Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1710: Dự Cảm

Trước Tiếp

Sau bữa sáng, Xương Nghĩa và Xương Trí đến nhà chính. Chu Thư Nhân nói:

- Hai đứa không đến nha môn mà đến đây chi vậy?

Xương Nghĩa nói: - Cha, mưa lớn lắm. Cha chờ mưa nhỏ lại hẵng đến Hộ Bộ.

Xương Trí tiếp lời: - Đúng đó cha, cha nghe Nhị ca đi.

Mưa lớn cỡ này che ô cũng không có tác dụng gì, quần áo của hai người họ đã ướt đẫm rồi.

Chu Thư Nhân chỉ vào bộ thường phục trên người mình, nói:

- Thấy ra đang mặc cái gì không?

Xương Nghĩa: “...”

Xương Trí: “...”

Họ lo bò trắng răng rồi, hôm nay ông cụ không muốn đến Hộ Bộ luôn!

Chu Thư Nhân nói: - Mưa còn lớn lắm, các con cũng đừng sốt sắng ra ngoài. Cứ chờ mưa nhỏ lại rồi đi!

Hôm nay mưa gió bão bùng, không có mấy người đến nha môn đúng giờ đầu. Ngoại trừ những bộ phận bắt buộc phải đi, chắc chắn sẽ có rất nhiều người xin nghỉ.

Cuối cùng Xương Nghĩa và Xương Trí không ra ngoài nữa, mưa to không ngớt tới tận buổi chiều. Trên đường đầy những vũng nước, nhưng Chu Thư Nhân vẫn đến Hộ Bộ một chuyến. Không biết mưa to trên diện rộng cỡ nào, cần phải chờ tin tức gửi về Kinh Thành. Ở thời cổ đại tin tức bất tiện, chứ ở hiện đại thì cần gì chờ. -

Hồ nước ở Chu hầu phủ tràn bờ, sau khi nước rút để lại một đống cá trên bờ. Hồ nước của Chu hầu phủ không nuôi cá Koi mà nuôi cá chép ăn được, thế là đêm nay Chu hầu phủ ăn lẩu cá.

Trong cung, Hoàng thượng cứ đi qua đi lại, ngài thường nhìn về phía phòng ngủ, trong phòng hết sức im ắng.

Hoàng hậu nói: - Phụ hoàng sẽ không sao đâu.

Hoàng thượng hoàn hồn, hỏi:

- Sao nàng còn chưa về nữa? Thái tử đâu, đưa mẫu hậu của con về cung đi.

Hoàng hậu mấp máy khoé môi định phản bác, thấy Hoàng thượng vẫn tiếp tục nhìn chằm chằm phòng ngủ thì lẳng lặng rời đi.

Thái tử cảm nhận được cảm xúc của mẫu hậu, bèn nói:

- Mẫu hậu, phụ hoàng chỉ lo cho mẫu hậu thôi.

Hoàng hậu hiểu chứ, thế nhưng giờ là lúc Hoàng thượng cần người bầu bạn nhất:

- Mẫu hậu không cần con đưa về, con ở lại với phụ hoàng đi.

- Nhi thần đưa mẫu hậu về cung rồi quay lại ạ.

Sức khỏe mẫu hậu không tốt, hôm nay đội mưa đến đây, bây giờ sắc mặt không ổn chút nào, cậu ta không đưa về thì không tài nào yên tâm được.

Hoàng hậu nhìn con trai, đáp: - Ừ.

Sức khoẻ nàng ta không tốt cũng có cái lợi, Hoàng thượng sẽ không đề phòng nàng ta. Nàng ta quay đầu lại thoáng nhìn về phía tẩm cung của Thái thượng hoàng, nàng ta là người hy vọng Thái thượng hoàng sống lâu trăm tuổi nhất.

Trong buổi chầu ngày hôm sau, Chu Thư Nhân biết chỉ có Kinh Thành hứng chịu mưa to liên tục, lượng mưa ở những vùng quanh Kinh Thành không lớn, trong lòng không ngừng bảo may mắn.

