Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Những ngày sau đó, ngoại trừ những chuyện cần thiết Trúc Lan rất ít khi ra ngoài, thời gian trôi qua từng ngày, vụ án của Lục đại nhân vẫn đang tiếp tục xử lý và người bị liên lụy cũng càng ngày càng nhiều.
Hoàng Thượng có ý đại khai sát giới, thế gia trong kinh thành gần đây đều rất im hơi lặng tiếng, sự hào nhoáng của kinh thành náo nhiệt biến mất, trường đua ngựa ngoại thành cũng làm ăn hết sức ảm đạm.
*
Chu hầu phủ
Trúc Lan tiếp đón Phùng thị, vốn dĩ Phùng thị nhỏ hơn cô một vai, ai bảo con gái nhà người ta gả cho con trai cô, nên lại thành bằng vai phải vế.
Phùng thị mang theo không ít trái cây:
- Lão gia đưa vào kinh cho phu nhân và hầu gia ăn thử.
Trúc Lan già rồi nên cực kỳ thích uống nước hoa quả, ở thời cổ đại đó là mặt hàng xa xỉ, mật hoa quả ở cổ đại không rẻ, mà cô còn nhận được mật tiến cống.
Trúc Lan nói: - Vậy ta không khách khí đâu nhé.
Phùng thị thấy phu nhân thích thật, trong lòng liền vui vẻ. Thị biết Chu Hầu phủ tốt nhưng tiếp xúc thật mới biết tốt nhường nào, con gái gả cao quá khổ, nhà mẹ không được tôn trọng, có lúc ngay cả người hầu cũng dám phán xét.
Thị đến Chu hầu phủ chỉ nhận được sự tôn trọng, không cần lấy lòng, nói chuyện bình thường với nhau là được rồi, trong lòng rất thoải mái!
Trúc Lan hỏi: - Sao không đưa Hinh Di đến?
Phùng thị trả lời:
- Hôm trước con bé mắc mưa, đang uống thuốc nên không đưa nó qua đây.
- Bệnh rồi à, giờ đã đỡ hơn chút nào chưa?
- Khỏe hơn nhiều rồi, vẫn do nó tuổi nhỏ ham chơi.
Trúc Lan cười: - Không sao, tuổi nhỏ thích đi chơi là tốt, đợi khi thành gia lập thất rồi muốn đi chơi cũng không có cơ hội.
Nếp nhăn khóe mắt của Phùng thị sâu thêm:
- Phu nhân nói phải.
Ai cũng bảo Chu hầu phu nhân yêu thương con dâu, vẫn là con gái may mắn.
Phùng thị lại nói:
- Dạo này có nhiều người hay lui tới nhà, haiz, lão gia gần đây cứ luôn nhíu mày, nếp nhăn trên trán cũng nhiều hơn rồi.
Trúc Lan hiểu rõ, một số người vì lén lút chạy vạy mà đến xin Chu hầu phủ nói giúp, hay đe dọa dụ dỗ bóp quả hồng mềm, Chu hầu phủ không sợ đắc tội với người từ chối, Vệ gia thì khác.
Trúc Lan nói: - Dạo này vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn, không có việc gì cố gắng ít ra khỏi thành, các ngươi ổn, Vệ đại nhân mới có thể yên tâm.
Không sợ việc to tát, chỉ sợ việc xảy ra bất ngờ. Đứng trước tính mạng, những nhà có quan hệ sui gia với Hầu phủ không thể kiểm soát được tất cả mọi người và luôn có người muốn chó cùng rứt giậu. Đặc biệt là khi đã rõ tâm tư của Hoàng Thượng, người muốn sống sẽ nghĩ rất nhiều cách. Dù sao cũng không phải tội tru di cửu tộc, bọn họ sẽ kiêng kỵ người không nên dây vào, nhưng người không có chống lưng thì không sợ, người đã có tội thua thêm lần nữa không tính là nhiều.
