Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1713: Sống Càng Lâu Càng Tốt

Trước Tiếp

Trên mặt Thái Thượng Hoàng đã không còn nụ cười nữa, gương mặt hơi tái xanh cực kỳ nghiêm túc, ánh mắt sắc bén mang lại cho Chu Thư Nhân cảm giác áp bức trực diện.

Sống lưng Chu Thư Nhân căng cứng, nghĩ thầm trong bụng nếu không nhờ anh đã phần nào quen thuộc với khí thế của Thái thượng hoàng thì chắc chắn anh luống cuống lắm.

Thái Thượng Hoàng thôi không o ép nữa, nói:

- Khanh không xuất thân từ nhà quyền quý, xuất thân của khanh cũng không đến nỗi nào đi nhưng tầm nhìn và suy nghĩ không phải là cái mà Chu gia có thể bồi dưỡng ra được.

Đôi khi buộc phải công nhận giáo dục của nhà quyền quý rất ghê gớm, tầm nhìn của con cháu các nhà quyền quý được các gia tộc tích lũy qua nhiều thế hệ, không phải muốn học là có thể học được - đây là nền móng, là truyền thừa, và cả trí tuệ.

Chu Thư Nhân thả lòng, anh trộm nghĩ chắc chắn Thái Thượng Hoàng đã điều tra cẩn thận về anh, nếu không nhờ có mối quan hệ máu mủ với dòng họ Vinh thị, có lẽ Thái Thượng Hoàng sẽ không tin tưởng anh giống như hiện tại.

Những lời Thái thượng hoàng nói đều đúng hết, nguyên thân không có tầm nhìn và ý tưởng. Ý tưởng của anh khác với Ngô Minh, Thái thượng hoàng có thể lý giải sự xuất chúng của Ngô Minh, bởi vì Ngô Minh là người cổ đại hàng thật giá thật, suy nghĩ không hề xa rời cổ đại. Trong khi suy nghĩ của anh “đứng trên vai những người khổng lồ"* ở thế hệ sau, cái anh học được là tinh túy nhất.

(*Đứng trên vai những người khổng lồ: thuật ngữ này của người Phương Tây, nhằm nói đến việc phát minh sáng chế bằng cách dựa trên những nghiên cứu và thành quả của những người đi trước.)

Thái Thượng Hoàng không muốn Chu Thư Nhân giải thích, có giải thích thì ngài cũng không tin. Ngài sắp chết rồi, cho nên chỉ muốn nói ra thôi:

- Nếu đó đã là bí mật thì phải giữ bí mật cả đời, khanh cảm thấy thế nào?

Tim Chu Thư Nhân đập bịch bịch bịch, đáp: - Vâng ạ.

Thái Thượng Hoàng cười, thế nhưng nụ cười chỉ tồn tại trong một một cái tích tắc, giọng điệu của ngài lại trở nên nghiêm khắc nữa rồi, nói:

- Khanh đang cố gắng thay đổi, trẫm nói đúng không?

Lúc này Chu Thư Nhân cực kỳ thả lòng, nói:

- Thay đổi mới có tương lai mà? Ngài cũng nhìn thấy những lợi ích của việc thay đổi rồi, không thay đổi thì đất nước không được yên bình giống như bây giờ và bá tánh làm gì có ngày lành giống như bây giờ?

Nhìn những nước lân bang mà xem, bá tánh nước mình cũng chịu ảnh hưởng của thời kỳ tiểu băng hà nhưng họ vẫn có lối thoát. Tất cả là nhờ cải cách mang lại, nếu không có thay đổi thì anh có tài năng đến đâu cũng không có được năng lực như hiện tại.

Thái thượng hoàng khẽ nói:

- Trong mắt khanh có nước nhà.

Ngài đã từ từ ngẫm ra, giữa nước nhà và vua, thứ trong mắt Chu Thư Nhân là nước nhà, chứ không phải sự thống trị của hoàng quyền. Sau khi ngài ngẫm ra đã tự nhốt mình trong phòng mấy ngày, ngài nhớ lại từng giai đoạn trong con đường làm quan của Chu Thư Nhân, lần đầu tiên ngài còn cảm thấy trong lòng rất phức tạp, nhưng sau nhiều lần ngài không còn giận Chu Thư Nhân nữa.

