Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trúc Lan nói xong, Lý thị đưa thư cho mấy người Triệu thị, Triệu thị xem xong ánh mắt sáng rực lên, trái lại Tô Huyên không mấy hứng thú. Vậy nên người thấy hứng thú nhất nhà là Lý thị và Triệu thị, còn Tô Huyên chủ yếu là vì gia tài đồ sộ và trong tay cũng không thiếu cửa hàng tốt.
Lý thị và Triệu thị thì khác, để dành được một vài cửa hàng tốt, khi con trai thành thân hay con gái xuất giá, những cửa hàng họ gom góp được cơ bản đều chia ra nên muốn tìm thêm một vài cửa hàng tốt. Nghĩ xem ở kinh thành có bao nhiêu quyền quý? Có thêm cửa hàng cũng không đủ chia, khó mà mua được!
Lý thị tính số tiền trong tay, nói:
- Mẹ, con muốn mua bốn cửa hàng, trước mắt có Minh Huy sắp thành hôn, còn phải giữ lại mấy cái cho Minh Tĩnh.
Triệu thị nói tiếp:
- Con cũng muốn mua mấy căn cho Minh Phong, nếu đại tẩu chỉ cần bốn căn thì số còn lại nhị phòng lấy hết nhé?
Không cần thêm của hồi môn cho Ngọc Điệp, thị muốn tiết kiệm một ít tài sản đợi già rồi thì chia cho các con trai, Tô Huyên lại không có hứng thú, cơ hội lần này quá hiếm hoi.
Lý thị cười nói:
- Tẩu lấy bốn căn là đủ rồi.
Triệu thị cảm ơn đại tẩu, quay đầu nói:
- Mẹ, số còn lại nhị phòng chúng con sẽ lấy ạ.
Trúc Lan: - Được, các con phải ra giá phải chăng.Để mẹ viết thư trả lời.
Đợi khi viết xong thư hồi âm, Tô Huyền mới nói:
- Sao La lão phu nhân lại đột nhiên bán cửa hàng?
Lý thị: - Đoán chừng là đã hoàn toàn chết tâm rồi.
Triệu thị đoán:
- Chẳng lẽ La gia chia gia tài?
Ngoại trừ chuyện này thì thị không nghĩ ra gì hết, La gia mới có hỷ sự mà!
Lý thị cau mày nói:
- La lão đại nhân còn sống mà.
Tô Huyên cười cợt:
- Người có tiền trong La gia là lão phu nhân, có thể chia cũng là chia tiền của lão phu nhân.
Lý thị không biết nên nói gì cho phải:
- Tạo nghiệp quá.
Suy nghĩ của Trúc Lan lại có hơi khác biệt, cô nghĩ đến tài sản mà cô và Thư Nhân đã tích góp, tiểu nhi tử đính hôn, cô cẩn thận kiểm kê lại tài sản một lần. Số tài sản rất lớn, cô cũng nên lên kế hoạch cho các phòng.
Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,
La gia
Lão phu nhân cầm lấy thư hồi âm, thở phào nhẹ nhõm, cửa hàng của bà cụ bán cho ai cũng là bán, bà cụ hy vọng có thể giao hảo với Chu hầu phủ để giữ lại một ít thể diện.
Mắt Kỷ Dung đỏ lên:
- Lão phu nhân, người không sao chứ?
Lão phu nhân cười nói:
- Lúc về ta đã nghĩ tới rồi, không có gì để đau lòng hết.
Bởi vì chuyện nên đau lòng cũng đã đau lòng rồi, bà cụ cảm thấy bản thân rất thất bại.
Kỷ Dung học được rất nhiều ở thôn trang, nàng ta cũng thân thiết hơn với lão phu nhân, lần này trở về lão phu nhân bận trước bận sau, lo lắng suốt không có thời gian nghỉ ngơi mà bây giờ lại muốn chia gia tài của lão phu nhân.