Hôm nay sắc mặt Hoàng thượng rất kém, chầu triều xong là đi ngay. Mọi người tụm năm tụm ba thảo luận sau buổi chầu, hình như mưa to chỉ xảy ra ở Kinh Thành, nếu không nhờ báo chí đã từng viết thiên tai là gì thì không biết bá tánh còn liên tưởng tới đâu nữa.

Uông Cự nhỏ giọng nói:

- Đúng là lạ thật, gió to mà ta sợ luôn, lại thêm sấm chớp liên hồi, cứ như giáng thẳng xuống đầu làm ta mất ngủ cả đêm.

Chu Thư Nhân: - Ngài không thấy sắc mặt của Hoàng thượng sao?

Uông Cự che miệng lại, ra hiệu mình sẽ không nói thêm một chữ nào nữa.

Chu Thư Nhân quay đầu lại nhìn về phía tẩm cung của Thái Thượng Hoàng, anh có linh cảm chẳng lành. Cảm giác này khiến cảm xúc của anh rất tệ!

Uông Cự cũng cảm nhận được:

- Ngài bị sao vậy?

- Không có gì, chắc là mệt thôi.

Uông Cự nói: - Chỉ khi ngài bảo mệt mỏi ta mới ý thức được ngài đã già rồi.

Khoé môi Chu Thư Nhân giựt giựt, nói:

- Đảm bảo ta sẽ sống lâu hơn ngài.

Uông Cự ăn uống không lành mạnh, vóc dáng càng ngày càng béo. À há, kiểu gì chả tăng huyết áp - tăng đường huyết - tăng lipid máu.

Uông Cự: “!!!”

Chu Thư Nhân hừ một tiếng rồi nhanh chân rời đi, Uông Cự vội vàng đuổi theo:

- Coi ngài hẹp hòi chưa kìa, ngài nói ta mà ta có tức giận đâu.

Chu Thư Nhân: - Thì ta nói sự thật mà.

Uông Cự: “...”

Lúc này ông ấy rất muốn nổi giận nhe!

 

Chu hầu phủ

Trúc Lan cho người đến trường nữ, bởi vì mưa to nên trường học nghỉ hai ngày, cô sai người đến gặp Dung Xuyên, nào ngờ Dung Xuyên đã vào cung rồi. Cô không nghĩ nhiều, bình thản viết văn chương đã suy nghĩ xong.

Viết được một nửa thì Minh Thụy vác sách đến nhà chính, nói:

- Bà nội, giờ bà nội có bận không ạ?

Trúc Lan day giữa trán, nói:

- Vừa khéo bà nội tính nghỉ ngơi một lúc, cháu mang sách gì đến vậy?

Minh Thụy đặt sách xuống, đáp:

- Sách chăn nuôi ạ.

Trúc Lan lấy qua giở xem, nói:

- Tất cả chỗ này do cháu sưu tầm đó hả?

Minh Thụy lắc đầu, nói:

- Tiểu cô trượng cho cháu, bảo cháu rảnh thì phụ chỉnh lý lại. Đây mới là sách do cháu soạn ạ.

Nói đoạn, hắn nhận lấy quyển vở trong tay đầy tớ. Vở không dày lắm.

Sau khi Trúc Lan xem xong, nói:

- Cháu vất vả rồi.

Phải đọc thuộc hết chỗ sách này mới biên soạn được, cô biết soạn sách khó nhường nào mà.

Hai mắt Minh Thụy lấp lánh, nói:

- Không vất vả ạ, cháu rất thích làm. Bà nội, bà thấy cháu soạn được không?

Trúc Lan nghĩ ngợi rồi nói:

- Bà cảm thấy nên soạn cho mỗi loại súc vật một quyển riêng, cháu thấy sao?

- Trong lịch sử không có nhiều ghi chép lại ạ.

Chỗ này do tiểu cô trượng bỏ công ra tìm.

Trúc Lan biết chứ, nói:

- Đại bá của cháu rất có kinh nghiệm nuôi trồng, trước kia do một tay đại bá của cháu trông coi việc nuôi trồng của các cô nhi. À, cũng có thể ghi chép lại công thức điều chế phương thuốc.

