Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chu hầu phủ
Trúc Lan đích thân đi thăm Giang cô nương, may nhờ kiếm được của cải, trong nhà nhiều chủ tử nên nuôi không ít tú nương, y phục của Giang cô nương cũng được chuẩn bị rất nhanh.
Lúc cô đến, Giang cô nương đang sắp xếp lại hành lý, có một tiểu nha hoàn giúp đỡ.
Giang cô nương đứng dậy nói:
- Bái kiến lão phu nhân.
- Mau đứng lên đi, y phục có vừa người không?
Giang cô nương hào phóng gật đầu, đáp:
- Tiểu nữ rất thích, cảm ơn lão phu nhân. Làm mất công lão phu nhân quá!
Trúc Lan ra hiệu cho Giang cô nương ngồi:
- Thích là được rồi, đợi đến trường học, cô nương có nhu cầu gì thì cứ nói với nữ quan. trường học có bà tử lớn tuổi quét dọn, còn có tiểu công công chuyên đi mua sắm, thiếu cái gì cứ tìm bọn họ mang hộ.
Giang cô nương rất quan tâm trường nữ, cười nói: - Vâng.
Nàng ấy đã ở lại kinh thành rất lâu, biết về trường nữ, nếu không phải vì danh sách, nàng ấy cũng muốn đi báo danh, không chỉ vì an toàn mà còn bởi vì trường học khác với những nơi khác. Về phần đôi mắt và vết sẹo trên mặt của mình, nàng ấy từng đau khổ, thậm chí bởi vì thù hận mà cố đến đây, bây giờ đã báo thù xong nên nàng muốn làm điều mình thích. -
Lúc này Trúc Lan cách nàng rất gần, lòng thầm tiếc nuối, Giang cô nương trông rất đẹp, có thể do ánh mắt Trúc Lan dừng lại lâu quá khiến Giang cô nương liền đưa tay sờ mặt mình. Trúc Lan cười xin lỗi, Giang cô nương cũng cười lại, đáp:
- Do tiểu nữ bị ngã ở sườn núi mà có, hiện tại đã không quan tâm nữa rồi.
Trúc Lan trầm mặc, rừng núi um tùm đâu đâu cũng là cây, lúc ngã không có gì che đầu rất dễ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, cô nói:
- Đều đã qua rồi.
Giang cô nương gật đầu, lúc ấy vì bảo vệ danh sách trong lòng không bị mất, nàng ấy chỉ có thể ôm chặt danh sách, hiển nhiên mặt sẽ bị thương nhưng mắt là do nàng không may mắn.
Giang cô nương nói: - Tiểu nữ mặt dạn mày dày xin lão phu nhân giúp đỡ, có thể giúp tiểu nữ mua một ít ruộng và cửa hàng không?
Trúc Lan nhìn chiếc hộp được đẩy qua, đáp: - Được.
Mở hộp ra, trong hộp đều là ngân phiếu, chắc phải khoảng hơn vạn lượng, thật sự không ít.
Giang cô nương hơi rụt đầu ngón tay:
- Đây là Hoàng Thượng thưởng cho tiểu nữ.
Còn có một vạn lượng tiền bồi thường cho gia sản Giang gia của nàng ấy, đáng tiếc cha mẹ chỉ có một đứa con là nàng ấy.
Buổi tối, Chu Thư Nhân về đúng giờ:
- Hôm nay anh được mở mang rất nhiều.
Trúc Lan đã biết hành động của phủ Vĩnh An quốc công:
- Anh là người từng nhìn thấy kho vàng của Vinh thị đấy.
Chu Thư Nhân đáp:
- Thế cũng là mở mang tầm mắt, em tưởng rằng nói một nửa gia sản là đúng một nửa sao? Thỏ khôn có ba hang, nhất định vẫn còn giấu đường lui.
- Vĩnh An quốc công đang rất sợ hãi.
- Đây là đoán được Hoàng Thượng muốn tước bỏ tước vị của phủ quốc công nên lấy một nửa gia sản kéo dài thời gian.
