Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hoàng thượng nhìn đang mẫu hậu ngồi im bất động, từ sau khi phụ hoàng hôn mê, mẫu hậu vẫn luôn túc trực không rời nửa bước, ngài cũng rất lo lắng cho sức khỏe của mẫu hậu. Khuyên thì khuyên rồi, mà mẫu hậu không nghe.
Thái Thượng Hoàng ho khan một tiếng, nói:
- Con đi ra ngoài đi.
Hoàng thượng đau đớn trong lòng nhưng chỉ có thể nghe lời phụ hoàng, ngài thật sự rất sợ vừa mất đi phụ hoàng lại phải mất đi mẫu hậu, mắt ngài cứ dán chặt vào mẫu hậu, gọi: - Mẫu hậu…
Thái hậu phất tay: - Đi ra ngoài đi!
Bước chân Hoàng thượng vô cùng nặng nề, ngài lê từng bước ra khỏi tẩm điện, cánh cửa phía sau đóng lại, che khuất hết mọi tầm mắt nhường lại không gian và thời gian cho đôi phu thê.
Bên trong tẩm điện, giọng của Thái Thượng Hoàng chứa chan áy náy:
- Cuối cùng thời gian mà ta dành cho nàng vẫn không nhiều lắm, nàng trách ta là phải.
- Từ lúc chàng tranh đoạt thiên hạ là ta hiểu rồi, thôi, bây giờ còn gì để mà oán trách nữa, chàng gọi tên của ta đi được không?
Thái Thượng Hoàng chìa tay ra: - Khanh Nhiên!
Thái Hậu hơi bần thần, như thể lần đầu tiên nhìn thấy Trương Ngọc. Bà ấy hoàn hồn đứng dậy đi đến bên cạnh mép giường, để tay lên trên: - Trương Ngọc!
Thái Thượng Hoàng cười: - Rất nhiều năm rồi nàng không gọi tên ta.
- Chàng là vua mà.
Trong lòng Thái Thượng Hoàng hiểu rõ, bởi vì giữa họ có quá nhiều thứ. Ngài nói:
- Ta thật may mắn vì có thể tỉnh táo để cáo biệt nàng.
Thái hậu cảm thấy tay Thái thượng hoàng hơi lạnh, cái lạnh khiến bà ấy bồn chồn:
- Chàng lại nuốt lời nữa rồi.
Đã bảo là sẽ đi cùng bà ấy đến già, đã nói là sẽ bầu bạn với bà ấy và đã nói là lần này sẽ không thất hứa đâu.
Thái thượng hoàng cũng cố hết sức rồi, tuổi thọ tới đó thì ngài có thể làm gì được nữa:
- Nàng nhất định phải oán trách ta đó, ta ở dưới chờ nàng tới tìm ta tính sổ.
Thái hậu: - Chàng mơ đẹp nhỉ.
- Đời này ta có tạo nghiệt, cũng có công đức trên người, ta nghĩ ta có công đức thì nếu như có kiếp sau ta sẽ không làm hoàng đế nữa, chúng ta chỉ có nhau thôi được không?
Thái hậu hết cười rồi khóc, hỏi:
- Nhỡ chàng nuốt lời nữa thì sao?
Thái thượng hoàng hết cách, ngài chẳng hề đáng tin trong lòng thê tử. Ngài nói:
- Không đâu, lần này thì không.
Thái hậu lau khô nước mắt trên mặt, nói:
- Hai đứa con trai của chúng ta đều rất giỏi giang, cả đời ta thấy áy náy với con trai út nhất, bây giờ con trai út đã có thê tử và các con, có huynh trưởng che chở cho nó nên ta cũng chẳng còn vướng bận gì nữa.
Về phần dòng họ Ninh thị, bây giờ rất tốt nên bà ấy cũng chẳng cần lo lắng cho nhà ngoại.
Thái thượng hoàng giật thót:
- Nàng vẫn còn trẻ, tuyệt đối đừng…
Thái hậu đưa tay lên che môi Thái thượng hoàng lại, nói:
- Nhìn ta còn trẻ vậy thôi chứ tâm hồn đã rệu rã rồi.
Bà ấy trúng độc đã ảnh hưởng đến tuổi thọ, sức khỏe cũng không tốt.
