Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1709: Niềm Vui Bất Ngờ

Trước Tiếp

Hai ngày sau khi Xương Trung đính ước, Trúc Lan nhận được tin tức rằng sáng sớm hôm nay La lão phu nhân và Kỷ Dung đã rời khỏi Kinh Thành. Nghe nói lão phu nhân mang đi rất nhiều hành lý, có tận hơn 10 chiếc xe ngựa chuyên chở đồ đạc.

Trúc Lan nói với mấy người con dâu:

- La lão phu nhân cố ý chọn rời đi vào đúng hôm nay.

Triệu thị nói tiếp:

- Vị lão phu nhân cũng hết lòng hết dạ với Kỷ Dung rồi, chỉ mong Kỷ tiểu thư không phụ lòng khổ tâm của lão phu nhân.

Tô Huyên: - La lão phu nhân là người hiểu lý lẽ, Kỷ tiểu thư mà học được một nửa thôi thì đời này đủ êm đềm rồi.

Trúc Lan không muốn tiếp tục nói về Kỷ Dung nữa mà nhìn mấy người con dâu, hỏi:

- Các con không bận gì à?

Đám người Lý thị đưa mắt nhìn nhau, Lý thị cất lời:

- Lâu rồi chúng con không trò chuyện với mẹ, hôm nay định bầu bạn với mẹ đấy.

Lần này tiểu đệ đính ước mà họ lại là những người cuối cùng được biết, mới chợt nhận ra đã lâu lắm rồi không bầu bạn với mẹ chồng. Vì vậy hôm nay mới cùng nhau đến. -

Trúc Lan thật sự không cần con dâu làm bạn, nói:

- Các con có việc thì cứ đi làm việc của mình đi!

Đám người Lý thị lắc đầu, nói:

- Không có chuyện gì quan trọng đâu ạ.

Trúc Lan chỉ vào danh sách trên bàn, nói:

- Các con không bận nhưng mà mẹ bận.

Vì chuyện đính ước của con trai mà công việc của cô ứ đọng lại rất nhiều, bây giờ hôn ước đã đâu vào đó rồi, cô phải xử lý chuyện ở trường học, và viết văn chương đăng báo. Nhắc đến văn chương, Trúc Lan lại thấy đắc ý. Văn chương của cô được báo đặt hàng, nghe nói khá đông học trò cùng nhau ký tên yêu cầu mong sao cô có thể viết nhiều áng văn hơn!

Đám Lý thị nghe vậy, Lý thị mỉm cười đứng dậy:

- Mẹ, chúng con về trước đây ạ.

Trúc Lan: - Đi đi!

Buổi trưa Minh Huy đến nhà chính, Trúc Lan nhìn cách ăn mặc hỏi:

- Mới từ ngoài đường về à?

Minh Huy: - Bà nội, bà có còn nhớ Thiệu cô nương không?

- Nhớ, bà nghe nữ quan nói nàng ấy đã hoàn thành nhiệm vụ rất xuất sắc và được chuyển sang thành viên chính thức rồi. Sao cháu lại nhắc tới nàng ấy?

Minh Huy ngồi sát vào bà nội, nói:

- Nàng ấy rất giỏi, mấy ngày nay đã có bốn nữ tử ở thôn nàng ấy đến học rồi.

Trúc Lan thật sự không biết, mấy ngày vừa qua trúng ngay thời điểm Xương Trung đính ước:

- Có chuyện này sao?

- Nàng ấy đến từng nhà một để giảng thuyết, vì vậy còn bị mắng nữa. Đổi lại là cô nương khác chắc đã khóc đến chết ngất rồi, nàng ấy bị mắng mà vẫn tiếp tục giảng thuyết.

Trúc Lan cảm thấy chấn động trong lòng, Thiệu cô nương bị mắng như vậy sẽ ảnh hưởng đến thanh danh của mình trong thôn, hành động của nàng ấy cũng ảnh hưởng đến việc mai mối trong tương lai, khuyên nhủ bé gái đi học không phải là nhiệm vụ mà cô giao cho nàng ấy!

