Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1708: Đính Ước

Trước Tiếp

Trúc Lan hỏi xong tiếp tục đánh giá La lão phu nhân. Trên mặt vẫn còn nét bệnh, vẫn luôn ráng vực dậy bằng tinh thần nên tư thế ngồi không được thẳng như trước kia.

La lão phu nhân uống miếng nước trái cây cho thấm giọng, cổ họng mới thoải mái hơn. Bà cụ trả lời:

- Làm phiền phu nhân lo lắng, đã không có gì nghiêm trọng nữa rồi.

Bà cụ giật thót trong lòng, Chu hầu phu nhân hỏi vậy tức là Chu hầu phủ vẫn luôn quan sát La gia, nghĩ đến đây, bà cụ lại càng đau đầu.

Trúc Lan: - Người có tuổi chỉ sợ đổ bệnh thôi, lão phu nhân phải điều dưỡng cho tốt vào.

La lão phu nhân cảm nhận được sự quan tâm, âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Nói:

- Hôm nay về phủ ta sẽ chăm sóc sức khỏe cẩn thận, chờ khỏe lên rồi ta sẽ đến thôn trang ở một khoảng thời gian.

Trúc Lan nhìn thẳng vào mắt La lão phu nhân, nói:

- Tu thân dưỡng tính cũng hay.

Cuối cùng trên mặt lão phu nhân mới có nụ cười, nói:

- Môi trường ở thôn trang tốt, đúng là thích hợp cho việc tu thân dưỡng tính.

Bà cụ là người gần đất xa trời, lo toan cho La gia cả một đời thì sao mà không nhận ra oán hận của Kỷ Dung chứ. Bà cụ hổ thẹn với Kỷ Dung, trước kia bà cụ nằng nặc không nhượng bộ thì mẹ Kỷ Dung đâu có chết thảm. Vì vậy bà cụ chưa từng hạ quyết tâm răn dạy Kỷ Dung, cho đến khi Kỷ Dung bị phạt mới biết Kỷ Dung muốn lấy Chu công tử, bà cụ hối hận, lẽ ra phải dạy dỗ Kỷ Dung đàng hoàng.

Chuyện lần này cũng khiến bà cụ hoàn toàn buông xuôi, con cháu có phúc của con cháu, bà cụ thật sự mệt lắm rồi, còn lại vài năm chỉ muốn dạy bảo Kỷ Dung ra trò, không để Kỷ Dung đi chệch hướng nữa.

Trúc Lan và lão phu nhân chẳng có gì để nói với nhau cả, họ không phải là bạn bè nên không thể tán gẫu chuyện nhà. Sức khỏe của lão phu nhân không tốt, chỉ ngồi một lúc rồi xin phép về.

Trúc Lan nói với Thanh Tuyết:

- Bà cụ nghĩ thông suốt rồi.

Thanh Tuyết: - La gia nhờ có lão phu nhân lo liệu mới có thể sống thoải mái, lão phu nhân mà buông tay rồi thì cuộc sống sẽ không dễ chịu gì cho cam.

La lão phu nhân là người tốt, biết cách làm người là xử sự, chắn không ít chuyện cho nhà họ La, chủ tử La gia đã quen với phần tử tế này nên không biết quý trọng. Ngày sau La gia sẽ có chuyện rùm beng cho mà xem!

Trúc Lan tiếp lời:

- Kỷ Dung vẫn còn may mắn chán, có người lo lắng cho mình và sẵn lòng dùng quãng đời còn lại chỉ bảo nàng ta.

Thanh Tuyết gật đầu, nói:

- Đúng là may mắn thật!

Có người sẵn sàng kéo nàng ta một cái, tương lai rồi sẽ khác thôi.

 

Hôm sau Chu hầu phủ mời Đào thị đến Vệ gia dạm ngõ, hai nhà đã trao đổi trước nên bàn chuyện hôn ước khá thuận lợi. Trúc Lan nhận được bát tự của Vệ Hinh Di là lập tức đưa đi ghép bát tự ngay, không bao lâu liền nhận được kết quả ghép bát tự: là một mối duyên lành.

