Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1712: Trẫm Không Hiểu Lắm

Trước Tiếp

Trong điện đã thắp nến lên, Chu Thư Nhân nhìn ngọn nến đã cháy được một phần tư thì Dung Xuyên mới từ bên trong đi ra.

Dung Xuyên ôm một cái hộp trong lòng, tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt vào hắn mà không một ai để ý đến đôi mắt đỏ hoe của hắn.

Chu Thư Nhân thấy nhịp thở của Tề vương và Sở vương hơi rối loạn, đủ thấy trong lòng cả hai người họ càng lúc càng mất bình tĩnh. Dung Xuyên còn đắm chìm trong bi thương, ngồi lại ghế rồi mà vẫn bất động, tay vô thức v**t v* chiếc hộp, cái này phụ hoàng để lại cho hắn - toàn là của cải mà phụ hoàng và mẫu hậu gom góp trong mấy năm nay để dành cho hắn. Phụ hoàng đã cho hắn hộ vệ từ rất lâu trước kia rồi, hôm nay phụ hoàng nhắc lại trước mặt hoàng huynh lần nữa như một sự đảm bảo của phụ hoàng với hắn.

Dung Xuyên thấy trong lòng rất khó chịu, hắn may mắn hơn các hoàng huynh nhiều, lúc nhỏ từng chịu khổ thật nhưng sau khi trở về đã nhận được trọn vẹn tình thương của cha, trong đầu hắn lúc này toàn là hình ảnh phụ hoàng tốt với hắn thôi.

Dung Xuyên đưa mắt nhìn nhạc phụ, phụ hoàng nói hắn có nhạc phụ nên phụ hoàng rất yên tâm - yên tâm là hắn sẽ không đi lầm đường.

Chu Thư Nhân cảm nhận được ánh mắt, âm thầm thở dài. Thái thượng hoàng thật sự sắp không qua khỏi rồi, lại một tiếng sấm rền vang, mọi người trong điện hoảng hồn, tiếng sấm này quá vang dội.

Trương công công bên trong ra mời Thái tử vào, Thái tử thoáng nhìn ra ngoài cửa sổ, tiếng mưa rơi ào ào vang lên bên tai, trong lòng có cảm giác như bước chân càng lúc càng nặng. Trong phòng sáng trưng, sắc mặt hoàng gia gia tái xanh đập vào mắt Thái tử. Ngài đang tựa vào đệm nhìn cậu ta, cánh mũi cậu ta cay cay nhịn không được mà rơi nước mắt. -

Thái thượng hoàng yếu ớt cười, nói:

- Đừng khóc, sinh lão bệnh tử là chuyện thường tình ở đời. Trẫm sống oanh liệt một đời, con cháu xuất sắc nên trẫm chẳng còn gì hối tiếc nữa.

Thái tử quỳ xuống đất, nói:

- Ông nội, ông nội sẽ khỏe lại mà.

Thái thượng hoàng đưa tay lên xoa đầu cháu trai, rồi lại nhìn sang mái đầu đen bóng của con trai. Ngài ra hiệu cho con trai đưa tay, mắt Hoàng thượng đỏ hoe chìa tay ra trước mặt phụ hoàng:

- Phụ hoàng!

Thái thượng hoàng để tay cháu trai vào tay con trai, nói:

- Nó là do một tay con dạy dỗ nên người, trước kia cha đối xử với con như thế nào thì hãy đối xử với nó như vậy. Con hiểu rồi chứ?

Hoàng thượng nắm tay con trai, nói:

- Con hiểu rồi ạ!

Thái thượng hoàng rút tay lại, ngài đưa tay lên một hồi cảm thấy rất mệt:

- Thái tử rất ưu tú, trẫm hài lòng lắm.

Hoàng thượng biết phụ hoàng sợ ngài có tuổi lại không nỡ từ bỏ quyền lực, sợ ngài phế bỏ Thái tử:

- Cha, con cũng do cha dạy dỗ mà.

Cha phải tin vào cạch dạy của mình, con không muốn sử sách ghi lại con kém xa cha.

Thái thượng hoàng thở dài một hơi, nói:

- Ta làm cha cũng có rất nhiều chỗ chưa tốt.

