Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Buổi trưa hôm sau Chu Thư Nhân mới về đến nhà, mặt mày mỏi mệt, dưới hốc mắt là quầng thâm rõ mồn một, được Trúc Lan dìu ngồi xuống là bất động luôn.
Trúc Lan lo lắng thôi rồi, hỏi:
- Anh bị sao vậy?
Nói đoạn duỗi tay sờ trán Thư Nhân, rồi lại sờ trán của mình. Lặp lại mấy lần mới dám chắc không phải bị sốt.
Một lúc lâu sau Chu Thư Nhân hoàn hồn, rót liền tù tì mấy chén nước trái cây, trong miệng ngọt lên, anh mới lấy lại tinh thần và sức lực:
- Em đừng lo lắng, anh không sao. Chỉ nghỉ ngơi không đủ thôi.
Bây giờ đầu anh như ù hết đi, đau lắm.
Trúc Lan nói: - Vậy thì đi ngủ một giấc ra trò đi!
Chu Thư Nhân rất muốn đi ngủ ngay, ở trong cung được nghỉ ngơi nhưng anh ngủ không ngon, trong lòng cứ luôn căng thẳng, giờ về đến nhà mí mắt như díu lại:
- Anh đi tắm đã.
- Được, được. Em bảo Thanh Tuyết chuẩn bị ngay.
Chu Thư Nhân nắm lấy tay vợ, nói:
- Mình ngồi với anh một hồi.
Trúc Lan v**t v* tay Thư Nhân, nhờ con gái quản lý hậu cung thay Hoàng hậu nên mỗi ngày cô đều có thể nghe được tin tức về Thư Nhân. Biết anh vẫn khỏe, cô yên tâm nhiều. Bây giờ thấy người về nhà, mà bóp cái tay không có thịt thà gì hết làm cô cực kỳ đau lòng.
Chu Thư Nhân xốc lại tinh thần, nói:
- Anh hơi mệt thôi chứ không sao đâu, nghỉ ngơi đàng hoàng mấy bữa là khỏe re à. Hoàng thượng cho anh nghỉ 5 ngày để lại sức.
Trúc Lan sửng sốt: - Nhiều vậy?
Chu Thư Nhân mím môi, nói:
- Chắc sợ anh tèo sớm.
Trúc Lan: - … Anh sắp thành quốc bảo rồi nhỉ?
Chu Thư Nhân nhớ lại ánh mắt Hoàng thượng nhìn mình hôm nay, thấy hơi ớn lạnh trong lòng:
- Không biết có phải Thái thượng hoàng về báo mộng không mà ánh mắt Hoàng thượng nhìn anh hôm nay ớn lạnh đến lạ.
Trúc Lan giật thót: - Là ánh mắt như thế nào?
- Kiểu rất muốn bảo vệ anh đó, trước khi đi còn bảo Thái y bắt mạch cho anh, chắc chắn anh không sao mới yên lòng. Phải rồi, em xem Hoàng thượng ban thưởng cái gì cho anh đi!
Trúc Lan dồn hết sự chú ý vào Chu Thư Nhân, lúc này mới ngó thấy cái hộp trên bàn:
- Để em xem thử.
- Ừ, anh cũng tò mò lắm.
Trúc Lan đứng dậy mở hộp ra. Nhân sâm, đông trùng hạ thảo, linh chi,...
“...”
Toàn là dược liệu quý hiếm!
Chu Thư Nhân nhìn thấy số lượng thì xuýt xoa một tiếng:
- Sợ anh ngỏm củ tỏi thật!
- Có khi là được báo mộng? Không biết nói cái gì rồi.
Nghĩ đến đây, Trúc Lan lại bồn chồn. Cô vội vàng nói:
- Chắc không phải là bí mật của chúng ta chứ?
Chu Thư Nhân lắc đầu: - Không đâu.
Hoàng thượng mà biết chắc anh đã không thể ra khỏi hoàng cung, cho dù xuất cung thì người bên cạnh cũng sẽ bị đổi đi hết. Anh đoán Thái thượng hoàng quá cố biết cái gì rồi, chẳng qua là không thể nói, hoặc không muốn nói, mà chỉ ám chỉ với Hoàng thượng thôi.
