Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1706: Lộn Cù Nèo

Trước Tiếp

Chu Thư Nhân sa sầm bước đi khiến các đại thần con chưa đi xa phải ghé mắt nhìn, hồi nãy nghe không rõ La đại nhân nói gì, nhưng họ thấy sắc mặt của La đại nhân không tốt rõ mồn một, ai ai cũng đang suy nghĩ La đại nhân chọc gì Chu hầu gia.

Chu Thư Nhân nghĩ thầm trong bụng, nếu không phải lão già mắc ma này còn muốn đạp lên đầu anh thì đã tùy ý loan tin ra ngoài rồi. Haiz, thế là thanh danh tốt đẹp của con trai anh không còn. Ơn cứu mạng gì đó là thứ dễ khiến người ta suy nghĩ linh tinh nhất đấy!

Ở thời cổ đại, thanh danh nữ tử quan trọng nhưng thanh danh của nam tử cũng quan trọng không kém. Nhiễm Tầm để có thứ trưởng tử trước khi kết hôn làm ảnh hưởng thanh danh của toàn thể nam tử Nhiễm gia, ai cũng sợ lại xuất hiện thêm một người giống Nhiễm Tầm.

Uông Cự nói: - Ngài đứng tức giận, lão ta nói nghe cho vui thôi.

Vẻ mặt của Chu Thư Nhân đã bình thường lại, nói:

- Tuổi tác của Xương Trung cũng không còn nhỏ, ta định cho nó đính ước luôn.

Lúc cần quyết đoán mà cứ do dự ắt sẽ dẫn đến rắc rối, chi bằng dứt khoát giải quyết cho xong tránh cho phiền toái về sau.

Uông Cự sửng sốt, sau đó mới ý thức được nói:

- Ngài đã chọn được nhà nào rồi à?

Tâm trạng của Chu Thư Nhân khá hơn, nói:

- Đúng là một vị tiểu thư rất được.

Uông Cự biết Chu Thư Nhân kén chọn nhường nào, có thể nhận được một câu “rất được" chứng tỏ vị tiểu thư này không tệ đi đâu được. Ông ấy tò mò:

- Là tiểu thư nhà nào vậy?

- Chưa đâu vào đâu cả, chờ đính ước đi rồi biết.

Bây giờ nói ra không tốt cho thanh danh của con gái nhà người ta, phải che chở thê tử tương lai của con út chứ.

Uông Cự càng tò mò hơn, cẩn thận ngẫm lại các tiểu thư nổi tiếng trong Kinh Thành nhưng thật sự không đoán ra được.

Sau khi xuất cung, Chu Thư Nhân bảo Cẩn Ngôn về nhà báo tin. Chuyện này phải nói một tiếng với vợ, để vợ nghĩ xem khi nào nên mời bà mai.

 

Chu hầu phủ

Trúc Lan nghe có con dâu cả của La gia đến phủ, bảo là cố tình đến để cảm ơn thì mặt cô lạnh tanh:

- Không gặp.

Đinh quản gia không thích ánh mắt của dâu cả La gia từ tận đáy lòng, nhận được mệnh lệnh lập tức đi ra ngoài ngay.

Đinh quản gia ra cửa Hầu phủ, cười nói:

- Lão phu nhân nói phu nhân cảm ơn sai chỗ rồi ạ, nên đến phủ Tần vương cảm ơn mới phải. Mời phu nhân về cho!

Nụ cười của dâu cả La gia cứng đờ, nói:

- Sao lại sai chỗ được chứ? Kỷ Dung nhà ta nói…

Đinh quản gia lên tiếng ngắt lời:

- Mời phu nhân về cho.

Nói xong, Đinh quản gia ra hiệu cho người gác cổng đóng cửa lại.

Dâu cả La gia nhìn chằm chằm vào cánh cửa đang bị đóng chặt, sắc mặt thay đổi mấy bận. Bảo sao Kỷ Dung đột nhiên đổ bệnh, hóa ra toàn là lời dối gạt nàng ta, nàng ta không mong Kỷ Dung có thể gả vào Hầu phủ nên thấy Kỷ Dung bị bệnh nàng ta còn mừng nữa là đằng khác, nàng ta cố ý dẫn cháu gái tới nào ngờ đến cả cửa cũng không được vào.

