Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Xương Trung nhanh chóng có mặt. Thái thượng hoàng vừa vào hoàng lăng, toàn bộ Chu gia đều rất thu mình nên dạo này không có việc gì sẽ không ra khỏi nhà.
Chu Thư Nhân ra hiệu cho con trai ngồi, hỏi:
- Con đang xem sách hả?
Xương Trung thấy có thư trên bàn, bèn nói:
- Dạ. Cha, là thư của ai vậy ạ?
- Thư từ quê nhà. Bởi vì trong tộc lại có người sắp thi tú tài, Minh Thanh mới hỏi thăm tình hình của con. Nếu con đi thi tú tài thì Minh Thanh sẽ sắp xếp ổn thỏa cho.
Xương Trung không nói gì mà nhìn lên mái đầu bạc của cha, rõ ràng hồi đầu năm nay chưa bạc nhiều như bây giờ.
Chu Thư Nhân nói tiếp:
- Cha tôn trọng ý kiến của con.
Xương Trung thôi không nhìn nữa, cười nói:
- Sang năm con sẽ về thi tú tài ạ.
Chu Thư Nhân hỏi: - Không miễn cưỡng chứ?
Xương Trung tỏ ra ngạc nhiên, nói:
- Cha à, cha phải tin vào năng lực của con chứ. Con hứa sẽ lấy Trạng Nguyên về, đập tan tin đồn Chu gia chuyên về nhì.
Chu Thư Nhân hiền từ nhìn đứa con trai mà mình luôn lấy làm tự hào, nói:
- Được, cha chờ tin tốt từ con.
Xương Trung nhận lấy trái cây Thanh Tuyết bưng vào, nói:
- Cha, ăn nào.
Chu Thư Nhân thấy lòng ngọt ngào, con trai tới lúc tuổi già đúng là tri kỷ:
- Con cũng ăn nhiều trái cây vào.
Xương Trung lại cầm một quả đưa cho mẹ:
- Mẹ, mẹ cũng ăn đi.
Trúc Lan tươi cười nhận lấy, không ăn ngay mà nhìn con trai ăn. Rõ ràng vẫn còn là một đứa trẻ, nhưng đã đính ước rồi đấy.
Thời gian trôi qua thật nhanh, kỳ nghỉ của Chu Thư Nhân kết thúc, lúc đi chầu triều cảm nhận được những ánh mắt đánh giá từ xung quanh, anh cũng quen rồi. Anh trở về vị trí của mình và chờ Hoàng thượng.
Hoàng thượng chưa đến, trong điện cực kỳ im ắng. Hoàng thượng chỉ nghỉ ngơi có ba ngày, anh vắng chầu triều hai ngày, các vị đại thần hết sức cẩn trọng đủ thấy Hoàng thượng còn chưa nguôi ngoai.
Hoàng thượng đến, Chu Thư Nhân ngẩng đầu thoáng nhìn. Ô hô, mặt Hoàng thượng không cảm xúc thật sự làm người ta hoảng sợ trong lòng. Thái thượng hoàng băng hà, rõ ràng Hoàng thượng đã cứng cỏi và lạnh nhạt hơn.
Khí thế trên người Hoàng thượng làm lòng người hoảng loạn, Chu Thư Nhân lẳng lặng thu hồi tầm mắt. Anh cảm thấy Hoàng thượng đang có lửa giận trong lòng, lửa giận này mà không được trút ra thì ai cũng đừng hòng sống yên thân!
Hoàng thượng cầm tấu chương trong tay, ném thẳng xuống đất:
- Đúng là to gan!
Các vị đại thần giật thót tim, Chu Thư Nhân cũng hơi ngẩng ra. Xảy ra chuyện hệ trọng gì rồi?
Sắc mặt Hoàng thượng sa sầm, nói:
- Đến nay mới có bao nhiêu năm đâu mà đã dám tham ô bạc sửa đường rồi, lại còn ăn bớt ăn xén vật liệu, dùng hàng kém thay hàng tốt, tốt, tốt lắm!
Chu Thư Nhân khẽ chớp mắt, sửa đường là hạng mục Thái thượng hoàng đưa ra lúc còn chưa thoái vị, bây giờ bị phanh phui ra, sao Hoàng thượng không giận cho được. Anh đưa mắt nhìn về phía tấu sớ, rất biết chọn thời điểm để phanh phui. Chắc là vẫn luôn chờ đợi đây mà!
