với vẻ mặt bình tĩnh, rất dễ nhận ra, tất cả mọi người đều cách xa Lưu gia, để tất cả người Lưu gia lộ ra. Loại người cực phẩm này cô đã từng gặp lúc vừa tới cổ đại, sau đó chưa bao giờ tiếp xúc lần nào nữa.

Những thôn dân gần đó đều biết viện trưởng của học viện là Hầu phu nhân, mặc dù có người chưa từng gặp, nhưng mắt không mù, vừa nhìn đã biết quý nhân đến là ai.

Bà già Lưu gia lùi bước, bọn họ dám tới ầm ĩ vì huynh muội Thiệu gia dễ bắt nạt, không có trưởng bối làm chỗ dựa rất dễ nắm thóp, bọn họ nghe nói mỗi tháng Thiệu nha đầu có một lượng bạc. Trời đất mẹ ơi, một năm bán mặt cho đất bán lưng cho trời có thể kiếm được mấy đồng, có lúc còn không đủ ăn uống. Vì vậy mới chú ý đến huynh muội Thiệu gia, nữ tử đều để ý đến thanh danh nên hôm nay tới gây chuyện.

Trúc Lan hỏi: - Các ngươi nói là đính thân, vậy có hôn thư không?

Lưu gia há hốc mồm, vốn là ăn vạ thì làm gì chuẩn bị hôn thư.

Minh Huy bình tĩnh nói:

- Hỏi các ngươi đó, có hôn thư không?

Bà già Lưu gia run rẩy, trước khí thế của phu nhân, bà ta cũng hoảng hốt, còn có hộ vệ mang theo đao đứng đó nên chân mềm nhũn quỳ rạp xuống:

- Dân phụ cẩn thận nhớ lại, nhớ, nhớ lầm rồi.

Giọng điệu Trúc Lan đầy thản nhiên:

- Chắc chắn là nhớ lầm rồi?

- Chắc chắn ạ.

Trúc Lan nhìn những người Lưu gia còn lại, người nhà Lưu gia cùng quỳ với bà lão, đây là sự áp chế của giai cấp, lại nhìn đám dân chúng đang xem náo nhiệt xung quanh. Tất cả đều cúi đầu, không dám đối mặt với Trúc Lan.

Trong lòng Trúc Lan ngột ngạt đến khó chịu, không phải vì đẳng cấp cao, mà vì hình ảnh giai cấp rõ ràng, dân chúng còn chẳng có dũng khí thẳng lưng lên. Chu Thư Nhân cảm nhận được tâm tình của vợ, bước tới đỡ lấy cánh tay vợ. Trúc Lan hít sâu một hơi, nói với Minh Huy:

- Lấy giấy và bút mực qua đây.

Sau khi chuẩn bị đầy đủ xong, Trúc Lan đọc cho Minh Huy viết, đại ý là không được quấy rầy, rồi bảo tất cả người nhà Lưu gia ấn dấu vân tay. Cho dù đã nhớ nội dung được viết, Lưu gia vẫn như bị dọa thủng túi mật, ấn dấu vân tay xuống rồi, giống như ký khế ước bán thân. Bọn họ không dám nhiều lời lấy một chữ, được rời đi thì trực tiếp bỏ chạy.

Trúc Lan đưa khế thư đã viết xong cho Thiệu Đình:

- Cầm đi, sau này Lưu gia không dám quấy rầy ngươi nữa.

Thiệu Đình ngơ ngác, nói mấy câu là giải quyết được luôn?

Không có tranh cãi, giải quyết một cách thuận lợi:

- Cảm ơn phu nhân đã làm chủ cho tiểu nữ.

Trúc Lan hỏi: - Lưu gia đến đây vì tiền lương mỗi tháng của ngươi, dạo này có không ít người đến cửa cầu hôn đúng không?

Nhắc tới hôn sự của mình, Thiệu Đình có hơi mất tự nhiên đáp:

- Tin về tiền lương mỗi tháng truyền ra, quả thật có không ít người đến nhà cầu hôn nhưng tiểu nữ không chấp thuận.

Nàng ấy có lý tưởng, chưa từng nghĩ sẽ thành thân sớm. Nàng ấy từng gặp nhiều nữ tử coi tướng công như trời, xuất giá là sự trói buộc với nàng ấy, nàng ấy muốn tìm một người tướng công hiểu nàng ấy và không trói buộc nàng ấy. Chỉ tiếc là quá khó tìm thấy, nam tử muốn thê tử quản lý tốt gia đình, hầu hạ tốt cha mẹ chồng, chăm sóc hắn nhiều hơn!

Nghe được cách nghĩ của nàng ấy, ca ca vô cùng rầu rĩ, may mà ca ca không ép nàng ấy đính hôn.

Trúc Lan: - Ngươi muốn có một người tướng công như thế nào?

Thiệu Đình sững sờ, tưởng rằng phu nhân làm chủ giúp nàng ấy, nhất thời căng thẳng, nhưng nghĩ một lát vẫn nói ra lời trong lòng, nói xong liền cúi đầu:

- Tiểu nữ muốn dạy học, muốn cho càng nhiều nữ tử không bị trói buộc trong hậu viện.