Chu hầu gia cầu hôn con gái Vệ gia cho con trai út, tin tức nhanh chóng lan truyền. Rất nhiều người cảm thấy bất ngờ, cho rằng Chu hầu phủ sẽ từ từ lựa chọn nhưng ai có mà dè lại gấp rút như vậy!

Lúc La gia nhận được tin, dâu cả của La đại nhân cười khẩy một tiếng rồi đi đến viện của Kỷ Dung. Thấy nàng ta đang chép kinh thì cười mỉa mai:

- Ngươi khỏi có trông mong nữa, Chu hầu phủ đến nhà Vệ đại nhân cầu hôn rồi.

Kỷ Dung cúi đầu tiếp tục chép kinh:

- Biết rồi.

Dâu cả La gia lấy làm lạ, thái độ khi Kỷ Dung nhắc đến Chu công tử không phải là diễn vậy mà bây giờ không thèm để ý ư?

Kỷ Dung tiếp tục chép kinh, cho đến khi bên cạnh không còn ai mới ngẩng đầu lên. Mắt nàng ta đỏ hoe, nàng ta không cam tâm, rõ ràng nàng ta gặp được Chu công tử trước, thế nhưng không cam tâm thì có thể làm gì đây? Nàng ta phải đến thôn trang rồi.

La lão phu nhân nghe nha hoàn báo lại thái độ của Kỷ Dung thì gật đầu có vẻ như khá hài lòng. Nha đầu này nghe thấm những lời bà cụ nói hôm qua, tương lai còn rất dài và bà cụ tin rằng sẽ có người phù hợp với Kỷ Dung hơn.

Nếu có khả năng thì bà cụ cũng muốn Kỷ Dung có chốn về êm ấm lắm chứ, tiếc rằng không có một cơ hội nào cả. Chu hầu gia và Chu hầu phu nhân đều không phải người đơn giản, rất nhiều tiểu thư trong Kinh Thành để ý Chu tiểu công tử, Kỷ Dung không phải là người duy nhất, thời gian là bài thuốc tốt nhất nên rời khỏi Kinh Thành sẽ ổn thoả thôi.

La lão phu nhân bảo bà tử gom hết số của hồi môn còn lại của mình vào, đây là những thứ bà cụ giấu làm của riêng, bà cụ phải mang đi, không mang đi thì sao mà cho Kỷ Dung được.

*

Hôm sau, Chu hầu phủ đưa bát tự đã được ghép xong đến Vệ gia. Hai nhà đã xong những bước cơ bản, hôm Chu Thư Nhân được nghỉ là ngày đẹp nên hai nhà chọn ngày này để đính ước luôn.

Thoắt cái đã đến ngày nghỉ của Hộ Bộ, Chu Thư Nhân thay quần áo đôi mới với Trúc Lan từ sớm. Xương Trung đến nhà chính, nói:

- Cha mẹ, quần áo của cha mẹ hôm nay có vẻ rất có tinh thần đấy.

Trúc Lan cười nói:

- Mẹ và cha con có chuyện vui nên tâm tình mới phơi phới đó chứ.

Lỗ tai Xương Trung hơi đỏ, ngoài miệng thì nói:

- Hôm nay còn nhờ cha mẹ.

Chu Thư Nhân: - Đính ước xong thì đã là người lớn rồi, sau này phải chững chạc hơn.

Xương Trung tem tém nụ cười, nghiêm mặt nói:

- Con sẽ không làm cha thất vọng đâu ạ.

Hôm nay Vệ gia cực kỳ náo nhiệt, hai vợ chồng Chu Thư Nhân đến phủ, phu thê Vệ đại nhân đón tiếp từ cửa, Chu Thư Nhân và Vệ đại nhân tươi cười hàn huyên trong khi Trúc Lan và Phùng thị đi ra nhà sau.

Lúc này Vệ tiểu thư thâý Trúc Lan thì mặt đỏ ửng, rõ là thẹn thùng. Cô nắm tay Vệ Hinh Di, nói:

- Con ngoan, mau để ta xem kỹ nào.

Vệ Hinh Di ngẩng đầu:

- Con chào lão phu nhân ạ.

