Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1720: Nhân Tài

Trước Tiếp

Trúc Lan gặp mặt Thiệu Đình ở nhà chính, hôm nay Chu Thư Nhân đi làm lại rồi, cô cũng nên bắt đầu công việc, chuyện đầu tiên là gặp Thiệu Đình. Bởi, cô bé này mang đến cho cô quá nhiều bất ngờ.

Thiệu Đình còn chưa đến mà Trúc Lan đã thấy Minh Huy trước rồi, cô quên cả uống tách trà trong tay:

- Cháu lạ lắm nhé!

Minh Huy cười hề hề ngồi xuống, đáp:

- Bà nội, cháu lạ chỗ nào ạ? Rõ ràng cháu rất ngoan mà.

- Ồ!

Bộ tưởng cô bị mù hả? Thằng nhóc này ngày một rõ hơn!

Minh Huy lém lỉnh đứng dậy bóp vai cho bà nội, hỏi:

- Bà nội, lực có vừa không?

- Ừ, rất được. Cháu cũng có kỹ năng đấy!

Minh Huy: - Cháu luyện tập trên người cha cháu.

Trúc Lan bật cười: - Cháu đó!

Thằng nhóc này rất hoạt bát, là do hai vợ chồng Lão Đại nuông chiều mà ra. Trong số mấy đứa con trai của Đại phòng, có mỗi Minh Huy là to gan nhất. Minh Huy dùng Lão Đại để luyện tay, không biết Lão Đại “vui vẻ" nhường nào! -

Minh Huy đưa mắt nhìn ra cửa, chỉ có thể nhìn thấy mấy tiểu a hoàn đứng ở cửa đằng sau tấm mành treo cửa. Trúc Lan nghiêng đầu nhìn qua gương, khẽ hừ một tiếng: - Hừ.

- Bà nội sao vậy?

Trúc Lan: - Bà muốn gặp Thiệu Đình, nào ngờ hôm nay Thiệu Đình không đến được.

Tay Minh Huy khựng lại, hói:

- Sao bà nội lại muốn gặp Thiệu Đình?

Giọng điệu Trúc Lan trở nên hưng phấn, nói:

- Con bé được lên chính thức rồi, dạy ở trường rất được.

- Thế ạ?

- Bà còn tưởng đâu là cháu biết đấy.

Minh Huy như đang nín thở, nói:

- Bà nội, cháu vẫn luôn ở nhà thì sao mà biết được.

Trúc Lan nói: - Ồ, thế mà bà nghĩ là cháu biết nhiều, đang định hỏi thêm, nữ quan bảo Thiệu Đình rất biết cách dạy.

Thiệu Đình thạo việc nâng cao tư duy cho nữ, lúc nàng ấy không có tiết rất thích tìm mấy bé gái tán gẫu, truyền đạt tư tưởng của mình, nữ quan nói rằng bây giờ cảm thấy có vài trò nữ đã thay đổi rồi. Nói sao đây nhỉ, mặc dù con gái được cho nhập học nhưng bọn họ đã được người nhà dặn dò ở nhà rằng phải học nghề cho tốt để kiếm tiền bù lại, phải ráng để dành sính lễ cho ca ca và đệ đệ, nếu trong nhà có người đi học thì phải đóng học phí cho ca ca và đệ đệ. Nói trắng ra là, rất nhiều cha mẹ đầu tư cốt là muốn nhận lại nhiều hơn.

Đôi khi cô cũng có lên lớp giáo dục tư tưởng cho các bé gái, tiếc rằng không hiệu quả lắm. Những học trò nữ này bị người nhà tẩy não mỗi ngày, cô nói cho cố rồi cũng bị người nhà họ tẩy não mà thôi. Vả lại cô vừa là viện trưởng vừa là Hầu phu nhân, sự chênh lệch giai cấp khiến bọn trẻ rất sợ cô.

Thế nhưng Thiệu Đình thì khác, Thiệu Đình không có khoảng cách với các nàng ấy bởi đều là những cô gái trong thôn. Từ bé Thiệu Đình đã có chính kiến, nàng ấy cũng rất có năng khiếu và việc chiêu sinh được vài học trò nữ mới chính là minh chứng.

Lúc này Thanh Tuyết đẩy cửa vào, thưa:

- Thiệu cô nương đến rồi ạ.

- Mời vào.

