Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chu Thư Nhân chạy nhanh vào mái hiên bên ngoài tẩm cung, hắt hơi một cái rõ to, cảm giác cả người ướt nhẹp thật sự không khỏe chút nào, bây giờ trông anh cực kỳ chật vật.
Trương công công đứng ở cửa điện trợn mắt không nói nên lời, rõ ràng ông ấy đã ra hiệu cho một tiểu thái giám cầm ô ra đón rồi mà. Ông ấy nói:
- Ôi ôi, Hầu gia mau vào trong này. Sao ngài không bung dù ra?
Chu Thư Nhân vẩy vẩy nước mưa trên người, nói:
- Ướt hết rồi bung ra chi nữa.
Chi bằng đi nhanh một chút, trận mưa này lớn thật đấy!
Trương công công: - Ngài vào trắc điện thay bộ đồ đi ạ.
Chu Thư Nhân bị gọi vào cung khẩn cấp, tưởng rằng Thái Thượng Hoàng không qua khỏi, nghe xong lời này liền nheo mắt lại, nói:
- Bản hầu đi gặp Thái Thượng Hoàng trước.
Trương công công lắc đầu, nói:
- Thái thượng hoàng ngất xỉu nữa rồi, giờ ngài vào cũng không gặp được đâu. Mời Hầu gia đi bên này!
Chu Thư Nhân bồn chồn trong lòng, sắc mặt trầm xuống:
- Làm phiền công công.
Trương công công không cảm thấy phiền hà, ông ấy cũng chẳng muốn chờ đợi một cách áp lực trong điện:
- Hầu gia đừng khách sáo!
Tới trắc điện, Chu Thư Nhân lau khô người và thay quần áo. Quần áo này là thường phục của Thái Thượng Hoàng, thường phục không có gì phải kiêng kị, ờm… chẳng qua là hơi rộng thôi. Chu Thư Nhân ôm bình nước nóng, cảm thấy cả người thoải mái hơn hẳn. -
Chờ anh uống xong nước gừng pha đường và cử động tay chân, chắc ăn mình sẽ không đổ bệnh thì lúc này Trương công công mới dẫn anh đi vào tẩm điện. Trong điện có rất nhiều người, các vị Vương gia, hoàng tử, hoàng tôn,... đều đang ở đây. Hoàng thượng chắp hai tay lại, mặt mày hầm hầm không ai dám hó hé gì.
Bước chân của Chu Thư Nhân rất khẽ, Trương công công nói nhỏ:
- Hoàng thượng, Chu hầu gia tới rồi.
Lúc này Hoàng thượng mới quay đầu lại, nói:
- Ngồi đi!
Sau đó Hoàng thượng tiếp tục nhìn chằm chằm vào tẩm điện, trong phòng làm gì có chỗ ngồi nữa, các hoàng tôn cũng phải đứng đây này, Trương công công vội vàng bảo tiểu thái giám bưng cái ghế dựa tới.
Tề vương và Sở vương đang đắm chìm trong cảm xúc phụ hoàng sắp không qua khỏi, sự chú ý của nhóm hoàng tôn phân tán lên người Chu Thư Nhân. Bọn họ đâu có được ban cho chỗ ngồi!
Chu Thư Nhân nhanh nhẹn ngồi xuống, bây giờ Hoàng thượng không có tâm trạng trò chuyện với anh nên anh cứ im lặng chờ là được. Anh cảm nhận được ánh mắt của Dung Xuyên, gật đầu cho hay anh không sao. Dung Xuyên thở phào nhẹ nhõm, hồi nãy hắn nghe rất rõ chuyện ở cửa tẩm điện lo lắng nhạc phụ mắc mưa đổ bệnh.
Chu Thư Nhân đưa mắt nhìn về phía tẩm điện, anh vẫn thấy rất mông lung, lần trước Thái Thượng Hoàng qua khỏi, rõ ràng sức khỏe không đến nỗi nào, sống chừng ấy năm không sao thì tại sao bỗng nhiên lại sắp không chống chọi được nhỉ?