Lúc này Chu Thư Nhân không nói gì cả, đúng vậy, trong mắt anh là nước nhà, nước nhà là nước nhà của tất cả mọi người: - Thần…

Thái thượng hoàng đưa tay lên, nói:

- Trẫm mơ thấy ác mộng hai lần, lần nào cũng nhờ có khanh mà nước nhà mới thái bình và hoàng quyền vững chắc như bây giờ.

Đây là công lao, nếu không có hai cơn ác mộng chấn động đó thì chắc ngài không dễ dàng nguôi giận như vậy. Mặc dù ngài tức giận đấy, nhưng ngài hoàn toàn không nghĩ tới chuyện lấy mạng Chu Thư Nhân.

Chu Thư Nhân vừa ngạc nhiên vừa sợ hãi, rồi bình tĩnh lại. Anh từng nghĩ đến hậu quả, nhưng không ngờ Thái thượng hoàng không hề bực tức. Anh nói:

- Thần cảm ơn Thái thượng hoàng đã tin tưởng và chở che.

Thái Thượng Hoàng cười nói:

- Trẫm không nhìn thấy được tương lai, nhưng trẫm tiếp thu rất nhiều tư tưởng của khanh, trẫm nghĩ tương lai chắc chắn sẽ rất xán lạn, cho nên khanh phải nhìn thay trẫm và nói cho trẫm nghe đấy.

Đừng làm ngài hối hận vì quyết định này, định quốc an bang, trong lòng Chu Thư Nhân có “quốc", và chỉ “quốc” thôi.

Chu Thư Nhân rơi nước mắt, đáp: - Vâng.

Thái Thượng Hoàng nói tiếp:

- Khanh có thể không làm sư phụ của Thái tử, nhưng trẫm mong khanh có thể dạy dỗ con của Thái tử.

Chu Thư Nhân sửng sốt: - Thái Thượng Hoàng!

Thái Thượng Hoàng bảo anh khoan nói:

- Trẫm biết mai sau chắc chắn sẽ thay đổi rất nhiều, trẫm tin tưởng con cháu của trẫm, nhưng bọn chúng cũng thiếu người đưa được dẫn lối, cái Thái tử học chỉ là gìn giữ nên con của Thái tử phải có tư tưởng mới.

Ngài vẫn còn nhớ rất rõ có lần Chu Thư Nhân nói về thay đổi, nhớ rõ không chịu thay đổi chính là thụt lùi, ngài cho rằng mình sẽ quên đi rất nhiều, không ngờ lúc sắp chết lại rõ mồn một.

Chu Thư Nhân nuốt nước miếng, anh thật sự rất khâm phục Thái thượng hoàng - con người này đã nhìn thấu một chút chuyện tương lai.

Thái thượng hoàng nói tiếp:

- Trẫm nghe Hoàng thượng nói những quốc gia ở bên kia đại dương phát triển rất nhanh, nhất là kỹ thuật đóng tàu và thuốc nổ. Trẫm vẫn luôn ghi nhớ lời khanh nói, ai tụt lại phía sau sẽ bị tấn công.

Vì vậy ngài rất sợ, lo lắng con cháu của Thái tử chỉ biết phòng thủ nên ngài mới muốn chọn sư phụ.

Thái thượng hoàng nói nhiều rồi, phải nghỉ một lúc mới nói tiếp:

- Trẫm suy nghĩ chưa thấu đáo, khanh không muốn làm thì không làm, trẫm không ép khanh, thế nhưng bây giờ trẫm nghĩ xa hơn rồi. Trẫm không ép khanh làm sư phụ của Thái tử, nhưng con của Thái tử thì khanh phải dạy bảo đàng hoàng.

Chu Thư Nhân nhìn thẳng vào mắt Thái thượng hoàng, nói:

- Về phía Hoàng thượng…

Thái Thượng Hoàng nói: - Hoàng thượng đồng ý rồi.

Ngài đã từng nói với Hoàng thượng, ngài không đề cập đến Chu Thư Nhân nhiều, chỉ nói chuyện tương lai, ngài cũng biết kể cả ngài không đề cập đến Chu Thư Nhân nhiều thì con trai của ngài vẫn sẽ nghĩ đến.

Chu Thư Nhân hít vào thật sâu, nói:

- Chỉ cần thần còn sống nhất định sẽ dạy dỗ hết lòng.

Thái Thượng Hoàng nói: - Vậy khanh phải sống càng lâu càng tốt nhé.

Ngài mong Chu Thư Nhân sống lâu trăm tuổi hơn bao giờ hết, ngài chăm chú nhìn mái đầu của Chu Thư Nhân, thật sự rất lo ông già này sống không thọ.

