Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1707: Tới Nhà

Trước Tiếp

Trúc Lan thấy Lý thị đứng bất động ở cửa, nói:

- Vào đi!

Lý thị hoảng hồn định thần lại, thị biết mẹ chồng để dành được rất nhiều đồ tốt, nhưng những thứ trước mắt nằm ngoài sức tưởng tượng của thị, ánh mắt của thị dừng lại trên món đồ vừa mới được lấy ra:

- Mẹ, sao mẹ lại muốn sắp xếp lại nhà kho vậy?

Trúc Lan quơ danh sách sính lễ trên tay, nói:

- Xương Trung sắp đính ước, mẹ đang soạn sính lễ ra.

Lý thị trợn to hai mắt:

- Tiểu đệ sắp đính ước ư? Là Vệ tiểu thư ư?

Sao thị không hay biết gì hết vậy?

Lúc này Trúc Lan mới sực nhớ ra hôm qua chưa nói với Lý thị, mới đầu cô định mấp mé từ từ, bây giờ vào thẳng vấn đề luôn, nói ra lý do sao phải đính ước. Cuối cùng mới nói:

- Vệ tiểu thư không tệ.

Trong đầu Lý thị tràn ngập suy nghĩ thị sắp có một người đệ muội còn nhỏ tuổi hơn cả con dâu của thị. Ấy chà, cảm giác này đúng là mới mẻ. Thị rất nhiệt tình nói:

- Mẹ, để con phụ mẹ.

Trúc Lan khó hiểu nhìn Lý thị, Lý thị còn vui hơn cả cô. Cô bật cười lắc đầu, rồi lại cảm thấy mừng rỡ, cả đống đồ tốt trước mắt mà Lý thị vẫn giữ được tâm thái bình thường, không phụ sự yêu thích của cô.

Sau khi chọn xong đồ cho sính lễ, cả Chu phủ đều biết tin Xương Trung sắp đính ước. Mấy người con dâu tụ lại ở nhà chính, chỉ thảo luận về Vệ tiểu thư thôi. Đệ muội tương lai đấy, họ cũng muốn gặp.

 

Vệ gia

Phùng thị sửng sốt khi biết có Tần vương phi tới nhà, thị vội vàng ra tiếp đón:

- Tham kiến vương phi!

Tuyết Hàm cười nói:

- Tới đột ngột quá có quầy rầy phu nhân không?

Phùng thị vui còn không kịp, nói:

- Khách quý tới nhà, Vương phi mau vào trong.

Lần đầu tiên Tuyết Hàm đến Vệ gia, phủ đệ của Vệ gia không tới nỗi nào, phòng ốc thiên về lịch sự và trang nhã, bên trong khu nhà chính trồng không ít hoa cỏ.

Phùng thị thấy Vương thi đang ngắm hoa cỏ, bèn nói:

- Ta thích hoa cỏ nên trồng hơi nhiều.

- Rất đẹp.

Phùng thị được khen thật sự rất vui, số hoa cỏ ở đây do một tay thị vun trồng. Thị nói:

- Mời vương phi ạ.

Tuyết Hàm vào phòng âm thầm quét mắt một vòng, rồi ngồi xuống hỏi:

- Sao không thấy Vệ tiểu thư đâu?

Phùng thị giật mình, nói:

- Nó đang chép kinh, Vương phi muốn gặp nó sao? Để ta gọi nó tới ngay.

Tuyết Hàm không gấp gặp mặt Vệ tiểu thư, cười nói:

- Không cần gọi Vệ tiểu thư đến. Phải rồi, ta có mang quà đến cho Vệ tiểu thư.

Nữ quan bước lên để hộp lên bàn, ra hiệu cho Phùng thị mở ra xem.

Phùng thị thấy chiếc hộp không lớn, trong lòng có suy đoán nhưng động tác tay lại không hề chậm. Trong hộp là một miếng ngọc bội, thị hỏi: - Là sao vậy ạ?