Vĩnh An thế tử không đảm nhận công việc gì cả, trước mắt cả phủ quốc công đều dựa vào Trác Cổ Du, hậu duệ đời sau không bật lên, không có tước vị của phủ quốc công thì chính là tai họa với của cải kếch xù của Trác gia.
Trúc Lan nói thầm:
- Trong kinh thành ai chẳng biết sự giàu sang của phủ quốc công.
Bao nhiêu người thòm thèm, không có tước vị, như trẻ con ôm vàng thỏi, chờ đợi chính là người khác mưu toan và bỏ đá xuống giếng.
- Anh đoán chừng quốc công nhất định hối hận vì trước kia quá xa hoa.
Nguyên nhân chính là vì xa hoa, quyên thiếu một nửa sản nghiệp, đó là tội khi quân, hiện tại chỉ có thể ra sức mà quyên.
Trúc Lan cười lớn:
- Hôm nay chỉ có thể nói một chữ đáng.
Ngày hôm sau Trúc Lan nhận được thiệp mời của phủ quốc công, cô nói với Thanh Tuyết:
- Bảo là không gặp.
Tô Huyên cũng ở đây, nghĩ đến mưu tính của phủ quốc công đối với con gái liền lạnh mặt nói:
- Mấy nhà sui gia với phủ Quốc Công đâu hết rồi?
Hai nhà sui gia không đến nỗi nào giờ này đều mất tích hết!
Trúc Lan cười giễu một tiếng:
- Quan hệ sui gia của nhà họ chỉ hoàn toàn là trao đổi lợi ích, hơn nữa số mệnh của phủ quốc công không tốt, còn vấp phải án tham ô đặc biệt, ai dám nói đỡ cho?
Tô Huyên nói: - Mẹ, mẹ nói xem La gia có hủy hôn không?
Gương mặt Trúc Lan có chút kỳ lạ:
- Không đâu.
Tô Huyên nghĩ cũng phải:
- La gia là nhà gái sẽ không hủy bỏ hôn ước, hơn nữa phủ Vĩnh An quốc công có tiền mà, hôm nay từng xe tiền đi qua có rất nhiều người trông thấy.
Trúc Lan: - La lão phu nhân mặc kệ La gia là mặc kệ thật, mời về kinh bà ấy cũng từ chối.
Tô Huyên cười lạnh một tiếng:
- Bây giờ mới biết lão phu nhân tốt à, sao không biết sớm chứ?
Trúc Lan không biết La lão phu nhân sống như thế nào, cô cũng không hỏi thăm quá nhiều, người thông suốt như vậy nhất định sống không tệ.
Hôm sau, Lý thị vừa ra ngoài về liền đi thẳng đến chủ viện:
- Mẹ, mẹ đoán xem hôm nay con gặp ai?
- Thế tử phu nhân của phủ Vĩnh An quốc công?
Lý thị dựng thẳng ngón cái:
- Mẹ, người đoán chuẩn thật.
- Không phải mẹ đoán chuẩn mà là hôm qua mẹ từ chối thiệp mời, họ biết lộ trình hôm nay của con nên chạm mặt là tất nhiên.
Tối qua cô nghe Thư Nhân nói, của cải đã quyên rồi, Hoàng Thượng không hề nói gì chắc chắn, cho nên mới tìm đến Chu hầu phủ hy vọng được nói giúp mấy câu.
Lý thị: - Sớm biết thế con đã đổi ngày đi rồi.
- Đã cố ý theo dõi thì con đi ngày nào cũng gặp phải thôi.
Lý thị nhỏ giọng hỏi:
- Mẹ, sắc mặt thế tử phu nhân tái nhợt lắm. Phủ Quốc công thật sự xảy ra chuyện rồi ạ?
Trúc Lan đáp: - Không đâu.