Trúc Lan vốn đã hài lòng về Vệ Hinh Di rồi, thấy cô bé thoải mái phóng khoáng càng thêm ưng bụng:

- Sau này phải gọi là bá mẫu, con phải tới nhà tâm sự với bá mẫu nhiều hơn đấy.

Vệ Hinh Di đỏ mặt gật đầu, nói:

- Hinh Di chắc chắn sẽ tới thường xuyên ạ.

Phùng thị quan sát nãy giờ, thấy Chu hầu phu nhân thật lòng thích con gái thì nụ cười trên mặt càng thêm xán lạn:

- Tới chừng nó đến nhiều quá thì lão phu nhân cũng đừng chê nó nha.

Trúc Lan hớn hở ra mặt, nói:

- Con dâu nhà ta toàn là bảo bối, ta cưng còn không kịp.

Mặc dù Phùng thị không có mẹ chồng nhưng thị biết hầu hạ mẹ chồng khổ lắm. Mẹ thị và bà nội thị đối chọi gay gắt, bà nội thường hay dằn vặt mẹ, vì vậy thị mong con gái có được một người mẹ chồng tốt, mà trong Kinh Thành có ai không biết Chu hầu phu nhân là mẹ chồng tốt đâu. Đúng là con gái của thị có phước!

 

Trong thư phòng ở nhà trước, Vệ đại nhân hỏi thăm Xương Trung mới biết Xương Trung không đến trường. Ông ấy bèn nhìn Chu hầu gia bằng ánh mắt nghi hoặc.

Chu Thư Nhân nói: - Nó được ta và Ngô Minh dạy dỗ từ tấm bé, mấy năm trước nó đi theo bên cạnh Ngô Minh một năm nên bây giờ nó đang tự học ở nhà.

Chỗ nào không hiểu thì hỏi anh và Xương Trí, phần lớn thời gian là ở nhà chứ rất ít khi đến trường.

Vệ đại nhân hơi ghen tị, Chu hầu gia thật sự rất biết cách dạy con học. Chu hầu phủ có tới mấy vị Bảng Nhãn, Ngô Minh cũng chẳng phải hạng xoàng. Công trạng ngoài thảo nguyên là hàng thật giá thật, mà còn là Trạng nguyên nữa. Có tài nguyên như vậy, ông ấy đúng là đã có một đứa con rể không tầm thường.

Chu Thư Nhân cười nói:

- Ngài cũng có thể khảo bài nó.

Anh hiểu rất rõ trình độ của con mình, nếu không đã không để con trai tự sắp xếp thời gian của mình rồi.

Ánh mắt Vệ đại nhân sáng lên, Hầu gia đã có lời thì vừa hay ông ấy có thể kiểm tra một đợt: - Tốt!

Xương Trung không sợ, nhà hắn có rất nhiều người ưu tú, mấy năm nay Ngũ ca ở Hàn Lâm Viện, học thức ngày một uyên thâm nên hắn có tự tin.

Cuối cùng chứng tỏ Xương Trung nổi trội cả về học thức lẫn tầm nhìn, Vệ đại nhân cười như được mùa nói liền tù tì ba lần “khá lắm”. -

Đính ước khá suôn sẻ, sau khi trao đổi tín vật xong thì Xương Trung đã có vị hôn thê rồi. Người lớn nói chuyện, để hắn và Vệ Hinh Di có cơ hội ở chung với nhau. Hắn ngó trái ngó phải, chắc ăn không có ai đi theo mới lấy trong túi tiền ra một chiếc vòng tay:

- Nghe bảo muội thích ngọc, vòng ngọc này tặng cho muội.

Vệ Hinh Di sửng sốt:

- Huynh chuẩn bị quà cho muội luôn à?

Xương Trung nháy mắt: - Thích không?

Vệ Hinh Di thích thôi rồi, ai mà không mong mình được người ta nhớ nhung, vào khoảnh khắc này nàng ấy như cảm nhận được niềm hạnh phúc của các con dâu Chu gia, nói:

- Thích chứ, nhưng muội không có chuẩn bị quà.

Xương Trung nhoẻn miệng cười, nói:

- Hai ta đính ước đã là món quà tuyệt vời nhất rồi.

Vệ Hinh Di cười mỉm: “!!!”.

A a a, nói vậy mà ai chịu nổi!

Trước Tiếp