Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Xương Trí nhìn mẹ, nói:
- Mẹ, cha phải ở trong cung ít ngày nữa. Vậy huynh đệ con…
Chu lão đại lập tức cướp lời:
- Huynh và tẩu tẩu của các đệ chăm mẹ được rồi, không cần các đệ…
Xương Trí không đồng ý, nói:
- Đại ca và Đại tẩu phải lo việc trong phủ và các thôn trang lớn, huynh tẩu đã đủ bận rồi. Bọn đệ phụ chăm sóc mẹ cho, Đại ca cũng có thể yên tâm.
Hắn biết Đại ca không dám rời mắt khỏi mẹ, chỉ sợ mẹ có mệnh hệ gì.
Không riêng gì Đại ca sợ bị cha lột da, mà bọn họ cũng sợ lắm. Phận là con cái như nhau, mỗi người đều có tấm lòng hiếu thảo!
Trúc Lan thôi không muốn nói chen vào nữa rồi, cô có nói gì cũng không thay đổi được quyết định của mấy đứa con trai. Chu Thư Nhân chưa về nhà, mấy đứa con trai không dám thả lỏng trong lòng.
Kinh Thành treo cờ trắng xóa, tin tức từ Kinh Thành lan ra tứ phương, các huyện thành gần Kinh Thành treo cờ trắng trước, rồi dần dần là các châu lân cận.
Kinh Thành có nhiều quan viên là người nước ngoài, Thái thượng hoàng băng hà không ảnh hưởng gì đến bọn họ, đương nhiên bọn họ mong nghe thấy tiếng chuông báo Hoàng thượng băng hà hơn, bởi vài năm trở lại đây Hoàng thượng đã trao đổi quá nhiều tài nguyên với nước của họ. Bọn họ đâu phải kẻ ngốc, thế nhưng ngày nào còn chưa giải quyết được vấn đề lương thực thì ngày đó bọn họ chỉ có thể tiếp tục tiếc của mà thôi.
Khai chiến?
À há, sức mạnh của khẩu pháo lớn của hải quân làm bọn họ run sợ. Mỗi lần đi ngang qua đội thuyền chiến của hải quân, bọn họ đều giật thót tim.
Không ít đại thần quỳ ở cửa cung, những người từng phò tá Thái thượng hoàng chinh chiến mà còn sống cũng quỳ ở đó. Vĩnh An quốc công đến rồi, lão ta là lưỡi dao sắc bén trong tay Thái thượng hoàng trong những năm chinh chiến, lão ta nhớ lại quá khứ, đau lòng bật khóc thành tiếng. Nhất là sau khi biết Chu Thư Nhân được gặp Thái thượng hoàng lần cuối, còn ở lại trong cung thì càng hối hận và khóc lớn hơn.
Lão ta hối hận, lão ta không ngờ Thái thượng hoàng có thể chấp nhận người khác, an phận thủ thường sẽ được chết già, chỉ có mình lão ta là trốn đi khi Thái thượng hoàng cần người. Lão ta không biết mình có thể sống thêm được mấy năm, mà cháu trai vừa mới khởi nghiệp thôi!
Đồng thời lão ta cũng sợ hãi, lo lắng Hoàng thượng giận chó đánh mèo trong cơn đau buồn. Lão ta là người bỏ rơi Thái thượng hoàng, Hoàng thượng có trút giận lên lão ta không đây?
Những lão thần khác phò tá Thái thượng hoàng đều sống vui vẻ đến già đang rất đau buồn, ngài là minh quân hiếm có, bây giờ đất nước phồn vinh âu cũng là nhờ Thái thượng hoàng cả. Ngài từng nói ngài sẽ mang lại bình yên cho bá tánh, để bá tánh có một cuộc sống tốt đẹp, ngài nói được làm được!
Có vị lão thần vừa khóc vừa gào:
- Thái thượng hoàng ơi! Ngài chờ thần với!
Vĩnh An quốc công nghe xong không khỏi run lên, lão ta nào dám la lên như vậy, sợ la lên rồi Hoàng thượng sẽ lấy mạng lão ta ngay.