Tuyết Hàm giải thích:

- Miếng ngọc bội này được làm từ chung một khối vật liệu với miếng ngọc bội của tiểu đệ ta.

Lúc cha đi mua ngọc bội, Dung Xuyên cũng có đi cùng. Hắn tiện tay mua mấy khối còn lại, con gái và con trai đều có. Khối này thả vào nhà kho, hôm nay đúng lúc có thể dùng ngọc bội để truyền tải ý đồ.

Phùng thị nhịn không được mà nắm chặt ngọc bội, nụ cười trên môi càng lúc càng rõ không tài nào giấu đi được. Thị điều chỉnh lại tâm trạng đang rất kích động, vui vẻ nói:

- Ta sẽ đưa cho Hinh Di, bảo nó giữ gìn cẩn thận.

Tuyết Hàm mỉm cười tươi rói, nói:

- Sẽ có lúc mang nó ra ngoài.

Phùng thị âm thầm cảm thán Chu hầu phủ quyết đoán thật, thị đang nghĩ chắc phải chờ một khoảng thời gian. Thị chưa từng lo lắng về Kỷ Dung, Chu hầu phu nhân là người cao tay ấn nên Kỷ Dung không gây ra được sóng gió gì đâu. Ai có mà dè Chu hầu phủ dứt khoát đính ước.

Phùng thị đặt ngọc bội vào hộp lại, nói:

- Bảo sao hôm nay lại có chim hỉ thước hót trên đầu, quả nhiên là có chuyện vui lớn.

Tuyết Hàm thích người thông minh như Phùng thị, một người mẹ thông minh sẽ không dạy con kém được:

- Thế thì ta cũng không ở lại lâu, trong nhà đang chờ tin ta.

Phùng thị nghe xong thật sự không giữ người lại nữa, nói:

- Để ta tiễn Vương phi ra ngoài.

 

Buổi trưa, Trúc Lan rủ rê hai đứa con gái chọn ngày cùng mình. Về phần chọn ai làm bà mai, bây giờ Chu hầu phủ không còn như hồi mới vừa vào kinh nên có rất nhiều người sẵn lòng làm bà mai giúp.

Tuyết Mai xem ngày, hỏi:

- Có vội quá không ạ?

Trúc Lan: - Không vội, mẹ đã chuẩn bị xong những thứ cần cho tiểu đệ các con thành thân rồi.

Vì vậy hoàn toàn không bị luống cuống, chỉ cần chọn ngày và mời bà mai là được.

Tuyết Mai: - Mẹ, mẹ chuẩn bị hồi nào vậy?

Trúc Lan nghĩ thầm, cô và Thư Nhân đã chuẩn bị từ hồi con trai chào đời nhưng cô không thể nói ra:

- Chuẩn bị từ rất lâu rồi.

Tuyết Mai không suy nghĩ nhiều, nói:

- Tiểu đệ cũng sắp đính ước rồi.

Trúc Lan cũng thổn thức lắm, nhưng bây giờ trong cô chỉ còn lại hưng phấn. Nói thế nào nhỉ, cảm giác dao động mãnh liệt hơn mấy đứa con trai lấy vợ nhiều.

*

Trong buổi chầu triều hôm sau, trùng hợp Vệ đại nhân vào triều sớm. Chu Thư Nhân cảm nhận được ánh mắt, cũng hòa ái gật đầu đáp lại Vệ đại nhân.

Vệ đại nhân mới yên lòng, Chu hầu phủ thật sự muốn làm sui gia với nhà mình. Con gái sắp gả vào ổ phúc, con trai mình cũng được lợi. Có quan hệ sui gia với Chu hầu phủ thì ông ấy không sợ bị ngán chân ở Hình Bộ nữa, cuối cùng hôm nay về phủ có thể ngủ ngon rồi. -

Hình Bộ Thượng Thư hồ nghi, nói:

- Ngươi quen Chu hầu gia từ khi nào vậy?