Minh Huy rụt tay lại trong ánh nhìn của bà nội, rồi ngồi lại vị trí của mình với vẻ mặt như thường.

Thiệu Đình ở ngoài cửa căng thẳng lắm, nàng ấy chưa từng đi đến nơi những người quyền quý sinh sống, dân đen con mọn làm sao dám tới mấy nơi như vậy, sợ đúng trúng quý nhân sẽ mất mạng. Hôm nay nàng ấy nghe nữ quan nói viện trưởng muốn gặp nàng ấy, nàng ấy nghĩ là gặp ở trường học chứ có ngờ đâu lại là Chu hầu phủ.

Chu hầu phủ! Trước kia nàng ấy không biết gì về Chu hầu phủ cả, chỉ biết là nhà quyền quý, là một tồn tại cao sang khó với, quá xa huynh muội bọn họ. Giờ thì khác rồi, nàng ấy vào làm chính thức mỗi tháng được 1 lượng bạc, đến cả ca ca của nàng ấy cũng hết hồn chim én, vì nàng ấy lén đến trường học không có nói với ca ca. Mỗi tháng 1 lượng, cộng thêm số tiền mà ca ca của nàng ấy kiếm được từ việc chép sách lúc rảnh rỗi thì sang năm ca ca có thể đi thi tú tài rồi.

 

Thiệu Đình suy nghĩ rất nhiều trong đầu, nàng ấy cúi đầu nhìn mắt đất, nơi đây là Chu hầu phủ, nàng ấy đi thằng đến nhà chính chỉ có một cảm giác là nơi đây quá rộng. Trong lòng bàn tay toàn là mồ hôi.

Thanh Tuyết kéo mành ra, nói:

- Thiệu cô nương, lão phu nhân mời cô nương vào.

Thiệu Đình hít vào thật sâu, sau lưng căng cứng. Nàng ấy khẽ nói:

- Cảm ơn cô nương.

Thanh Tuyết đích thân ra đến cổng phủ đón Thiệu Đình, nàng ấy quán sát cả đoạn đường rồi, biểu hiện của Thiệu cô nương làm nàng ấy phải xem trọng, đôi mắt sáng ngời hiếm thấy. Nàng ấy đáp:

- Không có gì.

Trúc Lan gặp Thiệu Đình trong phòng, lúc Thiệu Đình vào cuối cùng giọng nói cũng hơi run run, nơi đây không phải trường học, trước mặt không chỉ là viện trưởng mà còn là Hầu phu nhân:

- Tiểu nữ tham kiến lão phu nhân, lão phu nhân mạnh giỏi ạ.

Trúc Lan ra hiệu cho nha hoàn trong phòng đi ra ngoài hết, nhiều nha hoàn quá thì Thiệu cô nương sẽ càng mất tự nhiên hơn:

- Đừng căng thẳng, gọi là ta viện trưởng thôi.

Thiệu Đình ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt hiền từ của lão phu nhân, giọng điệu cũng yên tâm hơn, đáp:

- Viện trưởng.

Trúc Lan ra hiệu cho nàng ấy ngồi xuống hẵng nói:

- Ta chỉ muốn tâm sự với con, dạo này ở trường ổn chứ?

Thiệu Đình thoáng thấy Minh Huy công tử thì hơi ngẩng ra, rồi nàng ấy nhanh chóng hoàn hồn và trả lời:

- Tiểu nữ ổn lắm ạ, cảm ơn viện trưởng đã cho tiểu nữ cơ hội.

- Cơ hội là do con tự tranh thủ mà, cơ hội chỉ dành cho người biết chuẩn bị thôi. Con làm tốt lắm!

Trong lòng Thiệu Đình hân hoan, nàng ấy được viện trưởng khích lệ, đó giờ nàng ấy chưa từng khâm phục một người phụ nữ nào trong đời, nhưng sau này thì có rồi - đó là viện trưởng. Nữ tử quản lý trường học, lại còn quản lý rất tốt. Càng hiểu biết, nàng ấy càng muốn trở thành một người giống viện trưởng.

Trúc Lan nói: - Ta nghe nữ quan báo lại biểu hiện của con, tiếp tục nỗ lực nha, ta rất coi trọng con đó.

Nếu bồi dưỡng cô bé này đúng cách thì tương lai sẽ là trợ thủ đắc lực của cô.