Trúc Lan ngẫm lại cũng phải, sau đó tò mò hỏi:
- Anh không mơ thấy ngài ấy à?
Chu Thư Nhân lắc đầu: - Không có.
Anh không sợ Thái thượng hoàng báo mộng, tiếc rằng không mơ thấy.
Chu Thư Nhân tắm rửa xong đi ngủ, Trúc Lan ngồi ngay bên cạnh trông chừng. Lâu rồi không thêu thùa may vá, cô bèn cầm kim chỉ lên.
Đám Chu lão đại cố ý đến đây khá muộn, chủ yếu là muốn dành thời gian cho cha mẹ. Nào ngờ cha ngủ rồi, Chu lão đại nói:
- Bọn ta về trước nha, để cha nghỉ ngơi trọn giấc.
Đám Xương Nghĩa gật đầu, chỉ có thể như vậy thôi. Nhưng cả đám vẫn hỏi thăm Thanh Tuyết, biết cha không có vấn đề gì thì mới yên tâm.
Thái thượng hoàng đã được đưa vào hoàng lăng, Kinh Thành dần dần khôi phục nhịp sống thường ngày. Vẫn còn nhớ thương Thái thượng hoàng, nhưng đều để ở trong lòng. Các bộ trở lại làm việc, chầu triều tạm hoãn ba ngày, ba ngày này Hoàng thượng nghỉ ngơi, Thái tử phụ trách công việc.
Trong vòng ba ngày, Chu Thư Nhân hồi phục rất tốt, điều đáng tiếc duy nhất là phải ăn chay, và Chu hầu phủ khóa chặt cửa được mấy ngày rồi. Anh không gặp ai cả, kể cả Uông Cự gửi thiệp anh cũng không gặp.
Bây giờ anh và cả Chu hầu phủ đang ở nơi đầu sóng ngọn gió, anh là một người ngoài hoàng thất, không phải, Minh Đằng cũng là người ngoài. Hai ông cháu họ ở trong cung tiễn đưa Thái thượng hoàng quá làm người ta chú ý. Nếu không phải vì Thái thượng hoàng chỉ mới vào hoàng lăng chắc cửa Hầu phủ đã bị người ta san bằng.
Hôm nay Tuyết Hàm về nhà mẹ đẻ, nàng vào nhà chính, thấy cha mẹ ngồi đánh cờ dưới tán cây thì lẳng lặng đi qua, chờ hết ván cờ mới nói:
- Cha mẹ!
Hai vợ chồng Chu Thư Nhân đã biết con gái đến từ nãy giờ rồi, Thư Nhân hỏi:
- Dung Xuyên và bọn trẻ khỏe hết chứ?
Tuyết Hàm nói: - Bọn trẻ không bị ảnh hưởng gì, có Dung Xuyên là còn cần phải nghỉ ngơi đàng hoàng. Hôm nay có con về thôi, bọn trẻ ở lại với Dung Xuyên.
Ánh mắt Trúc Lan lộ vẻ hồ nghi:
- Sao mẹ cảm thấy con thay đổi nhiều thế nhỉ?
Tuyết Hàm cúi đầu, đáp:
- Đâu có, con vẫn luôn ăn mặc như vậy mà.
Trúc Lan ngắm kỹ con gái, nói:
- Là khí chất.
Chu Thư Nhân vuốt râu, nói:
- Từng lo liệu chuyện ắt sẽ khác thôi.
Con gái quản lý hậu cung thay hoàng hậu mấy ngày, cần có khí thế để trấn áp người khác, từng nắm quyền lực trong tay, muốn không thay đổi cũng khó. Con gái cần phải từ từ điều chỉnh lại khí thế mới được.
Tuyết Hàm thông minh, đáp:
- Hôm nay con đến thăm cha mẹ, ngày mai con sẽ chép kinh cùng Dung Xuyên.
Trúc Lan gật đầu:
- Tĩnh tâm cũng tốt.
Tránh cho vào cung gặp lại Hoàng hậu, trong lòng Hoàng hậu nảy sinh khúc mắc nữa. Nghĩ đến Hoàng hậu, Trúc Lan thở dài. Hoàng hậu ráng được tới lúc Thái thượng hoàng vào hoàng lăng rồi đổ bệnh, cô ở trong nhà không ra khỏi cửa mà vẫn nghe được rất nhiều tin đồn.