Minh Huy cầm quạt lên quạt cho bà nội, nói:

- Bà nội không thấy tò mò là bốn nữ tử vào học bao tuổi sao?

- Cháu biết nhiều nhỉ?

Minh Huy trực tiếp cho cô đáp án:

- Một nữ tử đã lấy chồng và sinh con, con cả cũng 5 tuổi rồi; Một người sắp đính ước, cuối cùng là hai bé gái 8 tuổi.

Trúc Lan hỏi: - Lấy chồng rồi?

- Vâng, đã lấy chồng rồi.

Trúc Lan kích động, đây là bước đột phá:

- Tốt, tốt, Thiệu cô nương rất được.

Minh Huy nói: - Bà nội, Thiệu cô nương nhịn nhục rất nhiều, bà nội thấy sau khi nàng ấy vào làm chính thức nên cho nàng ấy tiền lương bao nhiêu?

Trúc Lan đang cao hứng, nói:

- Một lượng bạc.

Một lượng bạc không ít, bởi vì Thiệu cô nương thuyết phục được nữ tử nhập học mới cho chứ không bình thường chỉ có 800 văn tiền thôi.

Trúc Lan mới chợt ý thức được có điều không đúng, nói:

- Cháu không cảm thấy cháu quá chú ý đến vị cô nương này sao?

Minh Huy: - Cháu chỉ cảm thấy Thiệu cô nương rất thông minh thôi.

Ừm, can đảm, có ý tưởng, còn rất kiên trì.

Trúc Lan hỏi: - Cháu xem, tiểu thúc của cháu cũng đính ước rồi, cháu không còn nhỏ nữa, có muốn không?

- Không ạ, cháu vẫn còn nhỏ nên chờ thêm vài năm nữa cũng không muộn.

Trúc Lan: - … Được rồi.

Cô phát hiện ra ngoại trừ đám Minh Vân là cô phải bận lòng một chút thì còn lại hình như không đứa nào cần cô lo cả? Đứa nào cũng có chính kiến riêng.

Minh Huy nhích ra khỏi người bà nội, ngồi xuống cạnh thau băng:

- Hôm nay nóng quá, nửa tháng rồi không có mưa.

Trúc Lan: - Người cháu toàn mồ hôi thì ngồi xa thau băng ra một chút.

- Cơ thể cháu rất rắn rỏi.

Trúc Lan nói: - Có mấy vùng quanh Kinh Thành đã khô hạn rồi.

Nếu như năm nay có hạn hán thì các trường học vừa được đưa vào hoạt động sẽ bị ảnh hưởng. Sinh kế của bá tánh phụ thuộc vào thời tiết, họ là những người khốn khổ nhất.

Minh Huy đứng dậy nói:

- Bà nội, cháu về rửa mặt đây.

Cả người toàn là mồ hôi, hắn hơi khó chịu.

Trúc Lan chờ Minh Huy đi rồi mới nói với Thanh Tuyết:

- Hỏi thăm dạo gần đây Minh Huy… thôi, đứa trẻ này có chính kiến nên cứ kệ nó.

Tuy nhiên, ngày mai cô phải đi gặp Thiệu cô nương. Vị này mang đến cho cô quá nhiều niềm vui bất ngờ.

 

Buổi chiều Chu Thư Nhân về phủ không thay quan phục mà đi tắm luôn, lúc tắm ra mới có cảm giác như được sống lại:

- Thoải mái!

- Anh cách xa thau băng một chút!

Chu Thư Nhân lui ra đằng sau mấy bước, nói:

- Hôm nay phải đập bàn với Công Bộ Thượng Thư mấy lần, ông ta tham quá.

Trúc Lan bật cười:

- Bản chất của con người mà, kỹ thuật của Công Bộ nên hiển nhiên họ muốn chiếm phần lớn phí bản quyền rồi.

