Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1705: Cổ Hủ Dối Trá

Trước Tiếp

Ngọc Văn tiễn Vệ tiểu thư ra khỏi quán trà nhưng không rời đi mà đứng chờ ở cửa quán trà. Không bao lâu sau nghe thấy có tiếng bước chân, nàng ấy vừa quay đầu lại liền nhìn thấy ông bà nội đang cười ái ngại.

Ngọc Văn khẽ nhướng mày, hỏi:

- Cháu mời ông bà nội ăn cơm nhé?

Trúc Lan bị bắt tại trận nhưng nhanh chóng bình tĩnh lại, nói:

- Không được, lâu lắm ông nội của cháu mới được nghỉ ngơi. Ông bà chuẩn bị về phủ.

Chu Thư Nhât vuốt râu, nói:

- Cháu có muốn về phủ chung không?

Ngọc Văn miết tay cầm quạt, nói:

- Cháu còn có chuyện cần làm.

Trúc Lan cạn lời, cô biết Ngọc Văn lười biếng, làm việc của mình và mời khách xếp chung một ngày, quản lý thời gian rất tốt. Cô nói:

- Rồi, cháu đi làm việc của mình đi.

Với hai vợ chồng Trúc Lan, hiếm khi được nghỉ chỉ muốn ở nhà mà thôi. Không phải vì con trai út thì lúc này cả hai đang nằm trên ghế xích đu ăn trái cây và tán dóc rồi.

Ngọc Văn xoay người lên xe ngựa, sau khi xe ngựa rời đi Chu Thư Nhân mới nói:

- Nếu anh nhớ không lầm thì hôm nay là ngày nghỉ của Hàn Lâm Viện.

Trúc Lan: - Ồ…

Cô đoán ra rồi!

Hai vợ chồng về phủ cùng lúc với Xương Trung, Xương Trung lấy làm lạ hỏi:

- Cha mẹ, cha mẹ ra ngoài hồi nào vậy?

Trúc Lan: - Cha con ở nhà chán quá nên cha mẹ mới ngồi xe ngựa ra ngoài đi dạo. Con đi đâu mà giờ mới về?

Xương Trung nói rằng đi cảm ơn Vệ tiểu thư, rồi thuật lại chuyện Kỷ tiểu thư. Hắn vừa đi vừa càm ràm:

- Rõ ràng đã đến phủ Tần vương để cảm ơn rồi, lại còn gán cái ơn cứu mạng lên người con? Con thấy khó chịu nên bỏ chạy luôn.

Chu Thư Nhân vuốt râu, nói:

- Chuyện này vẫn chưa dừng lại đâu.

Xương Trung bực mình, nói sao đây ta, trong Kinh Thành có rất nhiều nhà muốn cho con gái đính ước với hắn, hắn đều không để trong lòng. Thế nhưng Kỷ tiểu thư mang đến cho hắn cảm giác rất tệ, hắn nói:

- Con oan muốn chết luôn!

Chu Thư Nhân vui vẻ, con trai càng ngày càng chững chạc, hiếm khi nhìn thấy con trai xù lông, đủ thấy những câu chuyện vợ kể đã khiến bọn trẻ trong nhà bị ám ảnh. Anh nói:

- Rồi, để cha dẫn con đi câu cá.

Xương Trung không nghĩ đến mấy chuyện linh tinh này nữa, đã nhiều năm rồi cha không đi câu với hắn:

- Vâng ạ.

Trúc Lan nhìn chằm chằm bóng lưng đã xa của Chu Thư Nhân, haiz, Chu Thư Nhân là một người cuồng con nhưng không để lộ ra, đã bảo là về chơi với cô rồi mà!

Chu Thư Nhân đang đi thì dừng lại, sau đó nhanh nhẹn xoay người trở về:

- Em không đi cùng hai cha con anh thì anh không câu được cá đâu.

Xương Trung: “...”

Nể thật, nể thật!

 

Vệ gia

Phùng thị tức giận vỗ bàn, nói:

- Con không nhìn lầm chứ?