Hoàng thượng đương lúc đau buồn nhất, liên quan đến Thái thượng hoàng là Hoàng thượng nổi giận ngay.
Chu Thư Nhân nhìn Lục đại nhân phụ trách công việc sửa đường, vị này đã quỳ xuống nhận tội rồi, cả người đều đang run lên. Trong điện chỉ còn mỗi tiếng Lục đại nhân nhận tội, không một ai đứng ra xin xỏ cho.
Lục đại nhân oan không?
Nực cười, quan lại bao che cho nhau không phải nói chơi. Lục đại nhân mà không có bản lĩnh thì sẽ không bò lên được vị trí như ngày hôm nay, vì vậy ông ta đã nhận không ít quà hối lộ rồi.
Chu Thư Nhân thầm than trong lòng mấy tiếng, tham quan không bao giờ hết. Lục đại nhân phụ trách công việc sửa đường nhiều năm, nhiệm vụ đáng tự hào nhường nào, tiếc rằng hạt giống do mình gieo xuống thì mình phải nhận lấy hậu quả, hậu quả đến rồi, mà còn là gấp bội!
Ánh mắt hoàng thượng lạnh tanh: - Ồ…
Ngài chán chẳng buồn nói thêm một từ nào nữa, ra hiệu giải Lục đại nhân lui ra chờ thẩm vấn và xử phạt.
Nhanh nhẹn và dứt khoát khiến các đại thần trong điện hoàng hồn, họ đều biết rõ, chuyện có liên quan đến Thái thượng hoàng, lửa giận trong lòng Hoàng thượng chắc chắn sẽ kéo theo một hồi mưa máu.
Kết thúc buổi chầu, Hoàng thượng và Thái tử rời đi, Chu Thư Nhân thoáng nhìn các vị đại thần, có người thấp thỏm hiện rõ trong mắt. Anh thầm cười nhạo, dây mơ rễ má. Mỗi người trong mạng lưới quan hệ của Lục đại nhân đều đang cảm thấy bất an.
Uông Cự nhanh chân chuồn tới cạnh anh:
- Ta bảo ta tới thăm ngài mà ngài không cho ta tới?
- Ta không sao, cần gì ngài đến thăm hỏi.
Uông Cự hết nói nổi:
- Ngài giả bộ hộ đồ đấy à?
Chu Thư Nhân: - Ừ.
Uông Cự: “...”
Cha già này thừa nhận luôn vậy? Thái thượng hoàng băng hà, ông ấy chẳng qua là muốn nghe ngóng tin tức từ Chu Thư Nhân nhưng nào ngờ không thể gặp được Chu Thư Nhân!
Uông Cự hiểu rõ Chu Thư Nhân không định nói, ông ấy có hỏi cũng như không đành nói:
- Lục đại nhân thảm rồi!
Nếu bị vạch trần lúc Thái thượng hoàng còn sống thì Lục đại nhân còn có đường sống, giờ thì…
Vệ đại nhân đứng cách đó không xa, lúc này đã ra khỏi hoàng cung rồi, ông ấy thấy Uông đại nhân và Chu hầu gia đang trò chuyện, nghĩ ngợi gì đó rồi đi theo ở một khoảng cách vừa phải.
Chu Thư Nhân phát hiện ra nhưng không hề chờ Vệ đại nhân. Khi ra khỏi hoàng cung hẳn, Uông Cự đi rồi mà Chu Thư Nhân còn đứng ở trước xe ngựa của Hộ Bộ chưa chịu đi.
Mắt Vệ đại nhân sáng rực lên, nhanh chân bước tới:
- Tham kiến Hầu gia.
Chu Thư Nhân ra hiệu lên xe ngựa rồi nói chuyện, Vệ đại nhân bèn theo lên. Xe ngựa chạy đi, Chu Thư Nhân nói:
- Nói đi!
Vệ đại nhân cúi đầu, khiêm tốn thỉnh giáo:
- Hầu gia, chuyện của Lục đại nhân hôm nay ấy… ngài thấy thế nào?
Chu Thư Nhân: - Sẽ xử công bằng.