Vệ đại nhân lúng túng, nơi này là triều đình, không tiện giấu giếm Thượng Thư Đại Nhân, sợ đính ước rồi mới nói sẽ khiến đại nhân có thành kiến với ông ấy. May sao Hoàng thượng đến rồi, Hình Bộ Thượng Thư quay đầu lại. Ông ấy thở hắt ra, ông ấy cũng may mắn đấy chứ!

Kết thúc buổi chầu, Uông Cự sáp lại:

- Vệ gia phải không?

- Ánh mắt khá đấy.

Uông Cự: - Hình Bộ Thượng Thư dòm ngài mấy lần, lúc chầu triều xong ngài còn gật đầu với Vệ đại nhân nữa chứ. Ta không muốn thấy cũng khó!

- Cái này chứng minh ngài rất để ý ta.

Uông Cự hỏi: - Chốt kèo rồi hả?

- Chẳng lẽ đính ước giả?

- Ta thật sự không ngờ lại là Vệ gia.

Chu Thư Nhân liếc xéo, nói:

- Còn rất nhiều chuyện ngài không ngờ lắm, ta đi trước đây.

Uông Cự thấy Chu Thư Nhân đã đi theo tiểu thái giám bèn lắc nhẹ đầu, không biết bao nhiêu người đang ngấp nghé Xương Trung mà Vệ gia lại giành được “hạng nhất". Vệ gia cũng may mắn gớm!

Thời gian trôi qua thật nhanh, đã chọn xong những cô nhi đến thảo nguyên. Bên chỗ Trúc Lan có một trường hợp ngoài ý muốn, cô bé mà cô giữ lại giảng dạy thay đổi vị trí với một cô bé trong danh sách bởi vì người trong lòng cô bé đó phải đến thảo nguyên.

Nữ quan chứng giám cho hai người thành thân, vốn dĩ trong tay cả hai không có bao nhiêu của cải, nhờ đến thảo nguyên dạy học không những được miễn giảm một nửa số nợ mà còn được phát trước một tháng tiền tiêu vặt, tiền tiêu vặt cho những người đến thảo nguyên dạy học rất cao mà không cần phải trả nợ. Hai người trích ra một phần để thành thân, còn lại đi mua một mớ rau khô và đồ dùng hằng ngày. Không riêng gì cặp đôi đã thành thân biết cách sinh tồn, mà những cô nhi khác sắp đến thảo nguyên cũng đều mua rất nhiều rau khô. Cả đám định bụng chờ sang mùa đông đổi đồ với dân du mục, toàn là những đứa thông minh!

Trúc Lan đã xong hết việc của mình, ngày mai là ngày đến Vệ gia dạm ngõ. Trúc Lan cũng theo dõi sát sao tình hình Kỷ Dung, sợ phát sinh chuyện ngoài ý muốn. Cho dù Kỷ Dung đã bị cấm túc thì cô vẫn lo lắng.

Trong lòng Trúc Lan nhộn nhạo, Đinh quản gia đến nhà chính báo:

- Lão phu nhân, La lão phu nhân muốn gặp người ạ.

Trúc Lan không cho rằng La lão phu nhân sẽ hồ đồ, cô biết lão phu nhân bị bệnh, còn chưa khỏe mà đã ra khỏi nhà thì chỉ có thể là đến xin lỗi thay Kỷ Dung. Cô khẽ thở dài, nói:

- Mời vào đây đi.

Đinh quản gia: - Vâng.

La lão phu nhân đi đứng chậm chạp, một trận bệnh đã rút đi rất nhiều tinh thần và sức lực của bà cụ. Cả người gầy nhom, lộ rõ dấu hiệu tuổi già.

Trúc Lan nói: - Mau ngồi xuống đây!

La lão phu nhân nói cảm ơn, ngồi xuống mới nói:

- Mạo muội tới phủ quấy rầy phu nhân quá.

Trúc Lan ra hiệu cho nha hoàn bưng nước trái cây lên, hỏi:

- Nghe bảo lão phu nhân bị bệnh, ta thấy còn chưa khỏe hẳn đâu đấy?

Trước Tiếp