Nàng ta biết người nhà La gia sợ lão phu nhân đưa hết của cải cho nàng ta!
Lão phu nhân lại nói:
- Chia sớm xong sớm, chia xong chúng ta sẽ về thôn trang.
Ở thôn trang, nàng ta cảm nhận được sự tự tại chưa từng có, sau này sẽ không dễ dàng hồi kinh nữa, đáp:
- Vâng.
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi, nàng ta đã coi thôn trang là nhà và có tình cảm gắn bó rồi
Việc mua bán cửa hàng rất thuận lợi, một tay giao tiền một tay giao khế ước, chuyện còn lại có hạ nhân chạy việc, chưa tới tối Trúc Lan đã thấy khế ước của cửa hàng.
Lý thị vẫn còn hơi sửng sốt:
- Thế này cũng thuận lợi quá.
Thuận lợi đến mức không thật!
Triệu thị đã cất xong khế ước, thị cũng đã nghĩ xong muốn cho ai thuê.
Trúc Lan vốn tưởng rằng La lão phu nhân rời kinh sẽ không gặp được, nhưng không ngờ hai ngày sau lại gặp được. La lão phu nhân dẫn theo Kỷ Dung đến cửa hàng trang sức.
Trong tiệm trang sức có rất nhiều người, Thái thượng hoàng vào hoàng lăng, triều đình quy định trong một tháng quốc tang không được cưới gả, vụ án hiện tại của Lục đại nhân đã kết thúc nên bách tính kinh thành cũng náo nhiệt lên.
Cửa hàng trang sức không còn vắng vẻ, nhập thêm không ít sản phẩm mới. Còn những nơi náo nhiệt như trường ngựa thì vẫn phải đợi thêm một khoảng thời gian nữa. Tính ra, triều đình có một số quy định khá khoan dung.
Trúc Lan dẫn theo Hinh Di và Ngọc Điệp tới cửa hàng, La lão phu nhân tiến lên:
- Phu nhân đến chọn trang sức sao?
Trúc Lan lắc đầu:
- Ta đưa Ngọc Điệp đi thay ít trang sức, lão phu nhân cũng đến mua trang sức sao?
La gia lão phu nhân không ngượng ngùng nói:
- Ta có không ít trang sức cũ, lần này hồi kinh đưa qua cửa hàng làm mới lại nên hôm nay tới lấy trang sức.
Trúc Lan nói:- Làm mới xong chưa? Ta có thể xem thử không?
- Đương nhiên là được.
Trúc Lan nhìn trang sức, có những cái không chỉ được làm mới mà đa phần còn được chế tác lại, thay đổi cho càng hợp với cô nương đeo hơn, cười nói:
- Sửa khéo thật.
La lão phu nhân không mở chiếc hộp cuối cùng ra, bên trong là trang sức xuất giá của bà cụ, con dâu muốn lấy, nhưng bà không muốn cho ai mà vẫn luôn giữ lại. Bây giờ sửa xong rồi, bà cụ muốn giữ lại cho Kỷ Dung đeo lúc xuất giá.
Trúc Lan đang trò chuyện với lão phu nhân, Kỷ Dung đã đi đến bên cạnh Hinh Di. Kỷ Dung cho rằng mình đã không còn chấp niệm gì nữa, hóa ra nàng ta đều ghi nhớ những lời lão phu nhân nói:
- Ta vẫn chưa chúc mừng tỷ, chúc mừng tỷ có được lương duyên.
Vệ Hinh Di thản nhiên đáp:
- Cám ơn.
Sau đó thì hết rồi, Vệ Hinh Di không dám cược rằng Kỷ Dung có giả vờ hay không. Nàng ấy không tin Kỷ Dung đi xa sẽ khác đi.
Kỷ Dung mỉm cười rời đi, ngoan ngoãn đứng sau lưng lão phu nhân, im lặng không lên tiếng.