- Hừ, Hộ Bộ mà không chi bạc thì Công Bộ có thể cải tiến kỹ thuật chắc? Bây giờ muốn chiếm phần hơn à, nằm mơ còn không thấy mờ mờ đâu!

Trúc Lan đưa trà cho Chu Thư Nhân hạ hỏa, nói:

- Rồi hôm nay cãi nhau có ra kết quả không?

Mặt Chu Thư Nhân nhăn nhó, nói:

- Không biết xấu hổ mà còn chơi xấu.

Trúc Lan vui vẻ:

- Xem ra Công Bộ Thượng Thư không muốn tiếp tục moi bạc từ tay anh nữa.

Chu Thư Nhân hừ một tiếng thật mạnh, nói:

- Có bản lĩnh thì đừng có lấy bạc ở Hộ Bộ nữa!

Trúc Lan đưa mắt ra hiệu cho Thanh Tuyết, Thanh Tuyết lui ra ngoài:

- Rồi, tối nay ăn mì lạnh hạ hỏa nhé.

Chu Thư Nhân đã nguôi giận rồi, anh cũng không nghĩ một ngày là nói xong được, hôm nay không ai nhường ai, ngày mai lại thử:

- Hôm nay nóng thật!

Trúc Lan là một bà lão mũm mĩm, cô chịu không nổi nóng: - Ừ.

Chu Thư Nhân nói tiếp:

- Mấy ngày trước Thái thượng hoàng bị cảm nắng, không biết tình hình thế nào.

Trúc Lan hơi bất ngờ:

- Đến anh mà cũng không biết hả?

- Không có nghe Hoàng thượng nhắc tới.

Dạo này sắc mặt Hoàng thượng không tốt, không biết là do ồn ào nhốn nháo làm ngài bực bội hay lo lắng cho Thái thượng hoàng. Bởi, Thái thượng hoàng đã cao tuổi rồi.

Trúc Lan: - Lần trước nguy hiểm như vậy mà vẫn vượt qua, lần này chỉ bị cảm nắng thôi.

 

Chu Thư Nhân không nghĩ nữa, chờ ăn mì lạnh, tiếc rằng buổi tối không nên ăn nhiều, ăn nhiều đồ lạnh sẽ làm bao tử khó chịu.

Lúc sắp đi ngủ, bên ngoài bắt đầu có gió to. Trúc Lan hết buồn ngủ ngay:

- Sao tự nhiên lại có gió to thế?

Chu Thư Nhân cau mày, tiếng gió vù vù nghe rất đáng sợ.

Hai vợ chồng không buồn ngủ nữa, một trận gió to quét qua, còn nghe được cả tiếng mái ngói rơi xuống, sau khi gió ngừng lại nghe thấy tiếng sấm.

Chu Thư Nhân nói: - Sắp mưa nhỉ?

- Cảm ơn trời đất, cuối cùng trời cũng mưa.

Chu Thư càng không ngủ được, vẫn luôn lẳng lặng chờ đợi. Không biết cụ thể đã qua bao lâu, nghe thấy tiếng mưa rơi bèn nói:

- Mưa rồi, lương thực Kinh Thành sẽ không bị giảm sản lượng nữa.

Dạo này không có mưa, nông sản ngoài đồng và trong vườn khô héo hẳn đi, anh sợ nhất là sản lượng lương thực giảm sút, lương thực rất quan trọng.

Hai vợ chồng Trúc Lan chậm rãi chìm vào giấc ngủ trong tiếng mưa rơi, mưa to kéo dài tới sáng cũng chưa tạnh. Chu Thư Nhân thức dậy thấy không cần phải vào triều nên đứng ở cửa nhìn nước đọng trong sân, cứ mưa mãi như vậy lại lo lượng mưa quá lớn.

May mắn hệ thống thoát nước trong Kinh Thành vẫn luôn được sửa chữa, hệ thống thoát nước rất tốt, ờm, tiền đầu tư vào cơ sở hạ tầng mỗi năm cũng rất bộn.

Trước Tiếp