Hoàng Thượng nhìn thấy bạc chỉ muốn ép cạn giá trị thặng dư, kiểu người như Hoàng Thượng là ghi hận lâu nhất, khó dò độ hảo cảm, muốn đầu thai đơn giản.
Lý thị: - Mẹ, của cải của nhà ta có thể so được với phủ quốc công không?
Trúc Lan bày ra dáng vẻ bạn đang nói đùa gì vậy. Lý thị biết câu hỏi của mình ngớ ngẩn, nhà mình không bì được.
Trúc Lan nghe Thư Nhân nói kê khai một nửa sản nghiệp, trong đầu toàn là sự tham lam của Vĩnh An quốc công, có rất nhiều người giàu lên nhờ chiến tranh, nhưng có người thì không!
Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,
Trong hoàng cung
Trác Cổ Du và Cố Thăng đang ghi chép, hai người có sự thay đổi không nhỏ, người trước cẩn thận hơn, người sau thong thả hơn.
Trương công công nói: - Hoàng Thượng, Ngô công tử tới rồi.
Hoàng Thượng nói: - Cho hắn vào.
Ngô Thế Hằng cũng lơ mơ. Dạo này hắn không hề muốn tiến cung, sợ làm gì đó chọc Hoàng Thượng không vui, nào ngờ công công lại gọi hắn tiến cung.
Ngô Thế Hằng bước vào hành lễ:
- Khấu kiến Hoàng Thượng, Hoàng Thượng vạn an.
Hoàng Thượng ra hiệu đứng lên:
- Nghe nói gần đây ngươi rất nề nếp?
Ngô Thế Hằng nuốt nước miếng: - Vâng.
Hoàng Thượng ra hiệu cho Trương công công khiêng vào, mở rương ra nói:
- Nhìn xem có quen không?
Ngô Thế Hằng nghi hoặc qua xem, chỉ thấy tiểu công công mở ra một bức tranh cuộn tròn, hắn trợn tròn mắt, quen quá. Hắn còn đang nghĩ làm sao lấy về được.
Hoàng Thượng nói: - Trẫm nhắc với Vĩnh An quốc công đó, lão ta đưa vào cung.
Ngô Thế Hằng kích động:
- Tạ ơn Hoàng Thượng.
- Đừng tạ ơn vội, những thứ này sẽ trở thành của hồi môn của Trân Nguyệt.
Không trả không cho ngươi đâu, cho nên đừng tạ ơn vội quá.
Ngô Thế Hằng: “...”
Được thôi, sau khi thành thân cũng coi như lấy về được rồi!
Trác Cổ Du nghe Ngô công tử đọc tên bức tranh cuộn kia, mặt liền đỏ lên. Hôm qua được đưa vào cung, ông nội nói với y về nguồn gốc của bức tranh này, chẳng trách sau khi y thiết yến, Ngô công tử càng thích bắt lỗi y hơn.
Mấy ngày nữa lại trôi qua, Chu hầu phủ nhận được rất nhiều thiếp mời. Ai cũng biết Chu hầu gia là người Hoàng Thượng tín nhiệm nhất, dựa theo danh sách, các quan viên lần lượt bị bắt, những gia tộc bị liên lụy đến sốt ruột, nghĩ cách tìm Chu hầu gia nói đỡ. Hy vọng nói giúp một câu thay đổi vận mệnh, Trúc Lan đều từ chối hết tất cả.
Ngọc Văn hỏi: - Bà nội, chúng ta từ chối hết có khi nào sau này sẽ có người hận Hầu phủ không?
Có thể sống thì ai muốn chết?
Không ai dám hận Hoàng Thượng, đầu óc có vấn đề, người sợ kẻ mạnh vẫn rất nhiều.
Trúc Lan: - Không từ chối hết thì sau này mới rước thêm nhiều phiền phức.
Bây giờ từ chối hết, người ôm hận sẽ không nhiều, nếu giúp một người… haiz, sẽ có rất nhiều người ghét. Còn có thể có đủ loại suy đoán rồi gièm pha, lòng người là phức tạp nhất.