Trương công công đi ra truyền lời của Hoàng thượng:
- Hoàng thượng có chỉ, tấm lòng của các vị đã được ghi nhận. Xin hãy trở về hết đi!
Các vị đại thần không lì lợm ở lại, khóc lóc ở cửa cung đúng là không tốt, người không hiểu chuyện sẽ không biết bọn họ đang khóc thương ai, nên biểu đạt cũng biểu đạt rồi và sau này Hoàng thượng không tính sổ họ là được.Chỉ có một số ít trong đó là đau lòng thật sự, lại không dám làm trái ý Hoàng thượng. Cuối cùng là một nhóm người có buồn nhưng không đáng kể, Thái thượng hoàng thoái vị nhiều năm, cho dù có nhiều kỷ niệm cũng mơ hồ lắm, bọn họ đề cao sự hiện diện của bản thân vì con cháu thôi. Mong sao sau này Hoàng thượng có thể chú ý con cháu của họ nhiều hơn.
Dòng họ Ninh thị là khổ sở nhất, Thái hậu là chỗ dựa của Ninh gia, Thái hậu nói đi là đi, cũng may dòng họ Ninh thị đã quen sống thu mình nên nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng. Ninh Tự đón Hà nhi về phủ, không quan tâm đến cháu trai nữa, cháu trai là trưởng họ, bây giờ cháu trai có thể quán xuyến dòng họ Ninh thị thuần thục rồi. Ông ấy có cháu cảm thấy quá viên mãn, Thái hậu qua đời ông ấy cũng buồn, nhưng những gì ông ấy trải qua khiến ông ấy mạnh mẽ hơn người thường, đau buồn qua đi lại suy tính cho tương lai.
Thái thượng hoàng và Thái hậu từ trần, các gia tộc trong Kinh Thành có trăm phản ứng khác nhau. Riêng bá tánh là trực quan nhất, họ biết ai là người đã chấm dứt chiến loạn, biết ai lo cho bá tánh, biết ai là vị vua tốt. Không có Thái thượng hoàng thị họ không có được ngày hôm nay.
Bá tánh xếp thành hàng dài ở các chùa miếu trong Kinh Thành, Chu lão đại vừa từ ngoài thành vào:
- Mẹ, mẹ không thấy được quy mô cỡ nào đâu!
Hắn chưa bao giờ nhìn thấy dịp nào như vậy, hắn bị sốc nặng luôn.
Trúc Lan: - Giờ đã là gì, chờ lúc tiễn đưa về nơi an nghỉ con nhìn mà xem!
Trong lòng bá tánh có thước đo của riêng mình, công đức nằm ở trong lòng. Nếu có công đức thì chắc chắn trên người Thái thượng hoàng sẽ dát đầy công đức. Cô không thấy được lúc Hoàng thượng băng hà, không biết có hiện tượng bất thường gì không, nhưng cô chứng kiến hiện tượng bất thường khi Thái thượng hoàng qua đời rồi, đúng là khó quên.
Cô là người hiện đại xuyên tới mà còn như vậy, huống chi bá tánh ở thời cổ đại. Bây giờ trong lòng bọn họ, Thái thượng hoàng là thần tiên hạ phạm không điêu chút nào.
Chu lão đại nói: - Lúc đưa tang chúng ta cũng đi theo đúng không ạ?
Trúc Lan: - Phải đi, đi cùng một đoạn đủ rồi.
Xa quá thì không theo được, hôm đó Kinh Thành sẽ giới nghiêm và không cho phép ra khỏi thành.
Thời gian trôi qua nhanh thật, cứ như Trúc Lan và Chu lão đại chỉ mới nói chuyện với nhau hôm qua mà hôm nay đã đến ngày đưa tang rồi. Hoàng lăng đã được tu sửa xong, không ai ngờ rằng Thái thượng hoàng thoái vị lại có thể sống lâu như vậy.
