Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1716: Khóc Thầm

Trước Tiếp

Những tia nắng ban mai đầu tiên chiếu xuống dương gian, Chu Thư Nhân đêm qua chỉ ngủ được hai canh giờ choàng mở mắt, anh khẽ cử động cơ thể đã hơi cứng đờ, rồi bước xuống giường. Anh đứng dậy rửa mặt qua loa, đợi cung nữ vào, đánh răng súc miệng, mới đi ra ngoài.

Đêm qua anh tới đây nghỉ ngơi từ sau nửa đêm, không phải là anh chủ động rời khỏi, khoan bàn tới chuyện tình nghĩa quân thần với Thái Thượng Hoàng, anh phải ráng nhịn trước mặt Hoàng thượng. Thế nhưng Thái thượng hoàng cũng đối xử với anh rất tốt, tốt tới mức anh chẳng muốn rời đi. Cuối cùng Hoàng thượng đứng dậy đi nghỉ, sẵn đường kéo anh đi luôn. Chỉ để lại đám người Thái tử và Dung Xuyên túc trực.

Mới đi được mấy bước thì bụng anh khẽ kêu lên, đói quá. Từ trưa hôm qua đến giờ anh chưa ăn uống gì cả, mà uống rất nhiều nước. Khóc nhiều cần phải bổ sung nhiều nước.

Tiểu thái giám bên cạnh nghe thấy, nghĩ ngợi rồi móc trong túi tiền ra một miếng điểm tâm:

- Hầu gia, tiểu nhân mới thó được cái này. Nếu ngài không chê thì ăn đỡ đói trước?

Chu Thư Nhân nhìn tiểu thái giám, với những người làm việc vặt buổi sáng chắc là chỉ có một miếng điểm tâm, hồi nữa anh có thể ăn bữa sáng, thoạt nhìn anh chỉ là người ngoài trong hoàng cung này nhưng anh có con gái và con rể. Minh Đằng nữa chứ, sẽ không để anh bị đói.

Anh nói: - Ngươi để dành lại đi, hôm nay bận lắm nên có thể đây là bữa ăn duy nhất trong ngày của ngươi đấy.

Trong khắp hoàng cung đều đang lo chuyện Thái thượng hoàng và Thái hậu, không một ai quan tâm đến cung nữ và thái giám trong cung. Tiểu thái giám trước mặt có chút địa vị nên còn được một miếng điểm tâm, người không có địa vị đều nhịn đói hết.

Tiểu thái giám thấy Hầu gia không cần, bèn cẩn thận nhét vào lại. Chỉ có vài người trong số các thái giám như họ được tôn trọng thôi, mà nhiều năm qua Chu hầu gia chưa từng coi thường bọn họ, mấy tiểu thái giám như hắn ta rất thích dẫn đường cho Chu hầu gia, nhất là vào mùa đông. Có vài tiểu thái giám mua được thuốc mỡ bôi lên da khô nứt nẻ là nhờ Chu hầu gia cho bạc cả.

Tiểu thái giám cảm thấy khi ở cạnh Chu hầu gia, mọi áp lực trong lòng bỗng trở nên nhẹ bẫng. Hắn ta thích ánh mắt ôn hòa của Chu hầu gia, ấm áp làm sao.

 

Đi đến ngoài điện, Chu Thư Nhân ra hiệu cho tiểu thái giám trở về. Hoàng thượng đang ở bên trong, nghe thấy tiếng bước chân bèn nghiêng đầu nói:

- Tới rồi!

- Vâng.

Hoàng thượng bảo: - Vào đây rồi nói.

Chu Thư Nhân thấy Hoàng thượng đang quỳ, lẽ nào muốn anh vào trong quỳ cùng?

Trương công công rất tinh tế, ông ấy lấy cái đệm mới đặt sau lưng Hoàng thượng qua, Chu Thư Nhân đi tới quỳ xuống, dập đầu với Thái thượng hoàng trước.

Tối qua Hoàng thượng ngủ không ngon giấc, nhưng ngài chẳng hề buồn ngủ, ngài nhắm mắt dưỡng thần nãy giờ, vì vậy sáng nay đến thay ca với Thái tử từ sớm:

- Có khỏe không đó?