 

Hoàng thượng ở ngoài phòng, đứng im lặng. Ánh mắt mọi người hướng vào bên trong căn phòng, tất cả đều rất tò mò không biết thảo luận cái gì mà thảo luận lâu thế.

Nhị hoàng tử chấn động trong lòng, Hoàng gia gia sắp không qua khỏi mà vẫn muốn gặp Chu hầu gia, còn nói chuyện rất lâu, y quá bất ngờ trước địa vị của Chu hầu gia trong lòng hoàng gia gia.

Thái tử còn đang bi thương, hoàng gia gia sắp đi nhưng vẫn nghĩ đến cậu ta. Cậu ta lẳng lặng gạt nước mắt.

 

Chu Thư Nhân đi ra khỏi phòng với đôi mắt đỏ hoe, nói:

- Thái thượng hoàng mời Hoàng thượng vào.

Những phút cuối đời, Thái thượng hoàng muốn ở cùng Hoàng thượng.Trăn trối những gì còn cần trăn trối.

Chu Thư Nhân không quan tâm đến những ánh mắt dò xét, anh về lại chỗ ngồi lúc nãy, tim anh như đánh lô tô nãy giờ, bây giờ cuối cùng cũng bình tĩnh lại.

Hoàng thượng thấy phụ hoàng nhắm nghiền mắt thì vội vàng đi qua: - Phụ hoàng!

Thái thượng hoàng choàng mở mắt, thấy cửa đã đóng lại thì ra hiệu cho con trai ngồi cạnh bên người ngài:

- Trẫm mong con luôn ghi nhớ, Chu Thư Nhân là người định quốc an bang.

Hoàng thượng cười khổ, nói:

- Phụ hoàng, nhi thần chưa bao giờ quên.

Thái thượng hoàng nói tiếp:

- Trẫm đã nói với Thư Nhân rồi, con của Thái tử là đích trưởng tử thì Chu Thư Nhân sẽ là sư phụ của nó.

Hoàng thượng không có ý kiến, ngài và phụ hoàng đểu hiểu rõ trong đầu Chu Thư Nhân có gì:

- Chờ 5 tuổi sẽ đưa tới phủ ạ.

Thái thượng hoàng xua tay, nói:

- 4 tuổi đi! Haiz, nom cơ thể của ông già này yếu ớt như vậy, trẫm không yên tâm, dạy nhiều được mấy năm thì phải tranh thủ mấy năm.

Hoàng thượng nhớ lại mái đầu của Chu Thư Nhân cũng lo lắng theo, có khi nào cháu trai còn chưa kịp lớn thì Chu Thư Nhân đã… phì phì, không được nghĩ nữa:

- Con sẽ quan tâm chu đáo ạ.

Nếu không được thì tới phiên con cháu của Chu Thư Nhân.-  

Thái Thượng Hoàng chỉ vào đầu, nói:

- Trong đầu Thư Nhân có nhiều cái hay, không lấy ra không phải vì không phù hợp, mà là không muốn nổi bật quá làm người ta chú ý, Thư Nhân rất quan tâm con cháu nên con đừng ép người ta quá đáng nhé.

Làm quân thần chừng ấy năm, ngài không dám nói là rất hiểu nhưng cũng biết sơ sơ.

Hoàng thượng: - Nhi thần hiểu mà.

Biết bao năm qua ngài đối đãi với Chu Thư Nhân không hề thua kém phụ hoàng.

Thái thượng hoàng lại yếu hơn một chút nữa rồi, nói:

- Đất nước có con thì trẫm không còn gì không yên tâm nữa, sau này con phải tự mình chèo chống, nếu mệt mỏi thì cũng đừng quá sức, có con trai thì nhớ bắt nó san sẻ áp lực.

Hoàng thượng nhớ lại lúc mình còn là Thái tử, phụ hoàng uống trà mà ngài thì phải phê duyệt tấu chương là không khỏi bật cười. Chẳng qua nước mắt cũng chảy xuống mặt ngay sau đó, ngài nói:

- Con không muốn cha đi chút nào!

Thái Thượng Hoàng nhìn thê tử vẫn luôn ngồi ở chỗ xa xa, từ lúc ngài tỉnh lại, thê tử cứ ngồi im bất động, chẳng khác nào một pho tượng. Ngài nói:

- Trẫm không còn gì để dặn dò nữa, để trẫm và mẫu hậu con ở với nhau một lúc đi.

Trước Tiếp