Mặt Phùng thị trắng bệch, dạo này lão gia dặn dò thị cẩn thận không ít lần:
- Ta nhớ rồi.
Trúc Lan vừa cười vừa nói:
- Bây giờ không phải kinh thành của mười mấy năm trước, không ai dám trắng trợn hành hung ở kinh thành, trừ khi bị điên thật.
Phùng thị yên tâm hơn không ít, an ninh ở kinh thành quả thật rất tốt.
Trúc Lan cũng chuẩn bị quà đáp lễ, vì Hinh Di bị bệnh nên cô còn chuẩn bị thêm một mớ dược liệu.
Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,
Hộ Bộ
Chu Thư Nhân nhìn đống sổ sách mới đóng, cả thảy năm rương:
- Không tồi.
Khâu Duyên đơ mặt:
- Có khi nào nhiều quá không?
Chừng này phải thu bao nhiêu nhà?
Ghi lại bao nhiêu của cải?
- Chỉ sợ đến lúc đó ngài chê chuẩn bị ít.
Số bạc triều đình dành cho sửa đường mỗi năm thoạt nhìn không nhiều, thế nhưng nhiều năm thì khác, chưa kể phần quan trọng nhất là bạc của thương nhân quyên góp. Cả nước gộp lại là quá lớn, phía Nam không chỉ có Châu thành dư dả, một vài thị trấn cũng rất giàu có, đặc biệt là một số nơi cần tiến cống thì thương nhân cực kỳ giàu có. Anh đã có thể tưởng tượng ra cảnh quốc khố đầy bạc, quả nhiên làm giàu dựa vào tịch biên phất lên rất nhanh.
Da đầu Khâu Duyên run lên:
- Sao những người này không chấp nhận sống yên phận chứ!
- Vì tham lam.
Khâu Duyên chép miệng:
- Tiền tài quả thật là đồ tốt.
Chu Thư Nhân tán thành:
- Ngài đi làm việc đi.
Không bao lâu thái tử liền đến đây, Chu Thư Nhân bất ngờ hỏi:
- Sao Thái tử lại đến Hộ Bộ?
Trên ngực thái tử đang ôm hai tập tấu chương:
- Đại nhân muốn xem thử không?
Chu Thư Nhân liếc một cái, ồ, tấu chương của Binh Bộ, anh nói:
- Thần không muốn xem.
Thái tử nghĩ bụng sớm biết thế đã không hỏi, cậu ta đưa tấu chương qua:
- Mời đại nhân xem.
Chu Thư Nhân: “...”
Thế hỏi anh làm gì?
Đưa thẳng cho anh không phải tốt hơn à.
Đưa tấu chương của Binh Bộ đến Hộ Bộ không có mục đích khác, toàn là vòi tiền cả. Quả nhiên, sau khi xem xong Chu Thư Nhân liền trừng mắt:
- Đổi áo giáp?
Thái tử gật đầu, đáp:
- Cuộc chiến đã kết thúc vài năm, áo giáp đang dùng vẫn chưa được thay lần nào. Quả thật nên đổi rồi.
Chu Thư Nhân đóng tấu chương lại, đau lòng đến khó thở nhưng lại không nói được câu nào phản bác. Tiền cHộ Bộ binh mấy năm gần đây đều là chi phí về quần áo ấm, áo giáp vẫn luôn dùng đỡ, hết cách thôi, bạc của quốc khố có hạn mà.
Bây giờ vừa thấy Hộ Bộ sắp giàu, Binh Bộ biết tâm trạng Hoàng Thượng không tốt mà vẫn kiên trì đưa tấu chương đến cùng. -
Thái tử hắng giọng nói:
- Không phải đổi hết toàn bộ.
Chu Thư Nhân nhướn mày:
- Bán thần đi cũng không lấy nổi tiền để đổi hết.