- Thần không sao rồi ạ.

- Vậy là tốt rồi, nếu khanh bị bệnh thì phụ hoàng sẽ lo lắm đấy.

Râu Chu Thư Nhân hơi rung lên, đáp:

- Thái thượng hoàng lo cho ngài hơn, ngài phải chú ý sức khỏe.

Hoàng thượng ngẩng đầu lên nhìn quan tài của phụ hoàng, nói:

- Khanh nói xem đứa con đầu tiên của Thái tử là con trai hay con gái?

Chu Thư Nhân: “...”

Cái này thì khó cho anh quá!

Hoàng thượng tự mình nói tiếp:

- Trẫm nghĩ là bé trai.

Linh cảm cực kỳ mãnh liệt, hôm nay ngài bảo Thái tử phi không cần đến đây để Thái tử phi an tâm dưỡng thai.

Chu Thư Nhân nghĩ thầm, chờ sinh rồi biết.

Hoàng thượng không để bụng việc Chu Thư Nhân cứ im lặng, ngài cảm thấy Chu Thư Nhân cũng đang đau lòng như ngài, phụ hoàng tốt với Chu Thư Nhân thế mà, ngài nói:

- Khanh cứ yên tâm về dòng họ Vinh thị.

Chu Thư Nhân yên tâm chứ, chắc chắn Thái thượng hoàng có dặn dò Hoàng thượng rồi.

Cuối cùng Hoàng thượng không định nói thêm gì nữa mà cứ quỳ đó, rõ ràng không còn rơi nước mắt hay khóc thút thít nữa nhưng càng khiến người ta cảm thấy đau đớn hơn - đây là khóc thầm.

Thức ăn được bưng lên, Chu Thư Nhân ăn ké cùng Hoàng thượng, chỉ ăn lót dạ nên không ăn nhiều, mà anh cũng chẳng thấy đói mặc dù món chay cực kỳ thơm ngon. -

Đám người Thái tử đến rồi, Chu Thư Nhân lui ra ngoài quỳ cùng cháu trai Minh Đằng. Minh Đằng thấy sắc mặt ông nội không đến nổi nào thì thở hắt ra, nói:

- Cháu muốn đi thăm ông mà không có ai dẫn đường.

Hắn không có địa vị như ông nội, nên hỏi ai cũng không sẵn lòng dẫn hắn đi mà hoàng cung không phải là nơi có thể tùy tiện đi lại.

Chu Thư Nhân: - Bên cạnh ông có Thái y, cháu yên tâm đi.

Minh Đằng cảm thán trong bụng, chỉ có ông nội mới có đặc quyền này.

Tuyết Hàm đi tới, nói:

- Cha, Hoàng thượng nhân từ cho đưa Hà nhi ra khỏi cung nghỉ ngơi, chờ đến ngày cuối mới vào cung lại, cha có muốn nói gì với mẹ thì để con cho người đi truyền lời.

Chu Thư Nhân nói:

- Bảo mẹ con yên tâm, cha vẫn ổn.

Ổn đến nỗi quần áo để thay cũng không cần chuẩn bị, tất cả là đồ mới, vào cung chỉ có bộ quan phục trên người, mà xuất cung thì túi lớn túi bé.

Tinh thần và sức khỏe Tuyết Hàm không đến nổi này, con trai út được đưa về Ninh Hầu Phủ nên nàng không cần lo lắng nữa: - Vâng.

Chu Thư Nhân thấy mắt con gái hơi xanh xao thì đau lòng nói:

- Con cũng chú ý giữ gìn sức khỏe.

Tuyết Hàm muốn nghỉ ngơi lắm chứ, nhưng có được đâu:

- Con sẽ chú ý ạ.

Haiz! Đêm qua Thái y túc trực ở chỗ Hoàng hậu, Thái tử phi thì được Hoàng thượng cho phép dưỡng thai, giờ thì hay rồi, Hoàng thượng và Hoàng hậu cho nàng gánh hết mọi chuyện. Ai bảo nàng là thê tử của đứa con trai út của Hoàng hậu, Hoàng thượng không cho phép phi tần trong hậu cung san sẻ, cho dù chỉ là một việc nhỏ nhặt cũng không, phi tần có địa vị đến đâu vẫn là thiếp thôi.