Thái thượng hoàng còn muốn nói thêm gì đó, nhưng Thái hậu đã nói tiếp:
- Ta kè kè chàng vậy mà chàng còn có đến mấy bà phi, ta không ở sát bên chàng thì không yên tâm được. Ai bảo chàng cứ hay hứa lèo!
Bên ngoài tiếng sấm thi nhau rền vang, mưa như trút nước càng lúc càng lớn, lại thêm một tiếng sấm rung trời, tinh thần của mọi người trong điện căng thẳng đưa mắt nhìn về phía tẩm điện.
Cửa tẩm điện mở ra, Thái hậu đi ra nói:
- Thái Thượng Hoàng băng hà rồi.
Mọi người trong điện quỳ thụp xuống đất, con cháu hoàng thất đau đớn khóc nấc thành tiếng. Chu Thư Nhân sững sờ, nước mắt trên mặt thật hơn bao giờ hết, không cần bất kỳ yếu tố ngoại cảnh nào cả, anh không kiểm soát được để cho nước mắt rơi xuống. Trong lòng lúc này cực kỳ buồn bã, tình quân - thần, tình bằng hữu, từng kỷ niệm ở cùng Thái thượng hoàng thoáng hiện hết sức rõ ràng vào khoảnh khắc này.
Thái hậu chỉ cho phép Hoàng thượng và Thái tử vào trong, một lúc sau Hoàng thượng và Thái tử mới đi ra.Thái thượng hoàng đã chuẩn bị sẵn hậu sự từ lâu rồi, cho dù bên ngoài giông tố đan xen cũng chẳng ảnh hưởng gì cả.
Chiếc khăn trong tay Chu Thư Nhân ướt nhẹp, lần đầu tiên anh biết mình có thể khóc dữ dội như vậy. Sau khi khóc hết những bi thương, trong lòng giăng kín nỗi buồn.
Thời tiết thất thường như thể tiễn đưa vị vua khai quốc, từng tiếng sấm vang lên như thể tuyên bố cho cả nước biết một đời minh quân đã đi đến hồi kết.
Chu hầu phủ
Tiếng sấm hòa cùng tiếng chuông, đã không còn phân biệt rõ nữa. Mưa to cũng không tài nào ngăn được binh tướng đi loan tin.
Trúc Lan thả chuỗi tràng hạt trên tay xuống, cô vẫn luôn lẳng lặng chờ và đã chờ đến lúc rồi. Trong phòng không chỉ có Xương Nghĩa, mà sau khi ăn xong Trúc Lan có gọi cả Chu lão đại và Xương Trí đến, đồng thời, cũng cho người đi báo tin cho Minh Đằng.
Đầu óc đám huynh đệ Chu lão đại trống rỗng, giữa suy đoán và thực tế rất khác nhau, Chu lão đại cực kỳ có cảm tình với Thái thượng hoàng, giọng hắn run run:
- Tiếng chuông này là…
Giọng Xương Nghĩa đanh lại: - Ừ.
Xương Trí mím môi:
- Cha vẫn còn ở trong cung.
Trúc Lan dặn dò Thanh Tuyết và Đinh quản gia:
- Các ngươi dặn dò xuống dưới là không sử dụng các màu sắc sặc sỡ, cảnh cáo toàn bộ tôi tớ trong nhà thận trọng từ lời nói đến việc làm. Nếu như có người vi phạm tuyệt đối không tha!
Đinh quản gia cực kỳ sợ hãi, thưa: - Vâng ạ.
Thanh Tuyết cũng đi ra ngoài, Trúc Lan mới nói:
- Trong cung rất an toàn.
Cô không tiện nói thêm gì nữa, cho dù cô có lo lắng cho sức khỏe của Chu Thư Nhân thì lúc này cũng phải ngậm chặt miệng.
Cô chỉ buồn trước sự qua đời của Thái thượng hoàng thôi, riêng Chu Thư Nhân có lẽ sẽ rất đau đớn. Trái tim làm bằng máu thịt cơ mà!
Cả Kinh Thành treo khăn trắng xóa giữa màn mưa to, tiếng gió dồn nén như đang khóc, những tiếng hức hức ảnh hưởng đến cảm xúc, bầu không khí bi thương này khiến Trúc Lan cũng nhịn không được mà rơi lệ. Một phần là vì có tuổi nên hơi ủy mị, một phần là vì Thái thượng hoàng xứng đáng.