 

Trúc Lan ở nhà chính biết người đi rồi, mà Cẩn Ngôn cũng vừa về đến, nghe xong liền nói:

- Ta biết rồi.

Cẩn Ngôn ra khỏi phòng, Trúc Lan nói với Thanh Tuyết:

- Chắc chắn Kỷ Dung đã coi thường tâm tư của La đại nhân và lòng tham của La gia.

Thanh Tuyết: - Mấy ngày sắp tới Kỷ tiểu thư sẽ không dễ sống đâu.

Không ai trong Kinh Thành là không biết La gia cần thể diện nhường nào, mặc dù bây giờ chẳng còn thể diện gì nhưng La lão đại nhân vẫn sẽ tức giận.

Trúc Lan nói: - Cho người đến phủ Tần vương cái đi, Xương Trung nên đính ước sớm thì hơn.

Cô không ghét Kỷ Dung, cũng nể Kỷ Dung dám phản kháng, nhất là khi đứng trước gia tộc cổ hủ như La gia, đáng tiếc!

Thanh Tuyết: - Vâng ạ.

Tuyết Hàm lập tức đến nơi, lúc tới sắc mặt của nàng không tốt cho lắm. Trúc Lan hỏi:

- Dâu cả La gia đến phủ Tần vương à?

- Dạ, con không có gặp. Chỉ nói là Kỷ tiểu thư đã từng cảm ơn rồi.

Trúc Lan nghĩ thầm, Kỷ Dung lại khổ hơn rồi. Lần đó Kỷ Dung tới cảm ơn một mình, có lẽ là lén đến cảm ơn. Không biết có ghi nào chuyển sang hận Chu hầu phủ theo cách cực đoan hay không.

Trên mặt Tuyết Hàm lại xuất hiện nụ cười, nói:

- Mẹ, con đã nói là mắt nhìn của con không tệ mà.

- Mắt nhìn người của con rất tốt.

- Đương nhiên.

Lúc nàng còn chưa xuất giá đã được cha mẹ dạy dỗ, sau khi xuất giá có mẫu hậu chỉ bảo, thường xuyên vào cung lại nhìn thấy đủ loại quan quyến, thoạt nhìn nàng không lớn tuổi nhưng ánh mắt rất già đời.

Trúc Lan đợi nha hoàn đặt trà nước xuống mới nói:

- Hôm qua mẹ và cha con có gặp Vệ tiểu thư rồi, cha mẹ đều rất hài lòng. Con mở lời với Phùng thị trước, mẹ sẽ chọn ngày.

Tuyết Hàm hỏi: - Cha cũng gặp Vệ tiểu thư rồi sao? Cha mẹ gặp ở đâu vậy?

Ánh mắt Trúc Lan có chút né tránh, nói:

- Chuyện này không quan trọng.

Tuyết Hàm cũng không nghĩ nhiều, hỏi:

- Xương Trung có đồng ý không?

Nàng đánh giá cao Vệ tiểu thư nhưng cũng rất quan tâm suy nghĩ của đệ đệ.

Trúc Lan cười tươi ra mặt, nói:

- Nó không hài lòng đã không gửi thiệp cho Vệ nhị công tử rồi.

- Vậy mà con không biết khoảng thời gian này đã xảy ra rất nhiều chuyện đấy.

- Bọn chúng thật sự rất có duyên.

Hai mắt Tuyết Hàm sáng rực lên, nói:

- Mẹ, mẹ cứ yên tâm là con sẽ làm mọi thứ thật chỉn chu.

- Ừ, sẵn tiện con hỏi thăm xem Vệ tiểu thư thích gì.

Tuyết Hàm đáp: - Dạ.

Xương Trung vừa đến lập tức bắt gặp ánh mắt trêu chọc của tỷ tỷ, hắn cúi đầu nhìn mình:

- Đệ có chỗ nào không ổn sao?

- Tỷ phải đi làm mấy chuyện cho đệ, đệ nói chuyện với mẹ đi.

Xương Trung nghe tỷ tỷ tới nên mới cố ý đến đây, nào ngờ tỷ tỷ nói đi là đi:

- Mẹ, tỷ tỷ đi làm chuyện gì cho con vậy?

Trúc Lan thuật lại chuyện lúc tan chầu, và mục đích dâu cả La gia đến đây:

- Mới đầu còn tính từ từ nhưng bây giờ thấy đính ước sớm cũng tốt.