Anh thoáng nhìn mọi người trong điện, Hoàng thượng là người có tình cảm sâu sắc nhất với Thái Thượng Hoàng. Giữa họ có tình phụ tử. Tâm trạng của Tề vương và Sở vương tương đối phức tạp, nói rằng không oán trách chút nào là hoàn toàn không có khả năng. Đương nhiên cũng có tình cảm với Thái thượng hoàng, bây giờ Thái thượng hoàng sắp không qua khỏi, hai vị Vương gia không còn phụ hoàng che chở, phải cẩn thận suy nghĩ đường tương lai của mình.
Bên ngoài mưa như trút nước, tiếng sấm ầm ầm ầm rền vang khắp trời làm lòng người hoảng loạn. Chu Thư Nhân có linh cảm lần này Thái Thượng Hoàng thật sự không ráng được nữa. Hoàng đế khai quốc băng hà xuất hiện một vài hiện tượng bất thường là chuyện bình thường. Thái thượng hoàng là một vị hoàng đế tốt, bản thân ngài có công và bồi dưỡng được một người thừa kế ưu tú. Nghĩ đến đây, Chu Thư Nhân lại nhìn Hoàng thượng và Thái tử. Nếu Thái tử thuận lợi kế vị thì hoàng thất có thể tiếp tục đảm bảo việc bồi dưỡng người thừa kế, vận mệnh đất nước dài lâu, tiếc rằng anh cũng già rồi không sống được bao nhiêu năm nữa, anh muốn dạy cho người thừa kế của Thái tử về cách tiên phong và đổi mới.
Thái tử nhạy bén nhận ra Chu hầu gia đang nhìn mình, nhưng lúc cậu ta nhìn lại thì Chu hầu gia đã thôi không nhìn nữa. Mấy ngày vừa qua trong lòng cậu ra rối như tơ vò, cậu ta hiểu rõ mình chỉ thuận lợi kế vị khi hoàng gia gia còn sống thôi. Những ngày qua cậu ta đã suy nghĩ rất nhiều, cuối cùng tự cười nhạo mình, cậu ta là Thái tử mà, có cái này thôi mà cũng hoảng loạn thì làm sao có thể kế vị?
Thái tử mới cảm nhận được vì sao phụ hoàng hay bảo cậu ta còn quá trẻ, cậu ta cho rằng bản thân đang làm rất tốt, ấy vậy mà vẫn còn nhiều điều cậu ta chưa được lắm. Đôi mắt cậu ta sáng ngời nhìn vào tẩm cung, cậu ta sẽ không làm hoàng gia gia thất vọng.
Chu hầu phủ
Nha môn tan làm đã được một canh giờ rồi, mưa vẫn cứ rơi rất nặng hạt mà Chu Thư Nhân còn chưa về nhà. Chờ thêm một hồi, hộ vệ đi đón anh mới quay lại báo:
- Hầu gia vào cung rồi ạ.
Trúc Lan nhìn về phía hoàng cung, bồn chồn trong dạ. Chu Thư Nhân vội vàng vào cung mà không hề báo tin cho cô, đủ thấy tình huống khẩn cấp nhường nào. Cô nghĩ ngay đến Thái Thượng Hoàng bèn bảo Đinh quản gia đưa hộ vệ về nghỉ ngơi. Bản thân thì cứ bất an đi tới đi lui!
Xương Nghĩa vừa vào liền thấy vẻ mặt lo lắng của mẹ, bèn hỏi:
- Mẹ, mẹ sao vậy? Cha đâu?
Trúc Lan ngẩng đầu lên, hỏi:
- Người con ướt nhẹp sao không về viện của mình đi mà còn tới đây? Ôi ôi, mau đi thay quần áo khô ráo đi!
Xương Nghĩa cúi đầu nhìn dưới chân mình, đã đọng một vũng nước. Hắn hơi lạnh, cả người khẽ run:
- Mưa to quá ạ, cha đâu rồi mẹ?
- Cha con vào cung rồi, con đi thay quần áo trước đi!
Xương Nghĩa thấy nha hoàn mang quần áo của cha tới bèn đứng dậy đi thay quần áo, thay quần áo và lau tóc xong đi ra thì vẻ mặt của mẹ đã bình thường lại.
Trúc Lan hỏi: - Con đi làm về tới đây ngay là có chuyện gì sao?
Xương Nghĩa lai tóc, ra hiệu cho nhóm nha hoàn đi ra ngoài mới nói:
- Hôm nay Nhị hoàng tử không đến Lễ Bộ, con nói chuyện với Kỷ Đức Minh nghe ngóng được vài tin tức.