Trừ phi đất nước không kham nổi nữa, anh thật sự khó khăn quá rồi.
Thái tử cười: - Bán ai cũng không thể bán ngài.
Chu Thư Nhân không thấy vui, đáp:
- Số bạc tịch biên phải trích ra một phần để sửa chữa đê điều đấy.
Anh còn muốn xây hồ chứa nước ở các châu thiếu nước, gắng sức giảm bớt thiệt hại của nạn hạn hán. Trước đây không có tiền thừa, mỗi một văn tiền đều phải tính toán tỉ mỉ, bây giờ không dễ gì mới có tiền dư, đau lòng quá đi!
Thái tử ở lại Hộ Bộ một lúc lâu, biết Hộ Bộ có tính toán cụ thể rồi bèn nói:
- Hầu gia vất vả rồi.
Chu Thư Nhân nhìn tấu chương, anh vất vả thật.
Thái tử lại ngồi thêm một lúc để hỏi chuyện cậu ta thấy khó hiểu, Chu Thư Nhân không giấu giếm mà trả lời hết, Thái tử nghi hoặc, lần này thẳng thắn quá.
Chu Thư Nhân nghĩ thầm, dù sao ta cũng phải dạy dỗ con trai ngươi, vì để sau này Thái tử tiếp nhận nhanh hơn nên giảng giải thêm một chút cũng tiện cho sau này.
Hàn Lâm Viện
Hết giờ làm việc, Cố Thăng nhìn thấy người bên cạnh Trác Cổ Du, vẻ mặt lạnh lùng, sau cơn chấn kinh từ khi phủ quốc công quyên một nửa sản nghiệp thì bên cạnh Trác Cổ Du có thêm không ít người. Cố Thăng còn cảm nhận được ánh mắt một số người nhìn Trác Cổ Du đã thay đổi, trước kia Trác Cổ Du rất hào phóng, chỉ cảm thấy phủ quốc công giàu có, bây giờ nhận ra của cải của phủ quốc công liền cho rằng Trác Cổ Du rất keo kiệt. Đúng là lòng người!
Trác Cổ Du mất kiên nhẫn nhưng vẫn giữ nụ cười trên mặt, còn phải dằn lòng lại nói chuyện.
Xương Trí đi đến cạnh Cố Thăng:
- Đi chung chứ?
Cố Thăng: - Đại nhân?
- Ta tiễn ngươi một đoạn.
Cố Thăng nói: - Để hạ quan nói một tiếng với đại ca.
- Ừ.
Đợi khi Cố Ngạn đánh xe ngựa tới, kể tình hình xong liền đáp:
- Vậy ta đi về trước.
- Được.
Xương Trí đưa Cố Thăng đi uống trà trước, Xương Trí thấy Cố Thăng hơi mất tập trung bèn hỏi:
- Nghĩ chuyện gì đấy?
Cố Thăng nói ra hết suy nghĩ:
- Trác đại nhân như tự đeo gông lên người mình vậy.
Xương Trí đáp: - Hắn ta chỉ là đang hòa nhập với chốn quan trường thôi.
Cố Thăng nghe xong mỉm cười:
- Đại nhân nói đúng.
Trác Cổ Du có dã tâm, còn y không có cho nên sẽ phát hiện sự thay đổi rõ rệt của Trác đại nhân.
Xương Trí xoa chén trà, nói:
- Dạo này khá nhiều người chú ý đến ngươi nhỉ.
Đây mới là nguyên nhân hắn tìm Cố Thăng uống trà, gần đây Cố Thăng thường xuyên tiến cung, sự ung dung lúc đi ra, người có lòng đều trông thấy. Cố Thăng chơi thân với Ngô công tử, Trác Cổ Du cũng không áp được hào quang của Cố Thăng, làm sao còn để ý đến tiếng tăm của Cố Thăng, huống chi Cố Thăng tích góp được kha khá của cải nên đã bớt bán tranh lại rồi.