Trúc Lan nhìn thêm mấy lần rồi nói:
- Lão phu nhân phí lòng rồi.
La lão phu nhân cười đáp:
- Kỷ Dung rất khá.
Trước kia không dạy dỗ nhưng Kỷ Dung rất thông minh, cho nên bà cụ mới nguyện ý giữ lại nhiều đồ cho Kỷ Dung hơn.
Thời gian trôi qua rất nhanh, nữ quyến của Trịnh gia đã tiến kinh, phủ bá tước tương đối gần Chu hầu phủ. Lúc đó Chu hầu phủ không nhận được thiếp mời của Trịnh gia.
Điều ngạc nhiên là, bá tước mới ra lò như Trịnh Hoành lại bị người ta hạch tội, hiển nhiên hành động vào kinh giao binh quyền của Trịnh gia khiến một vài người không muốn giao binh quyền ôm hận. Chu Thư Nhân lặng lẽ nhìn một số người tiếp tục tìm đường chết, mà Trịnh Hoành bị cấm túc khiến quý tộc mới của kinh thành vô cùng im lặng.
Trúc Lan: - Đúng là hiện thực.
Chu Thư Nhân cười lớn nói:
- Đợi xem kịch vui thôi.
Trúc Lan hỏi: - Khi nào thì bỏ lệnh cấm?
Chu Thư Nhân vuốt râu:
- Đợi đến lúc một số người tự cho là mình thành công mà buông lỏng cảnh giác.
Khi đó Hoàng Thượng đã điều tra được tương đối, ngài sẽ tính cả chì lẫn chài, tiếc rằng lần này hành động của Hoàng Thượng sẽ không quá lớn, võ tướng có binh quyền không dễ xử lý mà chỉ có thể chọn ra mấy người giết gà dọa khỉ chứ không phải tóm gọn một lưới. Nhưng lại có rất nhiều lợi ích, quét sạch một lần thì mười năm tiếp theo sẽ bình an.
Trúc Lan lại hỏi:
- Đích nữ của Trịnh Hoành chưa đính hôn hả?
Chu Thư Nhân: - Em biết không ít nhỉ!
- Em làm gì muốn biết, tin tức kinh thành truyền đi rất nhanh, thế là em biết thôi, Trịnh gia giữ đích nữ không đính thân lẽ nào là muốn đến hậu trạch của Thái tử?
Chu Thư Nhân lắc đầu:
- Trịnh Hoành thông minh sẽ không đưa con gái vào hậu trạch của Thái tử.
- Hiển nhiên Trịnh Hoành thông minh rồi.
Chu Thư Nhân nói:
- Cho nên khả năng liên hôn rất cao.
- Cũng không biết Trịnh gia coi trọng ai.
- Dù sao cũng không phải nhà chúng ta.
Trúc Lan cạn lời:
- Lời anh nói không phải vô nghĩa sao?
Chu Thư Nhân kéo vợ dậy nói:
- Được rồi, không còn sớm nữa, chúng ta cũng phải nghỉ ngơi rồi, không dễ gì ngày mai mới được nghỉ phép, anh đưa em đến trường nhé?
- Được đó, đây là anh nói đấy nhé.
- Ừ.
Ngày hôm sau, hai vợ chồng dậy rất muộn, ăn xong bữa sáng đã là tám giờ, ngồi xe ngựa lộc cộc đến trường học. -
Chu Thư Nhân hỏi: - Vị Giang cô nương kia thế nào?
Nụ cười trên mặt Trúc Lan tươi hơn:
- Khá tốt, bọn nhỏ không sợ vẻ ngoài của nàng ấy mà còn rất thích tiết học của nàng ấy.
- Một cô nương cởi mở.
Hai vợ chồng nói chuyện suốt đường đến trường, sau đó nhìn thấy xe ngựa của nhà mình ở cửa trường học và một đám người náo nhiệt ngoài cửa.