Hoàng cung
Đám người Chu Thư Nhân đã ra khỏi tẩm điện để thay quần áo, còn chưa kịp thay quần áo xong đã có thêm một tràng tiếng khóc vang lên. Chu Thư Nhân không đi hỏi thăm, lúc này bất kể là cung nữ hay thái giám đều không dám hó hé. Bất cẩn một cái là chết người như chơi!
Chẳng mấy chốc anh đã biết vì sao, Thái hậu tự tay thay quần áo cho Thái thượng hoàng, cuối cùng đuổi mọi người ra ngoài hết, đến khi Hoàng thượng thấy không ổn đẩy cửa vào thì Thái hậu cũng đã thay xong quần áo và đi theo Thái thượng hoàng.
Hoàng thượng đau đớn khóc lên thành tiếng, tiếng khóc trong điện vang lên hết đợt này đến đợt khác. Chu Thư Nhân hít vào thật sâu, anh không cảm thấy bất ngờ cho lắm mà chỉ thấy thương Hoàng thượng mất đi cả cha lẫn mẹ.
Lúc này Hoàng hậu còn chưa khỏe lại vẫn phải ráng nhịn chủ trì đại cục. Hoàng hậu lắc người để bản thân không ngất xỉu, cắn muốn nát đầu lưỡi mới có thể tiếp tục sắp xếp mọi chuyện.
Tuyết Hàm cảm nhận được sức nặng đè lên người mình, trong lòng bất an lắm. Nàng rất sợ Hoàng hậu có mệnh hệ gì thì hôm nay rối tinh rối mù hết. Nàng lại đưa mắt nhìn Thái tử phi đang mang thai, sắc mặt Thái tử phi không tốt gì cho cam. Đúng là làm nàng rầu muốn chết!
Tuyết Hàm dìu Hoàng hậu, thấy Hoàng hậu mệt mỏi, cảm giác được Hoàng hậu đâu nắm chặt cổ tay nàng, rồi cất lời tiếp tục dặn dò. Bây giờ Hoàng thượng và Thái tử đang gào khóc bên giường, không ai nhớ ra tình trạng của Hoàng hậu và Thái tử phi.
Đầu óc Tuyết Hàm ong ong, nàng chỉ có thể kiên cường sắp xếp xong rồi dìu Hoàng hậu vào phòng. Chuyện này không đến phiên nàng lên tiếng.
Tuyết Hàm không thấy cha đâu, trong lòng cực kỳ lo lắng. Bây giờ trong này toàn là người của hoàng thất, chỉ có cha là người ngoài, nàng còn bị Hoàng hậu bám dính, có nóng lòng cũng chỉ có thể ráng nhịn.
Hoàng hậu không muốn quấy rầy Hoàng thượng, sợ Hoàng thượng thù mình, nhưng nàng ta là mẫu nghi thiên hạ, lúc này cần phải lên tiếng. Nàng ta khẽ nói:
- Hoàng thượng, tất cả đã chuẩn bị ổn thỏa rồi.
Mất một lúc lâu Hoàng thượng mới chậm rãi ngẩng đầu lên, trong mắt toàn là tơ máu đỏ hoe, đôi mắt đỏ bừng trông rất đáng sợ, đáy mắt còn có một chút khó chịu vì bị quấy rầy. Thấy là Hoàng hậu, sự khó chịu vơi dần:
- Đi sắp xếp đi.
Hoàng hậu bị nhìn chằm chằm thì nín thở trong một khắc, lần đầu tiên nàng ta nhìn thấy Hoàng thượng xa lạ như vậy. Nàng ta nhìn về phía phụ hoàng và mẫu hậu đang nằm cạnh nhau, vừa chua xót vừa hâm mộ. -
Tuyết Hàm cảm thấy cổ tay đau nhói, nàng nghĩ chắc chắn tay mình đã sưng lên rồi, còn phải tiếp tục túc trực bên cạnh Hoàng hậu, nàng khẽ thở dài. Nàng nhìn Dung Xuyên, thấy tướng công nhìn lại mình, nàng lắc đầu muốn nói mình vẫn ổn.
Dung Xuyên thở hắt ra, hắn ý thức được tình trạng của Hoàng hậu, làm khó Tuyết Hàm quá rồi, xử lý không tốt một cái sẽ kéo theo rất nhiều vấn đề, hoàng thất thích giận chó đánh mèo nhất đấy.