- Không có ạ, con và Huyện chúa tận mắt nhìn thấy mà.

Đầu óc Phùng thị xâu chuỗi rất nhanh, nói:

- Bởi vì Tần vương phi giới thiệu hai mẹ con mình với Chu hầu phu nhân nên Kỷ Dung mới muốn làm bạn với con nhỉ?

Vệ Hinh Di gật đầu, nói:

- Chắc vậy, con không nghe rõ họ nói những gì, chỉ biết Chu công tử nhanh chóng đi khỏi, Kỷ Dung thì bày ra vẻ mặt sầu thảm.

Nàng ấy mới là người khó chịu nhất, rõ ràng Chu công tử đã lộ ra ý đồ, nếu chỉ cần cảm ơn đã không gửi thiệp cho Nhị ca, lúc nàng ấy nhận được thiệp vui mừng bao nhiêu thì bây giờ bực bội bấy nhiêu.

Phùng thị nói: - Thanh danh của các tiểu thư và công tử Chu hầu phủ đều rất tốt, Chu gia luôn đứng đầu từ nhân phẩm cho đến cách dạy con cháu cho nên Chu công tử sẽ không có dây mơ rễ má gì với Kỷ Dung đâu.

Thị ngừng một chốc lại nói:

- Huyện chúa có nói gì không?

Vệ Hinh Di im lặng một lúc, nói:

- Con cảm thấy Huyện chúa rất tức giận.

Khi nàng ấy chưa gặp An Hòa huyện chúa, Huyện chúa trong ấn tượng của nàng ấy là một người có tiền có thế, biết cách đầu thai hơn nàng ấy thôi, hôm nay gặp được Huyện chúa linh cảm mách bảo nàng ấy rằng Huyện chúa khó chơi!

Ánh mắt nhìn đăm đăm vào Kỷ Dung của Huyện chúa làm nàng ấy cảm thấy ớn lạnh, thảo nào Kỷ Dung lại sợ Huyện Chúa.

Vệ Hinh Di kể lại cảm nhận của mình, Phùng thị nói:

- Nếu Huyện chúa đơn giản thì đã không làm bạn với Trưởng công chúa rồi.

Trong Kinh Thành có ai không biết Huyện chúa có quan hệ rất tốt với trưởng công chúa và đích nữ công chúa. Chỉ thân phận thôi là chưa đủ, phải khéo xử sự.

Phùng thị nói tiếp:

- Con đừng nghĩ nữa, sắp tới cứ ở trong nhà chép kinh đi.

Vệ Hinh Di gật đầu, nói: - Dạ.

Một canh giờ sau, Trúc Lan ăn cá do hai cha con câu được. Ngọc Văn cũng vừa về Hầu phủ, không về một mình mà còn mang theo mấy chậu hoa.

Trúc Lan: - Anh nghĩ là Ngọc Văn tự mua hay có người tặng?

- Tặng ạ.

Trúc Lan trầm mặc hồi lâu, nói:

- Em cũng cảm thấy là được tặng.

Thế thì còn cá cược kiểu gì nữa?

Thôi, bảo Thanh Tuyết đi hỏi thử xem.

Thanh Tuyết nhanh chóng quay lại, nói:

- Huyện chúa giúp Cố đại nhân một việc, Cố đại nhân tặng quà cảm ơn ạ.

Trúc Lan chờ cho Thanh Tuyết đi ra ngoài mới nói:

- Đứa cháu gái này của anh đúng giờ thật đấy, quản lý thời gian rất tốt.

- Nói cứ như không phải cháu em vậy.

Trúc Lan khẽ hừ, nói:

- Em đi ngủ trưa đây.

Chu Thư Nhân không ngủ được, anh không có thói quen ngủ trưa nên tiếp tục đọc báo. Dạo này báo chí viết nhiều những kiến thức đề phòng thiên tai, mỗi số báo ra đều bán rất được.

 

Hôm sau Chu Thư Nhân đi chầu buổi sáng, cảm nhận được ánh nhìn của Hoàng thượng nhưng không hề ngẩng đầu lên!