Xe ngựa của Chu hầu phủ đi chưa được bao xa đã phải dừng lại, đằng trước toàn là xe ngựa,thuộc sở hữu của các nhà quyền quý ở đây, nên họ đành xuống xe ngựa đi bộ. Ra đến đường chính, Trúc Lan ngước mắt nhìn thấy một màu trắng xóa, cả nước đau lòng, đoàn xe ngựa đưa tang còn chưa đi đến mà bá tánh thì vây kín đường rồi.
Phu thê Chu lão đại đô con, một trái một phải che cho Trúc Lan. Người nhà họ Chu chiếm được một chỗ, Chu lão đại nói:
- Mẹ, không đi được nữa.
Càng gần cửa thành thì người càng đông, họ không tài nào chui lọt.
Trúc Lan: - Cứ ở đây đi.
Binh lính đứng hai bên đường, tướng sĩ bảo vệ Kinh Thành vào Kinh Thành hết. Thật ra không cần giữ gìn trật tự, chỉ có một số người đang nhỏ giọng nói chuyện với nhau thôi. Còn lại tất cả đều rất im lặng.
Bên phía Trúc Lan im ắng, bầu không khí trầm lắng làm lòng người bức bối khó tả. Hai bên đường phố không một tiếng động, lầu hai của quán trà vắng bóng người bởi ai ai cũng đi ra đường hết rồi. Đường sá đã được nâng cấp, xây mới rộng hơn nên bây giờ vẫn đủ chỗ đứng.
Thời gian chầm chậm trôi qua, một mảnh trắng xóa xuất hiện trong tầm mắt, có thể nghe thấy tiếng khóc đi trước, tiếng khóc che lấp tất cả mọi âm thanh làm mọi người ở hai bên đường quỳ xuống theo tiếng khóc ấy.
Trúc Lan ngẩng đầu lên thoáng nhìn, trong mắt là sự chấn động, cộng thêm sự luyến tiếc từ tận đáy lòng, hai cảm xúc này hòa quyện vào nhau - là cảm xúc mà cô chưa từng có. Trong khoảnh khắc này, cô như hòa tan không khống chế được nước mắt để chúng rơi xuống.
Tiếng khóc hu hu hic hic hội tụ bên nhau, không ai nói gì nhưng lại giống như trăm ngàn lời nói đồng thời cất lên. Do bị chặn lại nên không một ai dám la to, tuy nhiên từng tiếng khóc thút thít lại là lời cảm ơn dành cho Hoàng thượng và từng cái quỳ lạy là hành động tiễn đưa thiết thực nhất.
Cầu mong cho ngài vạn sự an khang!
Cuối cùng họ lại hô vang: - VẠN TUẾ, VẠN TUẾ, VẠN VẠN TUẾ!
Đều là những tâm nguyện đơn sơ nhất.
Trong mắt Hoàng thượng cũng toàn là chấn động, đây là đặc quyền dành cho vị minh quân khai quốc sao?
Trong lòng ngài rất rõ ràng, khi ngài băng hà sẽ không được như lúc này. Ngài ngẩng đầu lên nhìn cao xanh, phụ hoàng có nhìn thấy không?
Bá tánh ghi lòng tạc dạ công trạng của người đó!
Bá tánh trong Kinh Thành không được ra khỏi thành, chỉ có thể nhìn theo đoàn người đi xa dần. Ngoài thành cũng có bá tánh, là bá tánh ở các châu thành lân cận. -
Trúc Lan đứng dậy, hoàn toàn không cảm nhận cơn đau ở đầu gối, cô vẫn còn đắm chìm trong cảm xúc, thật lâu chưa thể hoàn hồn. Lúc sau hoàn hồn mới thở dài một hơi, giọng nói đã khàn đi:
- Chúng ta cũng đi về thôi.
Chu lão đại nói: - Mẹ ơi, hôm nay chắc cha sẽ về nhà nhỉ?
Trúc Lan gật đầu, rồi lại lắc đầu: - Không biết.
Cô không biết rõ khi nào Chu Thư Nhân về. Anh phải tiễn Thái thượng hoàng đoạn đường cuối cùng, không biết bao lâu mới có thể trở về.