Giọng Thiệu Đình cất cao, nói:

- Tiểu nữ hứa sẽ không làm viện trưởng thất vọng.

- Phụt! - Minh Huy nhịn không được bật cười thành tiếng.

Thiệu Đình đỏ mặt, lại thấy hơi mất tự nhiên vì hồi nãy mình đã thất lễ. Nàng ấy căng thẳng nắm chặt góc áo.

Trúc Lan trợn trắng mắt lườm cháu trai, Minh Huy vội nói:

- Cháu sẽ ngậm miệng lại.

Thiệu Đình từ từ trở lại bình thường, Trúc Lan ra hiệu cho Minh Huy đi lấy quyển sổ mà cô viết ra, trong sổ ghi chép một vài ý tưởng của cô, Minh huy đứng dậy lấy từ kệ sách xuống mang qua.

Trúc Lan lấy giấy bút ra, viết lại một số đưa cho Thiệu Đình:

- Mang về xem cho kỹ nha.

Thiệu Đình kích động, nhận lấy bằng cả hai tay giống như của quý:

- Tiểu nữ chắc chắn sẽ nghiền ngẫm cẩn thận ạ.

Thiệu Đình đi rồi, Trúc Lan mới gọi cháu trai đang tính chuồn lại:

- Nói nghe xem nào!

Minh Huy hơi chột dạ, nói:

- Cô nương này rất đặc biệt… ờm, rất có ý tưởng ạ.

Vả lại còn rất sùng bái bà nội… ừ, rất thú vị.

Trúc Lan ngẫm lại những lời Minh Huy từng nói mấy lần, có một số chuyện mới đầu chỉ là tò mò. Cô phất nhẹ tay, không hỏi thêm nữa: - Về đi!

- Cháu thật sự có thể đi rồi à?

- Đi đi, đi đi!

Minh Huy thật sự được cho đi, hắn đứng ngoài cửa nhà chính nói với đầy tớ bên người:

- Về thôi.

Đầy tớ cười hề hề, hỏi:

- Công tử, ngày mai tiểu nhân về nhà. Ngài xem?

- Về đi.

- Cảm ơn công tử.

Hôm nay chắc chắn sẽ là một ngày kinh hồn bạt vía của Kinh Thành, đầu tiên là Lục đại nhân bị bắt, rất nhiều người liên đới bị tống vào ngục, bá tánh trên đường cũng nơm nớp lo sợ. Kế đến là Vĩnh An quốc công bị gọi vào cung, nghe nói lúc ra khỏi cung phải có người dìu mới đi nổi. Người ít sợ hãi nhất giờ đây không ai khác ngoài Chu hầu gia, đến cả Thái tử cũng phải dè dặt hơn hẳn.

Chu Thư Nhân về phủ, Đinh quản gia ân cần phải biết:

- Hầu gia, ngài đi chậm một chút thôi.

Chu Thư Nhân dừng bước, hỏi:

- Ông gây ra chuyện gì rồi hả?

- Không có, lão nô nào dám. Chẳng qua là thấy Hầu gia hồi phủ rồi, lão nô mới yên tâm.

Chu Thư Nhân hiểu ra, nói:

- Được rồi, ông đừng đi theo ta nữa, đi làm việc của mình đi!

- Vâng ạ.

Đinh quản gia nhìn theo bóng lưng Hầu gia, lòng không bồn chồn nữa, tặc lưỡi hai cái, rồi nói với đầy tớ:

- Các ngươi cũng đi làm việc đi.

 

Nhà chính

Trúc Lan vừa thấy Chu Thư Nhân thì câu đầu tiên cô nói là:

- Phủ Vĩnh An quốc công bị giận cá chém thớt hả?

Chu Thư Nhân: - Ừ, vốn dĩ Hoàng thượng chỉ cần đau đớn một khoảng thời gian là không sao rồi. Nào ngờ lại lòi ra chuyện Lục đại nhân, Hoàng thượng nổi cơn thịnh nộ, phàm là chuyện có liên quan đến Thái thượng hoàng, Hoàng thượng đều có thể giận chó đánh mèo.

Phủ Vĩnh An quốc công chắc chắn không thể thoát được, bọn họ cứ như cái bóng đèn đường ban đêm, Hoàng thượng muốn không chú ý cũng khó.

Trước Tiếp