Nếu Kỷ Dung đủ thông minh sẽ không còn tơ tưởng gì nữa. Một khi đã đính ước mà Kỷ Dung vẫn làm ra chuyện gì quá đáng thì chẳng khác nào tự hủy hoại mình. -

Xương Trung hơi xấu hổ, nói:

- Vậy nhờ mẹ cả.

Trúc Lan chu choa một tiếng:

- Con hài lòng về Vệ tiểu thư hơn mẹ nghĩ đó.

Xương Trung sờ mũi, nói:

- Hợp mắt, mẹ hay nói hợp mắt mà.

Hắn từng gặp rất nhiều tiểu thư, không ít những vị tiểu thư xuất chúng, nhưng không một ai lọt vào mắt hắn, nhờ cha mẹ chọn giúp không ngờ lại gặp được người hợp mắt.

Trúc Lan nói: - Sắp tới con cũng đừng ra ngoài nữa.

Xương Trung đáp: - Dạ.

Hắn không suy nghĩ Kỷ Dung sẽ như thế nào, dám nói ra miệng thì phải lường trước kết quả xấu nhất. Hiển nhiên lần này Kỷ tiểu thư tính sai rồi!

Lúc Ngọc Văn biết chuyện: “!!!”

Nàng ấy còn chưa nghĩ ra nên dạy cho Kỷ tiểu thư một bài học bằng cách nào, thì Kỷ tiểu thư đã tự chơi quên lối về rồi.

Ngọc Văn nghĩ thôi mà đã thấy sợ, nói:

- Nếu không phải La gia quá tham lam, một khi thả tin đồn ra sẽ ảnh hưởng đến thanh danh của tiểu thúc. Nhỡ đâu làm Vệ tiểu thư hiểu lầm thì không hay lắm.

Trúc Lan: - Cho nên còn phải cảm ơn vì La gia ngu ngốc sao?

- Đúng là nên cảm ơn đấy ạ.

Trúc Lan lại nghĩ sự ngu ngốc của La gia đã cứu Kỷ Dung. Chứ không với việc cô đánh giá Kỷ Dung khá cao thì cô sẽ tự ra tay.

Ngọc Văn hỏi: - Bà nội, tiểu thúc thúc đính ước vậy cháu cũng được xem là bà mai nhí nhỉ?

- Cháu tính chừng nào đính ước?

Mới đó mà đã hai năm trôi qua.

Ngọc Văn: - Kiểu gì cũng phải chờ thêm một năm nữa.

- Thôi, bà nội không quan tâm chuyện của cháu nữa. Chừng nào cháu muốn đính ước thì nói với bà nội trước một tiếng.

Ngọc Văn cười tươi, đáp: - Dạ.

*

Hôm sau Chu Thư Nhân đi chầu nhưng không thấy La lão đại nhân đâu, anh tặc lưỡi hai tiếng. Người này không có mặt mũi gặp anh!

Các đại thần trầm mặc, tuổi tác của Chu Thư Nhân càng lớn thì bản lĩnh làm người ta bực mình càng giỏi. Chu Thư Nhân không biết các đồng liều đã suy nghĩ quá nhiều, tâm trạng của anh rất tốt.

*

Chu hầu phủ

Trúc Lan cho người theo dõi La gia, chắc chắn La gia không loan truyền bất kỳ tin tức gì thì thở phào nhẹ nhõm. La gia vừa muốn thể diện vừa muốn lợi lộc, nên sẽ che giấu thật kỹ chuyện mất thể diện.

Trúc Lan vui vẻ cầm danh mục quà cáp viết sẵn từ tối hôm qua đến nhà kho. Nhà chính có đến mấy cái nhà kho, đủ thấy cô và Chu Thư Nhân gom góp được bao nhiêu đồ đạc.

Có cái danh mục sính lễ mà hai vợ chồng cứ viết xong lại sửa, đến lúc sắp đi ngủ mới hài lòng. Trúc Lan đứng ở cửa nhà kho, mát dạ gật đầu. Ờm, đây là “giang sơn" ngần ấy năm qua cô đã giành được!

Lúc Lý thị đến cảm thấy khó hiểu:

- Mẹ, mẹ muốn sắp xếp lại nhà kho hả?

Nói đoạn, Lý thị đi đến trước cửa nhà kho. Rương trong nhà kho đã được mở ra, thị nhìn mà sốc!

 

Trước Tiếp