Minh Thụy: - Cháu đọc sách tới nỗi đầu óc cứng lại rồi, lát nữa cháu sẽ đi tìm Đại bá.

- Bà nội thấy dạo này cháu cứ ở trong thư phòng suốt, cháu phải vận động điều độ nữa.

- Cháu nhớ rồi ạ.

Minh Thụy ở khoảng một khắc mới đi, Trúc Lan đang định viết văn chương tiếp thì nhận được thư của Xương Liêm.

Trúc Lan lấy thư qua xem, hỏi:

- Đổng thị lại có thai rồi?

Cũng phải, hai vợ chồng có tránh thai cỡ nào cũng có lúc vỡ kế hoạch thôi. Từ những dòng chữ của Xương Liêm có thể thấy được cảm xúc của hắn rất phức tạp, cuối cùng mới nói hắn chờ mong đứa trẻ này chào đời.

Đây là chuyện vui, Trúc Lan không viết văn nữa mà ra hiệu cho Thanh Tuyết đi báo tin mừng cho Ngọc Nghi và Ngọc Kiều biết. Hai đứa lại sắp có thêm một đệ đệ hoặc muội muội rồi. Còn cô thì đi chọn đồ ăn và đồ dùng gửi cho Đổng thị, chưa chọn xong tỷ muội Ngọc Nghi đã đến.

Ngọc Kiều nói: - Bà nội, cháu muốn ra ngoài mua quà cho mẹ.

Trúc Lan không cho: - Ngoài đường vẫn còn ướt mưa, chờ mấy ngày nữa rồi đi.

Ngọc Kiều đành phải dằn tâm trạng kích động xuống, nói:

- Sang năm là đệ đệ hoặc muội muội chào đời rồi.

Trúc Lan nhìn Ngọc Nghi, sang năm Đổng thị sinh con, chắc không về dự lễ cập kê của Ngọc Nghi được, đứa trẻ Ngọc Nghi này gần như không được lớn lên bên cạnh cha mẹ. Cô vỗ vai cháu gái, nói:

- Lần này là ngoài ý muốn.

Ngọc Nghi mới chợt ngộ ra, cười nói:

- Cháu gái không có buồn gì đâu ạ.

Cha cần có mẹ hỗ trợ và bầu bạn, mặc dù nàng ấy không lớn lên cùng cha mẹ, nhưng lại thay cha mẹ hiếu thuận với ông bà, nàng ấy vui là đằng khác.

Trúc Lan lại phải cảm thán Ngọc Nghi quá hiểu chuyện, cô nói:

- Cháu ngoan!

 

Lễ Bộ

Tới giờ nghỉ Xương Nghĩa mới phát hiện ra có điều không đúng, hôm nay Nhị hoàng tử không đến Lễ Bộ.

Kỷ Đức Minh: - Chu đại nhân, hạ quan vào được không?

Xương Nghĩa nhìn Kỷ Đức Minh ở cửa, lát sau mới đáp: - Ừ.

Kỷ Đức Minh hít hà mùi trà, trà ngon hiếm thấy. Hiển nhiên gã không được mời uống trà, cười nói:

- Chu đại nhân có biết Cố Thăng không?

Xương Nghĩa nghĩ thầm biết chứ, là tướng công tương lai mà nha đầu Ngọc Văn ngấp nghé. Ngũ đệ thường nói với hắn Cố Thăng ra sao, hắn hỏi:

- Thám hoa ở Hàn Lâm Viện đó hả?

Kỷ Đức Minh: - Đúng vậy, hạ quan và Cố Thăng là đồng hương.

- Rồi ngươi tính nói gì?

Kỷ Đức Minh muốn nói gì đây, gã thấy Cố Thăng đi uống trà với An Hoà huyện chúa, mặc dù có người khác nữa nhưng gã vẫn thấy lòng mình bất an, vì vậy gã muốn dò la tin tức. Gã hay xích mích với Cố Thăng lắm!

*

Hoàng cung

Chu Thư Nhân còn chưa đi đến tẩm cung của Thái Thượng Hoàng thì trời lại đổ mưa. Không ai mang dù theo cả, chẳng mấy chốc quần áo của anh đã ướt nhẹp.

Trước Tiếp