Trúc Lan đưa tay xoa đầu Thiệu Đình:

- Làm tốt lắm.

Khóe miệng Thiệu Đình cong lên, gật đầu mạnh:

- Vâng.

 

Trúc Lan quay lại không thấy Thư Nhân bèn ra hiệu cho Thiệu Đình đi vào lớp, cô quay người sang chỗ khác tìm Thư Nhân, rồi tìm thấy anh trong chòi nghỉ mát, ca ca của Thiệu Đình đứng thẳng tắp. Không biết Thư Nhân kiểm tra cái gì, trên trán thiếu niên đổ đầy mồ hôi.

Thư Nhân thấy vợ tới liền thu hồi vẻ nghiêm túc, nói với Minh Huy:

- Đưa Thiệu công tử ra ngoài đi.

Minh Huy: - Vâng.

Trúc Lan đợi người đi rồi mới hỏi:

- Anh kiểm tra gì vậy?

Thư Nhân nói: - Anh cũng không kiểm tra gì hết, chỉ là hỏi về học thức. Thiệu Tuân này không tệ.

Không chỉ đọc sách không, mà còn có cách nhìn của bản thân.

Trúc Lan thở dài:

- Haiz, giai cấp…

Thư Nhân an ủi:

- Không thể thay đổi một sớm một chiều được.

- Em biết, chỉ là có hơi áp lực thôi.

Nếu hôm nay không phải cô xử lý, đổi thành một bá tánh tầm thường, sau đó sẽ có náo loạn, vì thân phận địa vị của cô nên Lưu gia chỉ ước gì chưa từng đến đây rất sợ cả nhà bị giết. Sau này huynh muội Thiệu gia cũng sẽ vì cô mà không bị ai dám khinh nhờn. -

Minh Huy về thành cùng Trúc Lan và Chu Thư Nhân, bọn họ đang ngồi trên xe ngựa, trên trán Minh Huy đổ mồ hôi, Chu Thư Nhân mới nói:

- Thằng nhóc này cẩn thận một chút.

Cho dù có lòng cũng phải chú ý, thanh danh của cô nương nhà người ta rất quan trọng.

Minh Huy biết không thể giấu được ông nội, sờ sờ mũi nói:

- Cháu trai sẽ có chừng mực.

Chu Thư Nhân không nói nữa, Minh Huy biết bản thân đang làm gì, về phần chênh lệch dòng dõi, tiểu tử này vẫn không nói gì. Không phải đang chờ Thiệu Tuân thi cử sao, đừng tưởng rằng anh không biết Minh Huy mượn cho Thiệu Tuân không ít sách.

Nếu Minh Huy là trưởng tôn, anh sẽ để ý nhiều hơn, Minh Huy là con trai thứ tư của đại phòng, chỉ cần tiểu tử này không làm hại đến Chu gia và đầu óc không khinh suất thì anh sẽ không quản nhiều.

Minh Huy thở phào nhẹ nhõm, cho dù có biết thì hắn chỉ cần không quá đáng, tâm nguyện sẽ thành hiện thực, nhưng nếu như không có ông nội ủng hộ chắc hắn vẫn có chút không yên lòng. Bây giờ thì yên tâm rồi!

Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,  

Trong buổi chầu ngày hôm sau, Chu Thư Nhân tiếp tục nghe những tấu chương tố tội Trịnh gia, hiện tại ngay cả tội danh chiếm đất vườn, ức h**p dân chúng Tây Bắc đều được nêu ra - đây là muốn giẫm chết Trịnh gia.

Hoàng Thượng im lặng nghe, chỉ là không hạ chỉ giam giữ Trịnh Hoành. Trịnh Hoành vẫn bị cấm túc ở phủ bá tước như trước, chuyện này khiến một số người sốt ruột.

Hoàng Thượng không tỏ thái độ mà ra hiệu tiếp tục điều tra, sau đó bãi triều.

Chu Thư Nhân vừa ra khỏi đại điện, Hoàng tướng quân liền đi tới nói:

- Hầu gia.

Chu Thư Nhân dừng chân lại, anh không qua lại với những võ tướng, anh chỉ qua lại nhiều với binh bộ thượng thư, cùng vào triều nhưng anh cũng rất ít khi nói chuyện:

- Hoàng tướng quân.

Hoàng tướng quân có chút sốt ruột:

- Hầu gia, có thể dừng bước nói chuyện không.

Chu Thư Nhân: - Được.

Hai người đi sang một bên, Hoàng tướng quân mới nhỏ giọng nói:

- Hầu gia có thể nói vài lời tốt cho Trịnh bá tước không?

Hắn và Trịnh gia cùng nhau diệt giặc, sau đó hắn hồi kinh, Trịnh gia tiếp tục đóng quân ở Tây Bắc, quan hệ của bọn họ không tồi. Nhiều ngày liên tiếp vạch tội Trịnh gia, hắn yết kiến Hoàng Thượng vì Trịnh Hoành, Hoàng Thượng không gặp hắn, trong lòng hắn bất an.

 

Trước Tiếp