Tuyết Hàm rất bận, nàng đưa con trai út về, rồi lại đi xem con gái và con trai thứ hai, không kịp nói vài câu đã tiếp tục bận rộn. May mắn mẫu hậu thích nàng nên luôn kề cận dạy dỗ nàng, nàng thường xuyên tiến cung, được một kèm một, đúng là nàng có thể gánh vác được.

Mẫu phi của Sở vương chứng kiến tất cả, nói nhỏ:

- Không uổng công thương yêu đứa con dâu út này.

Trần thái phi nhìn sâu xa hơn, trong mắt vừa có tiếc nuối vừa có đau lòng:

- Ôi, sao không cưới được tiêu thư của Chu hầu phủ cơ chứ!

Lúc cần chèo chống thực sự có thể chèo chống, qua lại nhiều năm, bà ta rất thích Tần vương phi, nhất là phương diện xử sự và cách làm người rất khéo!

Đôi mắt Sở vương phi khẽ đảo, sau đó thở dài. Có ý tưởng gì cũng vô ích thôi, nói:

- Haiz, chúng ta đều có tuổi rồi.

Trần thái phi thì thầm:

- Ta cảm thấy ta còn có thể sống thêm 20 năm nữa.

Ước mơ của bà ta chỉ mới bắt đầu, bà ta thích nghe tin báo phải in thêm, nghe người khác thảo luận về truyện của bà ta, bây giờ không những nữ tử ở chốn khuê phòng mà có cả những người đọc sách cũng xem. Bà ta không muốn chết đâu!

Mẫu phi của Sở vương hâm mộ lắm, tuổi tác của họ xấp xỉ, nhưng sao bà ta trông già hơn Trần thái phi thế nhì?

- Bà có phương pháp bí mật gì để bảo dưỡng không?

- Có ước mơ đấy!

- Hửm?

- Có nói nhiều với người không có ước mơ như bà thì bà cũng không hiểu được đâu.

Mẫu phi của Sở vương: “!!!”

 

Chu hầu phủ

Trúc Lan nhận được tin tức trong cung, biết tình hình của Chu Thư Nhân rất ổn bèn nói với đám Lão Đại:

- Bây giờ có thể yên tâm rồi chứ?

Chu lão đại líu lưỡi:

- Mọi chuyện bên chỗ cha đều ổn thì tốt quá rồi ạ.

Có Thái y kè kè bên cạnh, còn có thể đi nghỉ ngơi, sáng ra lại dùng bữa cùng Hoàng thượng!

Xương Nghĩa ngộ ra nhiều điều hơn, trong phòng không có nha hoàn nên hắn nói thẳng:

- Mẹ, có phải là đã phó thác gì cho cha không?

Vì vậy mới chăm sóc cha như vậy, Thái thượng hoàng phó thác cho cha điều gì nhỉ?

Xương Nghĩa lập tức nghĩ đến Thái tử, Hoàng thượng còn đang trẻ khỏe, Thái thượng hoàng thành thân khá muộn, Hoàng thượng đến tuổi thì thành thân. Bây giờ Thái tử cũng có con rồi, mà Hoàng thượng đương độ sung mãn, Thái tử càng ngày càng chín chắn, tương lai ngày sau ra sao? Sau lưng Xương Nghĩa đã toát mồ hôi hột!

Trúc Lan ngước mắt nhìn, liền đoán ra được Xương Nghĩa đang suy nghĩ gì. Cô không cho là Thái tử, năm xưa đã không ép Chu Thư Nhân nhận Thái tử thì lúc lâm chung cũng không.

Xương Trí cau mày:

- Nhị ca, có vài lời không nên nói ra.

Cho dù trong phòng không có người ngoài thì Nhị ca cũng không nên nói, muốn nói thì chờ nói riêng với cha thôi. Bây giờ lại nói nhỡ đâu bị truyền ra ngoài thì sao!

Xương Nghĩa cũng ý thức được tính nghiêm trọng, đáp:

- Không có lần sau!

 

Trước Tiếp