Hắn chỉ lên trên, ý tứ rất rõ ràng.
Trúc Lan không quá bất ngờ khi Xương Nghĩa tinh tế nhận ra, cô nói:
- Cha con vào cung rồi.
Xương Nghĩa hiểu được, nói:
- Mẹ này, vậy có ảnh hưởng gì đến nhà mình không?
Hắn quan tâm cái này hơn, Thái thượng hoàng có ý nghĩa rất quan trọng với Chu hầu phủ. Thái thượng hoàng coi trọng cha hắn,vả lại Thái thượng hoàng mang dòng màu của dòng họ Vinh thị, cho dù chỉ là họ hàng xa, cũng có mối quan hệ máu mủ. Giờ Thái thượng hoàng không còn nữa, Hoàng thượng đâu có tình cảm sâu đậm gì với Vinh gia.
Trúc Lan quan sát Xương Nghĩa nhiều hơn, hắn không có năng khiếu học hành, chứ không hắn mới là người đi xa nhất trong Chu gia, cô nói:
- Phản ứng của con cũng nhanh nhạy đấy.
Xương Nghĩa không cảm thấy thảo luận với mẹ là không ổn, hắn biết mẹ hắn rất giỏi, thực tế chứng minh mẹ giỏi không hề sai, hắn thích xem văn chương do mẹ viết lắm. Hắn nói:
- Mẹ, trong lòng con hơi bất an thôi.
Trúc Lan nói: - Ảnh hưởng chắc chắn sẽ có, sau này bắt buôc phải nghiêm khắc tuân thủ lễ nghi quân thần. Vua chính là vua!
Xương Nghĩa tự nhủ vua chính là vua, hắn cười nói:
- Mẹ, con ăn cơm với mẹ nha!
Trúc Lan: - À phải rồi, Kỷ Đức Minh là sao?
Xương Nghĩa thuật lại việc hôm nay Kỷ Đức Minh ướm hỏi hắn, nói:
- Có lẽ Kỷ Đức Minh rất thường chơi khăm Cố Thăng, chắc đã nhận ra gì rồi nên mới sợ hãi.
Nhà mình kín tiếng, nhưng đã trở thành một con quái vật khổng lồ trong mắt người ngoài rồi. Nhờ cha mà Chu hầu phủ có mạng lưới quan hệ nhập nhằng phức tạp của riêng mình.
Trúc Lan gật đầu tỏ vẻ biết rồi, nghe thấy Xương Nghĩa hắt hơi bèn ra hiệu cho Thanh Tuyết vào:
- Chưa nấu xong canh gừng à?
Thanh Tuyết đáp: - Chắc sắp xong rồi ạ!
Cái chính là mưa lớn quá khó mang sang đây.
Hoàng cung
Chu Thư Nhân ngồi tới ê mông mới nhớ ra chưa báo tin cho vợ, lúc đó sốt ruột quá tưởng đâu vào cung chỉ kịp nhìn nhau một lần cuối cùng thôi!
Anh đứng dậy nhìn các hoàng tôn, vô cùng khâm phục, rõ ràng là khó chịu lắm đấy, mà vẫn ráng đứng. Thái y túc trực bên trong tẩm cung, Hoàng thượng đi qua đi lại. Trong tẩm cung im ắng chỉ còn mỗi tiếng bước chân.
Thái y bỗng nhiên reo lên:
- Thái thượng hoàng tỉnh lại rồi!
Hoàng thượng vội vàng đi vào, sau đó là đám người Thái tử và Tề vương. Chu Thư Nhân cũng như các hoàng tôn đều không dám có hành động gì.
Chu Thư Nhân dỏng tai lắng nghe, nghe thấy Hoàng thượng đang hỏi chuyện, giọng của Thái y không to nhưng bầu không khí nặng nề nói cho mọi người biết không mấy lạc quan.
Một lúc sau Tề vương và Sở vương ra ngoài, trong tẩm cung chỉ còn lại mỗi Hoàng thượng và Dung Xuyên. Cả Thái tử cũng bị mời ra.
Chu Thư Nhân nhìn Tề vương và Sở vương, lúc này trong lòng hai người này chắc chắn rất khó chịu. Trong điện là hai người con của chính thất, đích thứ vĩnh viễn là một vực sâu mãi mãi không vượt qua được.