Hoàng thượng lắc đầu, nói:

- Cha là người cha tốt nhất trong mắt con rồi.

Thái thượng hoàng mỉm cười, nói với Thái tử:

- Tương lai của cháu còn dài, trẫm sẽ dõi theo cháu.

Thái tử đau lòng bật khóc thành tiếng, nói:

- Cháu sẽ không làm ông nội thất vọng đâu!

Thái Thượng Hoàng thở dài thườn thượt, ngài có thể cảm nhận được mình không còn nhiều thời gian bèn ra hiệu cho thái tử đứng dậy lui sang một bên. Sau đó, cho gọi cả Tề vương và Sở vương cùng vào.

Thái thượng hoàng chăm chú nhìn cả hai người con trai đang quỳ gối, hai đứa nó cũng có tuổi rồi, sợi bạc lớm chớm trên mái đầu đen rất dễ nhìn thấy, ngài ho khan một tiếng:

- Trẫm cũng không làm các con thất vọng.

Tề vương và Sở vương cúi đầu, bọn họ biết rõ không có phụ hoàng thì bọn họ sẽ không có cuộc sống như hiện tại.

Thái thượng hoàng nói tiếp:

- Sau khi trẫm đi, các con phải nhớ giữ gìn bổn phận. Hoàng thượng sẽ không làm khó các con.

Tề vương và Sở vương ngẩng đầu, phụ hoàng đang an ủi họ. Nước mắt cả hai chạy xuống, nói: - Phụ hoàng!

Thái thượng hoàng không còn thời gian để cảm nhận tình cha con, ngài nói:

- Sau này các con hãy sống cuộc đời của mình, cuộc đời bình dị có cái hay của cuộc đời bình dị.

Tề vương: - Nhi thần xin ghi lòng tạc dạ.

Sở vương cũng lập tức tiếp lời: - Nhi thần sẽ sống thật đàng hoàng.

Thái thượng hoàng khá yên tâm về mấy đứa con trai, đứa nào cũng có đầu óc, hiểu được sự khác biệt khi có cha và không còn cha, ngài nói:

- Được rồi, trẫm cũng không có gì để chia cho các con. Các con đứng sang một bên đi!

Sở vương thoáng nhìn Dung Xuyên vừa mới đi theo vào, thấy cái hộp là nghẹn ngào. Quả nhiên là đứa con trai út luôn được yêu thương nhất, phủ Tần vương đã giàu lắm rồi!

 

Chu Thư Nhân bên ngoài nhìn các hoàng tôn đi vào, chẳng mấy chốc các hoàng tôn đi ra. Ánh mắt của anh rất tinh, thấy được sự không cam lòng trên mặt các vị hoàng tử. Anh đưa mắt nhìn Tứ hoàng tử cũng vừa mới đi ra, Tứ hoàng tử là con của Hoàng hậu và là vị hoàng tử duy nhất không lộ ra vẻ không cam tâm.

Trương công công đi tới, thưa:

- Hầu gia, Thái thượng hoàng cho mời ngài ạ.

Chu Thư Nhân đứng lên hoạt động phần cẳng chân cho máu lưu thông, ngồi từ nãy giờ chân tê rần rồi, lúc đi lại cảm thấy cực kỳ khó chịu, anh bước vào trong phòng thấy trước giường Thái thượng hoàng không có ai bèn đi thẳng tới.

Chu Thư Nhân hành lễ:

- Thần tham kiến Thái Thượng Hoàng.

Thái thượng hoàng lẳng lặng nhìn, cho đến khi Chu Thư Nhân tự đứng dậy mới nói:

- Đã rất nhiều năm rồi trẫm không thấy khanh cung kính hành lễ với mình.

Chu Thư Nhân: - Là do Thái Thượng Hoàng dễ tính với thần.

Miễn cho anh rất nhiều lễ nghi, trong lòng anh hiểu rõ chứ.

Thái thượng hoàng cười nói:

- Trẫm biết ngay trong lòng tên già như khanh luôn hiểu rõ mà.

Chu Thư Nhân ngồi xuống chiếc ghế mà Trương công công mang đến, nói:

- Thần vẫn luôn hiểu rất rõ đấy chứ, ngài tin tưởng thần, ngài tốt với thần, thần đều ghi tạc trong lòng. Ngài là Bá Nhạc của thần!