Nhìn con gái có vẻ chưa vào cung, mà sau này con gái có muốn vào cung cũng khó. Chỉ khi nào Hoàng hậu cho mời thôi.
Lúc cha về nhà, Tuyết Hàm lập tức cho người tới hỏi thăm tình hình, hôm nay thấy cha thật sự không sao, nàng ngồi không lâu liền trở về phủ.
Trúc Lan chờ con gái về mới nói:
- Hà nhi không sao đúng là may mắn.
Chu Thư Nhân: - Hà nhi là bảo bối của Ninh Tự, ai mà không biết Ninh Hầu Phủ nuôi cả đống đại phu.
Hàn Lâm Viện
Xương Trí quen tay nhận lấy nước trà từ Cố Thăng, thuận miệng hỏi:
- Hai ngày vừa qua nghe được không ít lời đố kỵ nhỉ?
Cố Thăng không quan tâm, đáp:
- Đúng là nghe được kha khá.
Nhờ có Chu hầu gia mà Chu đại nhân rất được hoan nghênh ở Hàn Lâm Viện, tiếc là Chu đại nhân quá xa cách với mọi người, không ai có thể lọt được vào mặt Chu đại nhân, chỉ có y là có thể trò chuyện và uống trà với Chu đại nhân thôi. Bọn họ không dám trách móc Chu đại nhân, chỉ có thể âm thầm chĩa mũi dùi vào y.
Xương Trí tiếp xúc với Cố Thăng, càng ngày càng thích tính tình của Cố Thăng:
- Đây cũng là một cách tôi luyện.
Cố Thăng: - Vâng.
Một khắc sau, Cố Thăng về phòng mà không để ý đến ánh mắt phức tạp của Trác Cổ Du. Dạo này phủ Vĩnh An quốc công rất khiêm nhường, y được ông nội dặn dò sắp tới phải rất cẩn thận, sợ bị Hoàng thượng để ý, là xóa sổ luôn phủ Vĩnh An quốc công.
Trác Cổ Du cúi đầu, y không hiểu được suy nghĩ của Chu hầu gia, nhưng có một điều là Cố Thăng may mắn thật đấy, hợp mắt Chu hầu phủ!
Hết giờ làm ở nha môn, Cố Thăng ngồi xe ngựa Đại ca tới đón về nhà. Dạo này Đại ca lo lắng cho y lắm, vừa đến đầu hẻm vào nhà thì Cố Ngạn kêu lên:
- Kỷ Đức Minh.
Cố Thăng cũng nhìn thấy rồi, Kỷ Đức Minh ôm hộp trong tay bước xuống xe ngựa. Cố Thăng mím môi, dạo gần đây Kỷ Đức Minh cứ đi xin lỗi suốt:
- Ta vẫn giữ nguyên những lời đã nói, người về cho.
Nếu không nhờ y may mắn thì những toan tính của Kỷ Đức Minh đã hủy hoại cả đời y rồi, y không có lòng vị tha và cũng chẳng muốn tha thứ.
Kỷ Đức Minh: - Ta thật lòng muốn xin lỗi huynh mà. Chúng ta là đồng hương, sau này ta tuyệt đối không hãm hại huynh nữa.
Cố Thăng cóc tin, có một ắt có hai:
- Ngươi về đi!
Kỷ Đức Minh cũng bực bội chứ, gã không moi được tin tức gì từ miệng Chu Xương Nghĩa, trái lại càng khiến gả lo lắng hơn, mà Cố Thăng thì lì như trâu. Dạo này không dám bàn tán linh tinh, nhưng vẫn có thảo luận về Chu hầu phủ, thế là gã càng thêm bồn chồn.
Chu hầu phủ nhận được thư ở quê nhà, Minh Thanh hỏi thăm rất nhiều, cuối cùng mới hỏi năm nay Xương Trung có đi thi tú tài không.
Trúc Lan xem xong bèn hỏi:
- Anh thấy sao?
Chu Thư Nhân nói:
- Gọi nó tới hỏi xem ý nó thế nào, nó muốn thi thì cho thi.