Hoàng thượng khẽ hừ một tiếng trong lòng, hôm qua Chu hầu gia nhàn nhã thật đấy. Thái tử lại cảm nhận được ánh mắt của phụ hoàng, cậu ta hơi bồn chồn. Cậu ta không biết dạo này mình làm không tốt chỗ nào, rõ ràng cậu ta làm việc rất tốt mà.

Hôm nay không có chuyện gì lớn trong buổi chầu, có lẽ Hoàng thượng cũng không muốn nghe đám đại thần cãi nhau nên không giữ họ lại.

Sau buổi chầu, Uông Cự nói:

- Ngài đỡ đau đầu chưa?

- Bình thường.

Uông Cự chắc mẩm là cụ này giả bệnh, bèn nói:

- Ngài gan thật đấy!

- Ta cũng cần được nghỉ ngơi.

Uông Cự đang định nói tiếp thì thấy La lão đại nhân đi đến, trong đầu ông ấy tràn ngập nghi hoặc. Chu Thư Nhân là đại diện cho sự đổi mới, mà La lão đại nhân lại là trụ cột của phe cổ hũ. Ông ấy biết rõ Chu Thư Nhân không ưa La lão đại nhân cỡ nào.

Sau đó càng khiến Uông Cự phải mở to mắt mà nhìn hơn, mất một lúc lâu mới tiêu hóa hết lời La lão đại nhân nói rồi quay đầu lại nhìn Chu Thư Nhân để xác nhận!

Trên mặt Chu Thư Nhân thậm chí còn chẳng có lấy một nụ cười giả tạo:

- La đại nhân cứ đùa, lúc đó cả ta và Thái Thượng Hoàng đều ở Bình Cảng. Nói đến cứu mạng thì nên cảm ơn Lâm Hi quận chúa.

Nụ cười trên mặt La lão đại nhân tắt ngấm, hai má có cảm giác vừa nóng vừa rát. Chu hầu gia ghét nói dối, cho nên đây mới là sự thật. Tuy nhiên lão ta vẫn liều mạng cứu vãn tôn nghiêm:

- Hôm Kỷ Dung vào kinh cũng may có Chu công tử giúp đỡ.

Lần này lão ta không dám nói đến việc cứu mạng nữa để chừa lại một đường lui cho mình, sợ rằng lại bị nghiệp quật lần nữa. -

Chu Thư Nhân càng khinh thường ông già này hơn, nếu lão ta có quan tâm Kỷ Dung dù chỉ là một chút thì đã biết rõ chuyện gì xảy ra rồi chứ không phải tới tìm anh dựa trên nhận định chủ quan: - À há!  

La lão đại nhân không ở lại được nữa, nói:

- Ta còn có việc, xin phép đi trước.

Hôm qua con dâu trách phạt Kỷ Dung, Kỷ Dung nhắc đến Chu công tử, lão ta nghe con trai nói thì hưng phấn lắm, lão ta không ngốc biết Chu hầu phủ là nhà sui gia tốt. Thế nhưng điều khiến lão ta kích động hơn là có khi nào Chu hầu phủ sẽ xin cưới Kỷ Dung cho con trai mình hay không, cuối cùng lão ta cũng có thể đè đầu Chu hầu gia!

Nào ngờ tất cả chỉ là lão ta suy nghĩ nhiều, còn bị Chu hầu gia nhạo báng mất hết thể diện. Trong lồng ngực lão ta phừng phừng lửa giận, trước đó không nên đón Kỷ Dung về, thanh danh La gia đã bị Kỷ Dung phá hỏng, bây giờ lão ta còn bị mất mặt nữa.

Uông Cự chăm chú nhìn La đại nhân đang nện từng bước rối loạn, cười khẩy:

- Coi bước đi loạn xạ chưa kìa, đồ cổ hủ dối trá!

Sắc mặt Chu Thư Nhân vẫn rất khó coi, không biết vị Kỷ tiểu thư này đã nói gì với La gia. Tuy nhiên anh để ý đến thanh danh của con trai mình hơn!  

Trước Tiếp