Không được Thái Thượng Hoàng tin tưởng thì anh không thể đi được đến ngày hôm nay, và anh cũng không tài nào thay đổi được nhiều điều như vậy.

Thái thượng hoàng lâm vào hồi ức, nói:

- Lúc đó trẫm liếc mắt một cái là nhìn thấy khanh, quả nhiên khanh không làm trẫm thất vọng.

Mắt Chu Thư Nhân đã hơi đỏ rồi, giữa quân và thần cũng có tĩnh nghĩa chứ:

- Thần cũng còn nhớ.

Thái Thượng Hoàng cười, ngài nâng tay lên ra hiệu cho Chu Thư Nhân nắm lấy:

- Trẫm còn tiếc nhiều cái lắm, nhưng mà trẫm không thể nhìn thấy được nữa. Khanh nhớ nhìn giúp trẫm nhé, chừng nào xuống dưới kể cho trẫm nghe.

Lúc ngài mới bị say nắng ngài không hề để ý, Thái y nói sức khỏe của ngài rất tốt, nào ngờ đã tới cuối đời rồi, không phải cứ có sức khỏe tốt là có thể ráng cho qua. Lần này ngài cảm nhận được rất rõ ràng, rằng tuổi thọ của ngài đã hết.

Chu Thư Nhân ngẩn ra, anh không biết sau khi qua đời có thể gặp lại Thái thượng hoàng không, anh có linh cảm sau khi chết đi sẽ quay trở về thời đại mà anh thuộc về. Anh hít thật sâu, nói:

- Thần sẽ thay ngài nhìn, năm nào cũng sẽ viết thư cho ngài. Ngài đừng chê thần nói nhiều nhé!

Thái Thượng Hoàng không suy nghĩ nhiều, nói:

- Đúng là chỉ có tên già nhà ngươi mới có cách hay.

Tốt hơn là nói hết một lèo với ngài, để ngài phải chờ.

Chu Thư Nhân âm thầm thở hắt ra, vậy thì không tính là thất hứa nhé.

Thái thượng hoàng nói tiếp:

- Sau này phải nhờ khanh trông chừng dòng họ Vinh thị, trẫm hổ thẹn với dòng họ Vinh thị, trẫm sắp đi gặp họ rồi, khanh trông chừng đàng hoàng thì trẫm mới có tự tinh.

Giọng Chu Thư Nhân khàn đi, nói:

- Dòng họ Vinh thị chưa từng trách ngài đâu.

Giọng của Thái thượng hoàng rất nhẹ:

- Trẫm biết, trẫm biết hết mà.

Lúc Vinh Dụ Đãng qua đời, ngài cũng nằm mơ. Ngài mơ thấy mẫu hậu, đằng sau mẫu hậu có rất nhiều người, ngài không thấy hết, chỉ nhớ là mẫu hậu nói bà ấy rất ổn và mọi người đều ổn. Thế nhưng càng như vậy trong lòng ngài càng lo lắng, dòng họ Vinh thị không còn lại mấy người, sau đó ngài gặp Vinh Ân Khanh, đã nói rất nhiều điều với Hoàng thượng.

Thái Thượng Hoàng bảo người trong phòng đi ra ngoài hết, chỉ chừa lại Thái hậu. Hoàng thượng sửng sốt, nhưng cũng chủ động đi ra ngoài và chu đáo đóng cửa lại.

 

Trong phòng im ắng, Chu Thư Nhân cảm thấy trong lòng đã căng thẳng đến hết cỡ. Thái thượng hoàng nhìn xoáy vào Chu Thư Nhân, nào còn vẻ hiền từ như lúc nãy. Đến cả hơi thở của anh cũng trở nên khép nép hơn hẳn, khoảnh khắc này Thái Thượng Hoàng không phải là Thái Thượng Hoàng mà là vị hoàng đế khai quốc!

Thái Thượng Hoàng khẽ nói:

- Có đôi khi trẫm không hiểu lắm.

Chu Thư Nhân hỏi: - Thái thượng hoàng không hiểu chuyện gì?

Trước Tiếp