Không thêm mắm dặm muối, cứ lo việc của mình là được.
Vệ đại nhân không có nền móng gì cả, dạo này vững vàng một chút âu cũng là nhờ có Chu hầu phủ, nhất là sau khi Chu hầu gia được cho vào cung tiễn đưa Thái thượng hoàng, ông ấy hay nghe đồng liêu nói lời đố kỵ lắm. Cứ về nhà là phải huyên thuyên với thê tử, rằng hôn sự này tốt thật.
Vệ đại nhân thấy cả người nhẹ nhõm, ông ấy chỉ sợ mình không có gốc gác sẽ bị tống khứ thôi:
- Hạ quan hiểu rồi ạ.
Chu Thư Nhân sẵn lòng mách nước cho nhà nhạc phụ của con trai út, huống chi Vệ đại nhân thật sự rất được:
- Chuyện này liên đới rất rộng, ông cũng phải cẩn thận một chút.
Vệ đại nhân rất thông minh, chắc chắn không chỉ mới tham ô bạc sửa đường trong vòng mấy năm gần đây đâu, cả nước rộng lớn, các châu, các huyện,... nghĩ thôi mà ông ấy đã thấy chết điếng.
- Hạ quan sẽ cẩn thận ạ.
Ông ấy hiểu rõ, người ta có thể sẽ rất điên cuồng vì mạng sống của mình!
Chu Thư Nhân trở về Hộ Bộ, Khâu Duyên ra đón:
- Đại nhân, ngài quay lại rồi.
Chu Thư Nhân nói: - Dạo này cũng cực cho ngài.
Khâu Duyên lắc đầu:
- Không cực, dạo này ai cũng siêng năng lắm.
Chu Thư Nhân vui vẻ nói:
- Siêng năng là tốt.
Khâu Duyên đi vào, thuật lại những chuyện quan trọng trong mấy ngày này, sau đó mới quan tâm anh:
- Đại nhân nhớ phải giữ gìn sức khỏe nhé.
- Ta biết mà, sắp tới ngài cho nhiều nhiều người đến Công Bộ đi.
Khâu Duyên cười: - Vâng.
*
Hàn Lâm Viện
Buổi chiều Xương Trí thấy sắc mặt Trác Cổ Du trắng bệch. Hôm nay Trác Cổ Du tiến cung, lẽ nào bị giận lây?
Chuyện trong buổi chầu hôm nay đã lan truyền khắp Kinh Thành, Lục gia nơm nớp lo sợ, trong Hàn Lâm Viện có con cháu của Lục gia, cả ngày hôm nay đều hồn xiêu phách lạc. Xem ra tạm thời chỉ có mình hắn trong Hàm Lâm Viện này là không sợ tiến cung nhỉ? Hắn sâu sắc cảm nhận được sự hâm mộ của đồng liêu dành cho hắn, có người cha tốt đúng là có tự tin hẳn.-
Xương Trí thấy Cố Thăng đi ra, bèn vẫy tay gọi:
- Qua đây cái!
Cố Thăng đang bần thần, gần vua như gần cọp không phải nói chơi, y mới vào chốn quan trường, trong lòng còn mông lung lắm.
Xương Trí dẫn Cố Thăng ra xa một chút, nói:
- Nếu ngươi có vào cung thì hãy kiểm soát đôi mắt của mình, ngậm cái miệng lại. Những lúc cần thiết cứ coi như mình không có lỗ tai luôn đi.
Tâm trạng hơi hoảng loạn của cố Thăng dần dần ổn định lại, đáp:
- Hạ quan xin ghi nhớ ạ.
Xương Trí nói tiếp:
- Đừng có rụt rè sợ sệt. Cứ làm tròn bổn phận, không được tò mò.
Cố Thăng nghiêm túc ghi nhớ, trước kia Chu đại nhân cũng có mách nước y nhưng chưa từng huỵch toẹt ra giống hôm nay:
- Cảm ơn đại nhân mách bảo ạ.
Xương Trí nghĩ thầm, hắn chỉ không muốn con rể tương lai mà hắn chọn được gãy ngang thôi:
- Về đi.
Cố Thăng: - Vâng.
*
Chu hầu phủ
Minh Huy nghe đầy tớ nói xong bèn đứng dậy nói:
- Chúng ta đến nhà chính.